Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.
hát huy: “Hơn nữa, kiểu tóc này không được quá lẳng lơ, quá bốc đồng, phải có khả năng quyến rũ đàn ông Phố Tây, nhưng ở những khu vực bảo thủ cố hữu như Phố Đông lại không bị xem là đĩ thõa mà phải đánh nhau.”
Thợ làm tóc có chút bực bội: “Hiện giờ các cô đang đứng trong tiệm làm tóc ở Phố Đông đấy, có nhận ra không hả?”
Cố Ly gật đầu: “Thế nên hiện giờ anh có thể hiểu được sự lo lắng của tôi rồi đấy. Đến Phố Đông, hơn nữa đi ra vành đai, tôi đã phải mạo hiểm đến mức nào? Việc này đối với tôi, là lần mạo hiểm lớn nhất trong đời, kể từ sau vụ tôi cùng Lâm Tiêu tham gia chương trình niềm vui nhà nông gì gì đó ở ngoại thành lúc năm thứ hai đại học. Có thể thấy tôi coi trọng tình bạn đến thế nào!”
Tôi: “… Thôi cắt đi!”
Trong khoảng thời gian mái tóc của Nam Tương dần ngắn đi từng tấc, Đường Uyển Như đã ngồi thiền trên ghế sofa, giống như đã nhập vào thế giới suy tưởng, (sau này nó cho tôi biết, nó đang xem chương trình Tiếp cận khoa học phát trên tivi…) và tôi ngồi bên chẳng biết làm gì đành lật xem một cuốn tạp chí lá cải, còn Cố Ly, tiếp tục đứng sát bên Nam Tương, chỉ cho thợ cắt tóc biết phải làm thế này phải thế kia trên mái tóc của Nam Tương, tôi thấy sắc mặt của người thợ kia càng lúc càng trắng bệch, lo anh ta sẽ cầm kéo trong tay đâm cho Cố Ly một nhát – nếu thật sự như thế, thì anh ta chết chắc, anh ta sẽ bị Cố Ly cắn nát cả da lẫn xương rồi nhổ vào bãi cỏ xanh ven đường cho bọ ngựa ăn.
Lúc này, di động đổ chuông. Tôi bật màn hình đọc tin nhắn, cả người giật bắn như bị người ta đâm cho một nhát kéo sau cổ vậy. Tôi cầm di động gí sát dưới mũi Cố Ly, khi nó thấy rõ nội dung tin nhắn, tôi cảm thấy rõ ràng nó đã hít ngược một hơi thật dài, trong nháy mắt đỉnh đầu nó như bật tung lên, chẳng khác gì nắp của chiếc bình trà bị hơi nóng đẩy bật lên rồi lại đậy xuống.
Trên màn hình di động, tin nhắn của Kitty ngắn gọn rõ ràng: “Cung Minh nhập viện. Mau đến ngay.”
Tôi nhìn Cố Ly, nói: “Tớ phải đi ngay phải không?”
Cố Ly gật gật đầu: “Mau đi đi. Có chuyện gì gọi điện cho tớ, tớ phải đợi Nam Tương cắt tóc xong, không yên tâm được khi giao khuê nữ ấy vào tay đàn ông này được. Xong việc ở đây tớ sẽ lập tức qua tìm cậu.” Xuyên qua gương mặt lo lắng trùng trùng của nó, tôi có thể thấy bộ dạng nghiến răng ken két, chằng chịt gân xanh nổi đầy trán của anh chàng cắt tóc đang đứng sau nó.
Tôi bước ra khỏi tiệm, vội vã vẫy taxi, lòng như lửa đốt hướng về phía Phố Tây. Trên con đường tám làn xe rộng thênh thang, hầu như chẳng có xe nào qua lại, nắng vàng rực rỡ, thế giới sắc nét vô ngần. Tôi cuộn mình trong chiếc xe lao như bay trên xa lộ, giống như con bọ cánh cứng nhỏ đang bay với tốc độ siêu nhanh trên đường.
Còn giây phút này, trên con phố nhỏ hẹp tại Phố Tây, dưới bóng hàng cây ngô đồng Pháp cao lớn hai bên đường, có một người khác cũng đang nóng lòng sốt ruột giống tôi, cậu ta gọi cho Nam Tương hai cuộc điện thoại, nhưng kết quả, không có người nghe máy.
Nam Tương nhìn màn hình điện thoại, một số máy lạ đang nhấp nháy, nó cầm di động lên, nghiêng nghiêng màn hình cho Cố Ly xem, rồi nói: “Chẳng biết là ai, cứ gọi mãi cho tớ.”
Cố Ly nói: “Thì nghe thử xem.”
Nam Tương lắc đầu: “Tớ không thích nhận cuộc gọi của số máy lạ, nếu có chuyện gì hắn sẽ nhắn tin thôi.”
Cố Ly gật gật đầu: “Tớ có thể hiểu được. Ở Phố Đông này, tốn cước gọi đường dài vì một người lạ hoắc, quả là không đáng lắm. Tắt đi cho lành.” Nó giơ tay ra, cầm di động nhấn phím tắt.
Nam Tương: “…”
Bóng cây lay động đong đưa, từng vệt nắng vụn vỡ thi thoảng nhảy múa trên mặt cậu ta, sống mũi thẳng cao nhưng thanh tú toát lên đường nét tươi sáng trên khuôn mặt ấy. Cậu ta lắng nghe tiếng dập máy vang lên trong điện thoại, sắc mặt lộ vẻ khó hiểu nhưng vẫn cố chấp, tiếp tục nhấn nút gọi lại.
Nam Tương nhấc điện thoại lên, thở một hơi dài: “Tên này cũng cố chấp quá nhỉ?” Vừa định lắc đầu, đã bị thợ làm tóc dùng lực ấn ngồi im, Nam Tương thuận tay cầm di động đưa cho Cố Ly, “Cậu nghe giúp tớ, hỏi xem hắn rốt cuộc là ai.”
Cố Ly nhận lấy điện thoại, vừa bật lên, còn chưa kịp nói gì, bên tai đã vang lên tiếng vui mừng khôn xiết của đối phương: “Ôi dào, cuối cùng chị cũng nghe máy, điện thoại của chị khó gọi thật đấy, như là trúng số độc đắc vậy. Hôm trước đã hẹn chị đi xem triển lãm tranh, chị còn nhớ không? Giờ em đang ở công viên Lỗ Tấn, trong Bảo tàng Mỹ thuật đang có một cuộc triển lãm, rất hay, chị có muốn…”
Đối phương còn chưa nói hết, Cố Ly đã quăng một câu “Gọi nhầm rồi” sau đó ngắt máy cái rụp.
Dưới bóng cây, gương mặt của chàng trai trẻ rất đỗi kinh ngạc, cậu ta đưa tay lên dụi dụi mũi đang bị gió thổi cho phát ngứa của mình, rồi như kìm không được liền bật cười trong bối rối.
Cố Ly ngắt xong điện thoại, thầm cảm thấy giọng ấy nghe quen quen. Nó lại lần nữa nhìn số máy kia trong nhật ký cuộc gọi trên màn hình, rồi lôi di động của mình ra, sau đó gọi lại theo số ấy, khi vừa nhấn nút gọi đi, thì chuỗi số trên màn hình đã ngay tức khắc biến thành hai chữ tiếng:
Cố Hoài.
Cố Ly quay sang nói với Na