Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341958

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1958 lượt.

trong trường cảnh tựa như phim chị em tình thâm của chúng tôi, vậy là, Cố Ly đã ngừng lại, quay đầu qua, mỉm cười trông về phía anh ta.
“Sao em dậy sớm vậy?” Cố Nguyên nở nụ cười gượng, ánh mắt hàm chứa vẻ cưng nựng nhún nhường, nhìn Cố Ly.
“Ừ, vậy à, dậy sớm ăn sáng. Anh muốn ăn chút không?” Cố Ly nhìn Cố Nguyên, mỉm cười nhã nhặn mà xinh tươi, đôi mắt lấp lánh dưới lớp trang điểm tinh tế của nó, đang phát sáng tựa những hòn bi ve, thứ ánh sáng của sự trống rỗng.
Tim tôi đột nhiên chùng lại.
Những ngày tháng sau đó, cách cư xử đối đãi lịch thiệp dị thường này của Cố Ly và Cố Nguyên, đều diễn ra liên tục. Thực ra hoàn toàn không thể nói là đối đãi, mà nói chính xác hơn, phải là Cố Ly đã đơn phương cách ly Cố Nguyên ra khỏi thế giới của mình, đồng thời ngày qua ngày, đang cố sức đẩy anh ta ra xa hơn.
Tôi và Nam Tương âm thầm chứng kiến tất cả, có nhiều khi, chúng tôi không sao chịu đựng được thêm nữa muốn đưa tay ra cứu vãn, nhưng chúng tôi luôn ghì cương ngựa trước dốc cao, quay đầu trước sóng cả. Mâu thuẫn của chúng tôi với Cố Ly vừa được hóa giải chưa được bao lâu, cho dù phải tự châm lửa đốt mình, cũng phải đợi chúng tôi mặc xong áo chống cháy đã, nếu không với uy lực của Cố Ly, chỉ trong mấy giây tôi và Nam Tương có thể biến thành một đống tro tàn đựng trong lọ sành rồi.
Có điều, tôi và Nam Tương vẫn là người có lương tri, hơn nữa chúng tôi biết trong chuyện này, thực ra Cố Nguyên chẳng làm gì sai. Diệp Truyền Bình có thể vào ra như phòng khách nhà mình, bình thản điềm nhiên ngồi lên chiếc ghế cao nhất trong Hội đồng quản trị của “M.E”, không phải là lỗi của Cố Nguyên. Tôi tin đằng sau vụ việc kỳ dị này, nhất định đang mập mờ âm hồn của Cung Huân. Cho nên, tôi và Nam Tương đều đã ngấm ngầm lo liệu xong, đợi một thời gian nữa, đến lúc hai đứa chúng tôi an toàn rồi, chúng tôi mới xuất ngựa, để làm trung gian cho hai người họ làm lành với nhau. Những chuyện kiểu này, trong những năm tháng của chúng tôi, thật tình đã làm quá nhiều rồi, xe nhẹ chạy đường quen, hay làm khéo tay, làm đến mức hữu xạ tự nhiên hương. Về phương diện này, nói không phải khoe, tôi và Nam Tương là chuyên gia lành nghề. Cũng như hồi đại học, tạo ra cơ hội khiến họ suy yếu, sinh bệnh, thất bại, tắt máy điều hòa hay đẩy vào hồ nước, chiêu thức xưa phong cách cũ, chẳng qua đổi đối tượng thành Cố Nguyên mà thôi.
Sau mấy ngày mưa dầm liên tục, cuối cùng cũng có một thứ bảy rực rỡ nắng vàng.
Vì đang trong kỳ nghỉ hè, nên cả Thượng Hải đều chật ních người, du khách trời nam đất bắc đều nhân cơ hội trường học nghỉ hè, trước khi triển lãm thế giới kết thúc, đưa con cái cùng đến ngắm một vòng phong cảnh Thượng Hải. Cả khu Ngoại than lúc nha lúc nhúc toàn người là người, xem ra chẳng có khác biệt lớn lắm so với ga tàu mùa giáp Tết. Tâm trạng của Cố Ly lúc này cực xấu, thứ mà nó ghét nhất chính là bọn trẻ con: “Tớ thà thấy du khách đem theo thuốc súng hoặc những bình acid đến tham quan Thượng Hải, còn hơn là đem theo lũ con nít đến, bọn chúng gây thù chuốc oán với Thượng Hải quá nhiều rồi!”
Khu Ngoại Than tấc đất tấc vàng, lúc này đã biến thành thiên đường của bách tính, từ số 1 đến số 27 của Ngoại Than đã từng kiêu hùng giữa bốn phương, lúc này lại như nàng công chúa tuyệt trần chốn cung điện lưu lạc vào dân gian bần hàn vậy, bất cứ ai cũng có thể ngắm nhìn. Bạn xem, thế giới này chính là như vậy. Lên voi xuống chó xoay vòng, cọp có hùng mạnh đến đâu cũng có ngày lọt xuống đồng bằng và bị chó đuổi, phượng hoàng có lộng lẫy đến đâu cũng có thể ngã nhào xuống rừng liễu mờ sương khói biến thành chim sẻ tầm thường.
Phía trước nhà hàng Hòa Bình được trang hoàng như mới, một anh chàng canh cửa mặc áo vest cao cấp đang chau mày sụ mặt, vì du khách kéo đến quá đông khiến cả đại sảnh nhà hàng biến thành Carrefour thời hoang tàn, càng gay go hơn là, những du khách này vào chỉ để chụp ảnh kỷ nhiệm, Carrefour tốt xấu gì cũng còn có doanh thu, còn nhà hàng Hòa Bình lúc này, chỉ hận là không thể đóng cửa được, khách vào cần phải quẹt thẻ ngân hàng trước.
Nhưng thành phố này luôn có cách để chưng ra mặt tàn khốc của nó, Roosevelt Club vừa khánh thành ở số 27 Ngoại Than, cái dòng họ từng làm tổng thống Mỹ này, nay đóng hộ khẩu ở đây, trên sân thượng của đỉnh tòa nhà được xem là lớn nhất Ngoại Than, đang giăng một tấm lưới lọc “Phí hội viên mười tám vạn”, cho nên, bạn vẫn có thể ở Ngoại Than trong thời gian đỉnh cao du lịch này, ngồi cô độc một mình trên sân thượng dưới ánh mặt trời rực rỡ, cúi xuống ngắm nhìn dòng sông Hoàng Phố, nhìn các kiểu kiến trúc kỳ lạ như thể ma quái ở phía đối diện đang lấp la lấp lánh, rồi cảm thán sao mà cô đơn đến thế.
Chính trong ngày cuối tuần rực rỡ nắng vàng như vậy, Nam Tương đã quyết định đi sửa mái tóc của mình. Đây có thể nói là thời khắc lịch sử, vì trong ký ức của tôi, kể từ hồi cấp ba, Nam Tương chưa từng đụng đến chiếc phướn gọi hồn đen láy óng ả này của nó. Nếu không phải nó đồng ý với sự sắp xếp của Cố Ly, quyết định vào làm biên tập mỹ thuật trong “M.E”, thì tôi tin trước khi nó ta


XtGem Forum catalog