Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341723

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1723 lượt.

o nhã ngủ trong nấm mồ kia, mái tóc này vẫn sẽ đi theo nó trong từng chiến dịch chinh phục đàn ông.
Vì quyết định này, tôi và Cố Ly cùng Đường Uyển Như, đều cùng nhau vui vẻ tiến lên. Đường Uyển Như thì khỏi nói, bất kể hoạt động nào không vi phạm hiến pháp quốc gia, nó đều “vui vẻ tiến lên”, chúng tôi không cần lo lắng nó sẽ từ chối, thứ chúng tôi lo lắng chỉ là nó có “vui vẻ quá mức” hay không thôi. Nhưng Cố Ly suy nghĩ một hồi rồi cũng “vui vẻ” đồng ý, về điểm này tôi và Nam Tương lại càng bất ngờ. Nhưng trong lòng tôi biết rõ, thực ra từ hồi tốt nghiệp đại học đến nay, cơ hội để bốn chúng tôi tụ họp cùng nhau ngày càng ít, cho nên, trong ngày cuối tuần tươi đẹp như vậy, có thể cùng những chị em tốt của mình đốt thời gian, rong chơi giữa cuộc đời, há không tuyệt sao?
Nhưng có một điểm, tôi và Nam Tương cần phải nói cho Cố Ly biết. Nam Tương móc trong túi ra hai tấm thẻ Vip và tờ phiếu mua hàng, nói với Cố Ly: “Đây là cửa tiệm mới khai trương, do bạn học đại học của tớ bảo tớ đi, nó nói tớ đến lần đầu sẽ được miễn phí, nhưng tiệm này…” Nam Tương hít một hơi thật sâu, siết chặt tay Cố Ly, rồi tiếp tục nói với vẻ đau khổ: “Tiệm này, ở Phố Đông! Cố Ly, có lẽ cậu nên suy nghĩ thật kỹ!”
Sắc mặt Cố Ly trắng bệch, lo lắng trùng trùng: “Ra ngõ đã đen đủi thế này, tớ dị ứng lắm.”
Tôi cảm thông ôm Cố Ly: “Kiên cường chút đi!”
Cố Ly ngồi trong chiếc BMW của nó, nét mặt nghiêm túc trang trọng như một liệt sĩ đang ôm bộc phá xông vào trận địa của địch. Còn Đường Uyển Như lại đặc biệt quan tâm, luôn ngồi sát bên cạnh, siết chặt tay nó, ghé bên tai nó nhắc tới nhắc lui: “Cố Ly, cậu thả lỏng đi, thả lỏng đi… hít sâu vào… cảm nhận một chút, đừng sợ hãi, hít sâu vào, cố lên…” Sau khi nghe suốt mấy phút, tôi luôn ảo giác có thể tiếp sau nữa nó sẽ nói “dạng chân ra nào”.
Cố Ly chẳng thèm đoái hoài đến Đường Uyển Như, đôi con ngươi đau khổ của nó lúc này đang quét tới quét lui trên đại lộ Phố Đông thênh thang, những tòa cao ốc khổng lồ, người đi đường thưa thớt, lan can phòng hộ ngăn cách giữa đường, bụi bặm tung bay và những con đường xi măng chẳng thấy màu xanh… nó thở một hơi dài, nói: “Thật đáng sợ, quá đáng sợ… ở đây giống Bắc Kinh thế!”
Đến trước cửa tiệm cắt tóc mới khai trương kia, ngẩng đầu lên thấy trên mặt tường phía ngoài cửa tiệm là một hàng tranh mẫu chụp mấy chàng trai ăn mặc thời trang đang cầm ván lướt sóng, đánh bóng chuyền bãi biễn, đi chân vịt… xếp thành hàng, thân thể tráng kiện, những múi cơ bụng cuồn cuộn và các gương mặt vừa nhìn đã biết được chạm trổ từ đám thần tượng Âu – Mỹ mà ra kia, đủ để tạo nên sức hấp dẫn tuyệt đối cho những cô gái qua lại trên đường. Trên tấm biển hiệu cực lớn của tiệm là dòng chữ tiếng Anh “BEACH BOY” như rồng bay phượng múa.
“BITCH BOY? Trai bao sao? Tiệm này cũng to gan nhỉ, thời nay tin tức chống đồi trụy cứ xa xả như thế, sao bạn học của cậu còn chưa bị dẹp vậy? Chắc có người che chở chứ gì? Nhất định là chân tay của quan chức cao cấp nào rồi.” Đường Uyển Như ngước đầu lên, nhìn hai chữ tiếng Anh đó, vừa đọc, vừa nói ra chiều lo lắng.






Tôi và Cố Ly, Nam Tương, ba chúng tôi đều lặng lẽ đồng loạt lôi kính râm ra đeo lên, rồi bước nhanh bỏ rơi nó mà bước vào trong tiệm.
Vừa đặt chân vào cửa tiệm, bạn của Nam Tương đã đon đả như hoa cúc mùa thu tiến đến đón tiếp: “Chao ôi, Nam Tương đại mỹ nữ của lòng tôi, cơn gió nào thổi cậu đến đây vậy?” Anh ta mặc bộ vest với những đường ly thẳng tắp, trông như một con ngựa vằn âu lo đã uống nhầm thuốc, tôi có thể hiểu được, từ sau khi vào “M.E”, tôi luôn gặp những người quan hệ xã giao kiểu này, lúc nào bọn họ cũng duy trì giọng nói ở cao độ mức bốn tư này, bất kể là vừa mới ngủ dậy, hay bận suốt ngày vừa mới ngả lưng, chỉ cần điện thoại gọi đến, hay gặp được “khách hàng tiềm năng”, giọng của họ đều tức khắc điều chỉnh đến tần số này, hơn nữa, dù họ nói nội dung gì, đều có thể duy trì thứ ngữ cảm thoáng chút sợ hãi và hưng phấn đó, mỗi câu đều mở đầu bằng “Oh my God!” và kết thúc bằng “Really?”
… Oh my God, mẹ anh nằm viện à? Thật không vậy?!
… Oh my God, sao anh lại ở đây? Anh cũng ra ngoài mua đồ ăn à? Thật không vậy?!
… Oh my God, anh dắt chó đi tắm à, tôi cũng tắm cho chó của tôi ở cửa hàng thú cưng đó đấy, thật không vậy?!
Tôi và Nam Tương nhìn nhau mỉm cười, nhún nhún vai.
“À, tớ nhớ ra rồi.” Cố Ly bừng tỉnh, sau đó lập tức nói một câu như chẳng cần suy nghĩ, “Thế giờ cậu ở đây gội đầu cho người ta à?”
Eric đứng sững lại vài giây giống như người vừa bị bắn một phát vào thái dương, sau đó lại sống dậy, đáp: “Cố Ly cậu thật biết đùa, tớ làm quản lý ở đây.”
“Quản lý cửa tiệm?... Nghe có vẻ công việc không thuận lắm, chức này làm gì? Dạy người ta gội đầu như thế nào à?” Cố Ly lia mắt một lượt khắp cửa tiệm, rồi hỏi một cách tự nhiên.
Nam Tương cầm phiếu mua hàng trên tay dúi cho một nhân viên trong tiệm, tôi biết, nó muốn tranh thủ cắt tóc trước khi Cố Ly chưa kịp chọc giận bạn học của nó, và Eric tuyên bố phiếu