Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341719

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.

chiếc ba lỗ cotton của Đường Uyển Như sau khi chơi thể thao xong ra ném vào trong hộc bàn suốt một tuần quên đem về hồi năm thứ ba trung học vậy, sự khác biệt duy nhất giữa cậu và cái áo ấy chính là cậu còn chưa mốc.”
“Vừa mới bảnh mắt, nói chuyện gì vậy? Tớ nghe thấy tên tớ.” Đường Uyển Như vù một tiếng, xuất hiện ghế sofa giống như một linh hồn, chẳng ai thấy rõ động tác của nó, nó đã xuất hiện trong nháy mắt. Nó nằm nghiêng như tư thế của nữ hoàng Cleopatra của Ai Cập, cắt ngang tôi và Nam Tương, còn mặc một chiếc áo ba lỗ.
“Nam Tương nói tớ có mùi giống áo ba lỗ của cậu.” Tôi nói ra vẻ đau lòng.
Đường Uyển Như gật gật đầu, vuốt ve mái tóc tôi, rồi nhìn lại Nam Tương, lạnh nhạt nói: “Đã nhiều năm như thế, vẫn là Nam Tương biết khen ngợi người ta nhất, chỉ một câu bâng quơ, cũng khiến mọi người ngọt đến tận cuống họng.”
Tôi và Nam Tương đều bật dậy bỏ đi. Yêu quý sinh mạng, rời xa Uyển Như.
Tiếng dao nĩa liếc vào đĩa sành, nghe âm thanh đó luôn dấy lên cảm giác kinh hãi. Mỗi lần nghe thấy đều khiến da đầu tôi trong chớp mắt săn lại, cảm giác giống hệt như tết cái đuôi sam quá chặt, đến mức sắp kéo tôi thành mắt phượng hoàng đỏ vậy. Những âm thanh giống thế còn có tiếng móng tay cạo vào bảng đen, tiếng thìa sắt quẹt vào bát sứ tráng men, tiếng tay ma sát với bong bóng… còn cả tiếng đọc thơ của Đường Uyển Như nữa.
Tôi và Nam Tương ngồi lặng trước mặt Cố Ly. Chúng tôi nhìn Cố Ly mà trong lòng ngổn ngang suy tư, nó an nhàn thản nhiên, ấn đường sáng loáng, đôi mắt rũ xuống, điềm đạm từ bi, trông như Quán Thế âm đang ăn sáng. Bạn có thể tưởng tượng được không, khiến người ta quá kinh hãi ấy chứ: một con chuột tinh ánh mắt sáng rực rỡ ngồi trên đài hoa sen rũ mắt mỉm cười.
Sau khi Cố Ly ăn hết phần ốp la trước mặt, nó lau lau miệng, rồi bắt đầu buổi răn dạy và quở mắng tôi và Nam Tương. Trong suốt thời gian dài đến mười phút, chẳng có bất cứ khoảnh khắc ngừng nghỉ nào, cũng chẳng có bất cứ sai lầm nào, đồng thời ngữ điệu cân bằng ổn định, không có lên xuống. Riêng với Nam Tương, chủ yếu tập trung vào mấy điểm, ví dụ: “Cậu gặp khó khăn sao không đến tìm tớ? Tìm Lâm Tiêu thì được ích gì? Kể từ hồi đại học, nó ngoài sở trường làm hỏng những việc tớ đã lên kế hoạch chu toàn ra, thì cái được duy nhất của nó cũng chỉ là khi gặp gián có thể liên tục la hét với âm lượng cực lớn, đến mức tiếng thét đó có khả năng dọa lui địch thủ. Chỉ trong tình huống không tìm được thuốc diệt muỗi, cậu tìm nó giúp mới là lựa chọn sáng suốt nhất.” Hay như, “Hơn nữa một trợ lý triển lãm ngắn hạn có gì đáng làm? Đừng nói là ngắn hạn, cho dù là trợ lý chính thức, cũng không phải như Lâm Tiêu, ngày nào cũng đeo giày cao gót đi khắp Thượng Hải để tìm cho ra thứ cà phê ‘có thể pha ra màu tím’, hoặc bật nhạc Jazz cho mấy chậu cây Cung Minh trồng nghe. Có việc nào giống việc của người đâu?” Hoặc ví như, “Lẽ nào tớ không phải là một người thân thiết mà lại ôn hòa? (Nam Tương: “…”) Khi cậu tìm kiếm sự giúp đỡ ở tớ, tớ đã từ chối cậu lần nào chưa (Nam Tương: “…”) Trông tớ lẽ nào giống người cố chấp lạnh lùng không hiểu lý lẽ sao? (Nam Tương: “…”) Tớ sao nào…”
Còn khi đến lượt tôi, lại cực kỳ đơn giản mà tập trung, nếu tổng kết bằng một câu thì có thể khái quát: “Lâm Tiêu này, trí tuệ của cậu chỉ có thể dùng để đi nuôi gà thôi.” Tất nhiên, nó luận chứng từ chính diện, phản diện, trắc diện, nói có sách mách có chứng, nêu sự thực, đưa lý lẽ, cuối cùng nói đến mức bản thân tôi cũng rất tán đồng, nhiều lần nhịn không nổi muốn đứng lên tìm chiếc khăn tay hoa nhỏ màu trắng để trùm tóc lại, sau đó bê một bát gạo đi rắc vào trong ổ gà.
Suốt cả quá trình ấy, Đường Uyển Như cứ như một pho tượng Phật, nặng trình trịch không nói chen nửa lời ngồi bên cạnh Cố Ly. Nó vừa bóc quả trứng luộc, vừa cầm trứng chấm vào tương cà rồi ăn, trông rất là… đặc biệt.
Chính trong khoảng thời gian Cố Ly thao thao bất tuyệt đó, tâm trạng của tôi và Nam Tương càng lúc càng tốt lên. Đôi môi lóng lánh tựa máu tươi của nó, bật tới bật lui bô lô ba la, giống như một đóa hoa ăn thịt người không ngừng phun acid rào rào ra ngoài, còn tôi và Nam Tương thì tắm mình trong màn sương acid đó, trông có vẻ vô cùng hạnh phúc, nét mặt như những đóa hướng dương đang ngước lên đón ánh nắng ban mai ấm áp.
Vì bọn tôi đều quá hiểu Cố Ly, khi nó còn muốn sỉ nhục bạn, khi nó còn muốn dùng những lời mắng nhiếc sáng tạo vô cùng vô tận đủ mọi cung bậc để nhả ngọc phun châu lên người bạn, thì có nghĩa trong lòng nó vẫn xem bạn là người thân nhất. Nếu có một ngày, nó bắt đầu khách sáo với bạn, lễ độ quá mức, giống như con búp bê Nhật Bản đã được lập trình sẵn trình tự lễ nghĩa, nhất cử nhất động đều tỏ ra phù hợp mà không thất lễ, thì có nghĩa nó sắp rời khỏi bạn.
Chính lúc tôi và Nam Tương gần như sắp mừng rơi nước mắt vì trút được gánh nặng, thì Cố Nguyên từ trong phòng bước ra, ánh mắt anh ta nhìn về phía chúng tôi tỏa ra một luồng nhiệt mơ hồ, không mấy trong trẻo, mà vô cùng mập mờ và phức tạp, kiểu ánh mắt này giống như đoạn thi luật không hài hòa bất chợt xuất hiện