Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.

m Tương: “Tớ ra ngoài gọi điện thoại một lát,” sau đó bước ra cửa, nó lôi di động của mình ra gọi điện.
“Cố Hoài, chị Cố Ly đây. Em đang làm gì vậy? Hôm nay chị đang rảnh, em đang ở ngoài à? Chúng ta đi ăn cơm trưa với nhau được không? Cố Ly nhìn ra đại lộ rộng thênh thang ngoài cửa tiệm, đôi mắt híp lại dưới ánh nắng chói chang, cảm giác giống như Bạch Tố Trinh đã uống quá nhiều rượu hùng hoàng vậy[2'> .
[2'> Trong Tây Hồ truyện, sư Pháp Hải trong chùa Kim Sơn cho rằng Bạch Nương là yêu quái sẽ làm hại dân hại nước và thông báo cho Từ Tiên biết. Vào tết Đoan Ngọ, Từ Tiên bắt ép Bạch Nương uống rượu hùng hoàng, sau khi uống rượu nàng lập tức hiện nguyên hình là rắn.
“Ồ chị à, em vừa tỉnh giấc, còn chưa dậy. Có gì trưa em gọi lại, em ngủ tiếp đây.” Đầu bên kia, Cố Hoài nói với giọng rệu rã, sau đó tắt máy.
Cố Ly cầm di động, đứng lặng trong lát, rồi quay lại nhìn vào tiệm, Nam Tương ngồi trước gương, lúc này đã thấp thoáng có thể thấy được mái tóc dài trên đầu nó trông khá tinh tế đồng thời vừa toát lên khí chất nữ tính nồng nàn, nhìn nghiêng khá đẹp, Nam Tương nhìn thấy Cố Ly trong gương, nó mỉm cười, nắng chiếu lên mặt Cố Ly, khiến một bên mặt còn lại chìm trong bóng râm.
Nó đẹp đến mê hồn.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua trong làn gió thu bắt đầu phe phẩy, lá cây ngô đồng dần chuyển sắc vàng, thậm chí cảm giác như ửng đỏ mỗi khi hoàng hôn buông xuống.
Gió thổi qua thành phố này, bị những tòa nhà chọc trời muôn hình vạn trạng cắt ngang thành những dòng khí to nhỏ khác nhau, như một mảnh vải nguyên vẹn, bị vô số lưỡi dao cắt rách ra vậy, phân chia tứ tán, những dòng khí to nhỏ khác nhau như những tia nước nhỏ giọt, vuốt ve từng góc cạnh, mỗi tấc đất của thành phố này, trong sự vuốt ve đó, lá cây rơi đầy mặt đất. Rồi mỗi khi có những chiếc xe chạy qua, lại phát ra tiếng rào rào như sa mạc.






Hằng ngày, trong khoảng thời gian bận rộn ấy, chúng tôi đều cảm thấy khó chịu, chỉ hận một nỗi không thể biến thành Tôn Ngộ Không có thể tùy ý nhổ lông thổi ra một đàn khỉ thay thế, hay trong kỳ nghỉ đông, có thể ngủ đủ hai mươi tiếng ở nhà trong giấc mộng mông lung mơ màng. Dù cảm quan của chúng tôi có thể nhạy bén đến mức nghe thấy âm thanh của chiếc kim thêu rơi xuống đất ở nơi cách xa ngàn dặm, hay bị tước mất năm giác quan, sống trong tăm tối dằng dặc như nhúng linh hồn mình trong một bát xúp Nga đặc sánh, thì thời gian vẫn cứ khách quan mà vô tình tích tắc tích tắc trôi đi. Nó sẽ không chậm lại. Nó chỉ càng nhanh thêm.
Cuối cùng mùa thu đã trở lại. Bao trùm lên những con phố khắp Thượng Hải là cảm giác âm trầm, vắng lặng.
Cho dù hội chợ triển lãm thế giới ồn ào, ầm ĩ vang dội, cũng không thể làm nhạt đi nét vắng lặng nhuốm vàng đang bủa vây bầu trời Thượng Hải. Triển lãm thế giới chỉ có thể chiếm được một góc của Hoàng Phố, và dù người trên khắp thế giới đều tề tựu đến Thượng Hải, cũng chỉ có thể gào thét khàn giọng, chen vai thích cánh trong một góc khuất nhỏ nhoi. Thượng Hải quả là rộng lớn, nhưng trong phạm vi ấy, cảnh tượng náo nhiệt như vậy lại càng toát lên nét vắng vẻ lạnh lẽo thê lương. Bọn họ ầm ĩ vang trời trong một góc nhỏ nhoi, giống như tiếng con sóc chuột đang cắn vỡ hạt quả thông giữa chốn thâm sơn cùng cốc vậy.
Ngược lại nó khiến sự vắng vẻ vốn dĩ phải lạnh tanh lạnh ngắt này, bắt đầu trở nên hanh khô càng lan rộng.
Giây phút này, ngập tràn trong mũi tôi là mùi thơm của cà phê nóng hổi bên trong cửa hàng Starbucks.
Anh ấy của hồi đó, toát ra một mùi hương riêng, thứ mùi vị bẩm sinh hàm chứa hương cay và nồng hậu của một loài thực vật. Còn anh ấy của bây giờ, với tư cách là người mẫu, ngày ngày xịt lên người đủ thứ nước hoa theo yêu cầu của các hãng trang phục khác nhau, có khi là Chanel, có khi là nước hoa của Parma, còn thứ ẩn chứa sâu thẳm bên dưới làn da của anh ấy, càng ngày càng nhạt.
Anh ấy của hồi đó, ngồi trên giường, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vị trí còn trống bên cạnh, gỡ một bên tai nghe xuống, rồi đưa cho tôi, mời tôi cùng chia sẻ với thế giới của anh ấy. Còn tôi thì thật sự đã bước vào thế giới của anh ấy – dù phía sau tôi đang lưu lại hình bóng ướt nhẹp của Giản Khê, anh ấy cũng từng ngóng trông về phía tôi, lệ trong mắt cũng từng nóng hôi hổi.
Vậy mà ba năm đã trôi qua, thêm lần nữa tôi quay lại đây. Còn khoảng thời gian trước đây, tôi vốn dĩ chưa từng đặt chân qua đây, không phải là vì tôi không có bệnh, mà vì dù có bệnh đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không đốt tiền ở cái nơi giết người không thấy máu này. Thực ra trong ba năm ấy, tôi đã bị ốm không ít bận, cảm cúm, sốt nóng là chuyện xảy ra thường như cơm bữa, tôi cũng càng ngày càng quen với việc vừa ngậm nhiệt kế vừa đến tiệm giặt là lấy trang phục cho Cung Minh, uống thuốc pha lẫn cà phê hoặc nước uống tăng lực. Nhưng tôi vẫn chưa vượt qua được Kitty, có khi chị ấy đau bụng kinh tới mức hai mắt tối sầm, vẫn lướt đi sóng đôi cùng Cung Minh, cũng có khi sốt cao đến 39 độ, chị ấy vẫn cùng Cung Minh đi nhảy bungee, nó treo ngược khuôn m