Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341731

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1731 lượt.

ặt vừa trắng bệch vừa bình thản kia bên dưới cầu, khiến tôi mỗi lần tình cờ đi ngang qua dưới tấm bia tưởng niệm các anh hùng, khi trông thấy những bức tượng liệt sĩ nhấp nhô ở đó, thì đều nhớ đến chị ấy. Ba năm đã qua, tôi cũng đã từ một trợ lý học việc nhỏ nhoi, trở thành một nữ người nhện có thể đi giày cao gót dùng tay không leo lên đến đỉnh tháp OrientalPearlTower trong mắt những người mới ở công ty.
Năm tháng thực sự trôi qua quá nhanh.
Con người ta còn thay đổi nhanh hơn.
Hằng ngày, trong khoảng thời gian bận rộn ấy, chúng tôi đều cảm thấy khó chịu, chỉ hận một nỗi không thể biến thành Tôn Ngộ Không có thể tùy ý nhổ lông thổi ra một đàn khỉ thay thế, hay trong kỳ nghỉ đông, có thể ngủ đủ hai mươi tiếng ở nhà trong giấc mộng mông lung mơ màng.
Dù cảm quan của chúng tôi có thể nhạy bén đến mức nghe thấy âm thanh của chiếc kim thêu rơi xuống đất ở nơi cách xa ngàn dặm, hay bị tước mất năm giác quan, sống trong tăm tối dằng dặc như nhúng linh hồn mình trong một bát xúp Nga đặc sánh, thì thời gian vẫn cứ khách quan mà vô tình tích tắc tích tắc trôi đi.
Nó sẽ không chậm lại.
Nó chỉ càng nhanh thêm.
Một tháng trước, khi nhận được điện thoại của Kitty, tôi và Cố Ly, Đường Uyển Như cùng Nam Tương, bốn đứa tôi còn đang ở trong một tiệm làm tóc vừa khai trương ở Phố Đông, chờ Nam Tương chuẩn bị cắt đi cái phướn chiêu hồn để thay da đổi thịt, lúc đó, tôi nhớ ánh nắng còn rất gắt, khi mùa thu sắp về mà nó vẫn đủ uy lực quay nướng bê tông đến mức nóng sôi. Nhưng chớp mắt một cái, sáng nào Nam Tương cũng cùng tôi đi trên đôi giày cao gót tựa compa bước vào tòa nhà của “M.E”, chúng tôi mặc váy đen ngắn xấp xỉ nhau, để đầu tóc như nhau, gọi điện thoại gửi tin nhắn với tần suất gần tương đương nhau, sự khác biệt duy nhất chính là tôi trang điểm còn nó lại để mặt mộc – nhưng như thế trông nó càng đẹp hơn. Nữ Oa đáng chết! Về việc này, Cố Ly có một câu nói kinh điển, và còn may là nhắm vào Đường Uyển Như, chứ nếu nhắm vào tôi, thì sự đả kích mà tôi phải gánh chịu có lẽ sẽ đủ để tạo ra một cấp độ nhận thức cao hơn về thế giới này. Nó nói: “Hồi đó khi Nữ Oa nặn đất thành người, thực ra cực kỳ nghiêm túc, cũng rất công bằng, chỉ là khi bà ấy nặn cậu không cẩn thận đã hắt xì hơi một cái thôi.”
Có điều nói về Cố Ly, nó hiện giờ đã có thể cầm hoa mỉm cười[1'>, tựa như cưỡi mây qua núi hẹn với Diệp Truyền Bình cùng nhau brunch[2'>, bọn họ có thể vừa cắt miếng bít tết vừa uống nước có ga kiềm chế cảm giác thèm ăn như thể hai chị em thân thiết. Ai có thể tưởng tượng được, ba năm trước khi còn học đại học, nó đã bị chiếc xe con đen bóng lộn của Diệp Truyền Bình xả đầy khói vào mặt, người đầy bụi bặm đứng trước cửa ký túc xá mà mắt rưng rưng lệ. Hồi đó nó còn đặt ghế sofa hiệu IKEA trong phòng khách. Nó còn có thể vui sướng dạt dào dạo bước trong đại sảnh người chật như nêm của IKEA, lưu luyến quên đường về trước những món đồ gia dụng lấy “giản ước, tỉ số giá cả/tính năng, mới mẻ gọn nhẹ, thiết kế Bắc u, nhận thức toàn cầu” làm từ chìa khóa. Ba năm sau, nó lại lưu luyến quên đường về khu vực triển lãm đồ gia dụng của cửa hàng tiên phong tại bến Ngoại Than của Armani, từ chìa khóa của nó cũng tức tốc biến thành “đắt, rất đắt, vô cùng đắt”. Phải nói rằng, khả năng thích ứng của nó thật là siêu phàm thoát tục, trên trái đất mấy trăm triệu năm trước, mấy con trùng đáy biển nhỏ bé bước lảo đảo lên bờ; trải qua sự tiến hóa lâu dài, rồi đến quá trình chọn lọc tự nhiên, những loài trùng nhỏ nhoi chiến thắng hoàn cảnh khắc nghiệt, thích ứng sinh tồn khi đó đã tiến hóa thành hai chủng tộc, một là gián, chủng tộc còn lại là Cố Ly.
[1'> Niêm hoa nhi tiếu hay Niêm hoa vi tiếu nghĩa là cầm hoa mỉm cười, đây là một giai thoại thiền, ghi lại sự kiện Đức Phật Thích-ca Mâu-ni đưa cành hoa lên khai thị, tôn giả Ca Diếp phá nhan mỉm cười.
[2'> Ăn bữa sáng kiêm bữa trưa.
Trong khi đang vẩn vơ nhớ lại cuộc sống của mình ba năm nay, tôi đã bước đến cửa chính bệnh viện, cái bệnh viện này mấy năm nay hầu như chẳng thay đổi gì. Thực ra cũng chẳng cần thay đổi, ngay từ khi bắt đầu nó đã được xây dựng để bất cứ lúc nào cũng có thể treo một tấm bảng đồng lên nữa là thành bảo tàng mỹ thuật hoặc viện bảo tàng. Bạn từng thấy bệnh viện nào có một cái hồ cực lớn chưa? Ở đây có đấy, giữa hồ còn có một bức tượng Hygea cao ba mét – vị thần sức khỏe trong thần thoại Hy Lạp cổ đại. Bạn đã thấy trên mái vòm sảnh chính của bệnh viện nào vẽ bằng tranh sơn dầu chưa? Ở đây có đấy. Bạn thấy bệnh viện nào để lấy một số khám bệnh mà phải tốn hai trăm bảy mươi đồng chưa? Ở đây có đấy.
Tôi bước bên hồ, con đường trải đá vẫn không chút bụi trần, so với ba năm trước, tôi thậm chí còn cảm thấy thời gian dường như chẳng để lại chút dấu vết nào trên bề mặt, nó vẫn bằng phẳng, sạch bóng, chẳng hề biến dạng – nó chính là gương mặt của Cố Ly được duy trì hằng ngày bằng cách uống thứ thuốc chống ôxy hóa tính kiềm yếu, thoa thử kem lỏng được xem là tinh hoa bạch kim căng da hiệu La Prarie. Nếu có thể, tôi nghĩ Cố Ly còn muốn gỡ cả mặt nó xuống, ngâm trong f