Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha
Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.
ormalin. Có một dạo nó còn luôn nghiên cứu, tra cứu tài liệu về chiếc quan tài bằng thạch anh nổi tiếng nhất Trung Quốc ở Bắc Kinh kia, nó nói là tạp chí cần làm một chuyên đề về việc này. Nhưng với sự hiểu biết của tôi về nó, e rằng… Anyway, tôi nghĩ nếu nó tiếp tục như vậy, sẽ có ngày nó trở thành người tiên phong trong sự nghiệp phòng chống thối rữa của Trung Quốc, đồng thời lưu danh ngàn năm.
Gió đã ngừng một đêm rồi, đến giờ vẫn chưa thổi lại. Sương mai vẫn còn nặng trình trịch áp sát trên mặt hồ, những khóm cây thường xanh bao quanh vẫn tươi tốt um tùm, trên cành cây kết dày những hạt sương trĩu nặng. Mặt hồ dường như cũng đang hàm chứa rất nhiều sự tĩnh lặng trong bầu không khí mát mẻ của mùa thu, giống một tấm gương lớn mà Thượng đế trên cao đã thuận tay đặt xuống thảm cỏ xanh. Tôi vừa đi sát mép hồ, vừa ngây người trông theo bóng mình đổ dài trên mặt hồ. Ba năm trước, Cố Ly buồn đau cực độ đã nhảy từ đây xuống hồ, khi đó bề ngoài trông nó có vẻ sáng suốt, bình tĩnh, nhưng trong lòng lại chia năm xẻ bảy dưới đòn tấn công thần tốc, như một chiếc laptop cao cấp trông bề ngoài sắc nét bóng bẩy nhưng trong đĩa cứng đủ các loại virus thành Troy đang tàn phá. Dáng vẻ khi nó nhảy xuống điềm đạm ung dung vô cùng, đến mức tôi và Đường Uyển Như khi trông thấy còn chỉ nghĩ là muốn nhảy xuống bắt cá. Đợi mấy giây sau khi tôi và Đường Uyển Như có phản ứng trở lại, thì cả hai đứa đã hoảng loạn sợ hãi thộn người, đứng trân bên hồ như khúc tượng gỗ, giống như hai người máy bị ngắt nguồn điện. Cũng may khi đó Giản Khê đã ngay tắp lự nhảy xuống hồ, mò nó lên.
Nhắc đến Giản Khê, trong lòng tôi lại lần nữa bùng lên cảm giác bi thương như đã được pha loãng ra rồi. Chẳng khác nào một ly rượu vang bị cho thêm nước lạnh, chẳng còn đủ sức làm say người ta, nhưng vẫn cảm nhận được mùi rượu mát rượi, nó có thể nhuộm say hồi ức, nhuộm thành mùi vị khiến bạn không tài nào chịu nổi; hoặc nói như một cuốn tiểu thuyết bi kịch mà tôi từng đọc qua vô số lượt, mỗi khi đọc lại, thì chẳng còn lệ nóng rưng rưng, nhưng trong lồng ngực vẫn như có một nắm đấm nhỏ, đang khe khẽ gõ cửa.
Tôi bước vào phòng bệnh của Cung Minh, đẩy cửa ra, đã thấy anh ta bước xuống giường bệnh, lúc này đang ngồi xếp bằng trên chiếc ghế sofa lớn rộng và mềm mại đặt bên cửa chớp ban công, trên tay cầm một quyển tạp chí thiết kế nước ngoài vừa xuất bản. Âm thanh lật trang tạp chí của anh ta rất nhẹ, dưới ánh nắng ban mai, xương chân mày của anh ta trông khá cao, hốc mắt sâu. Chỉ cần bất động như thế, anh ta lập tức biến thành người mẫu với gương mặt trắng bệch, ánh mắt se lạnh ở trang trước tạp chí VOGUE kia. Nhưng lúc này, anh ta chỉ là một bệnh nhân. Tôi chợt nhận ra, anh ta và Sùng Quang của mấy năm về trước có một điểm giống nhau lạ thường. Dù trong người không hề chảy chung một dòng máu, nhưng trong linh hồn họ, lại phát ra thứ mùi tương đồng nhau ấy.
Biết hình dung sao đây…
Tựa hồ họ đều đến từ một bến cảng xa xôi ở phương Bắc, trên vai vương đầy hương thơm của hoa tuyết mùa đông, ngay cả hơi thở cũng toát lên cảm giác bát ngát bao la như những dãy núi ở nơi đó, con ngươi là ngôi sao rực sáng dưới bầu trời mỏng manh của cao nguyên, họ mang những đường nét sắc sảo phải có trong thế giới lạnh lùng của phương Bắc, cả dáng điệu lánh đời hoang vắng. Họ khoác lên mình thảm lông Ba Tư, áo choàng lông cáo trắng, khiến nét bí ẩn trên người họ có những hình xăm không dễ gì hiểu được. Họ như thuộc tầng lớp quý tộc cô đơn buồn tủi, bị vàng bạc châu báu hương liệu bủa vây, chất chứa sự hiu quạnh ngập tràn. Họ đứng ở đâu, thì nơi đó bắt đầu tung bay những bông tuyết nhỏ vụn.
Trong linh hồn họ, đều có mùi ấy.
Thân hình vốn cao lớn của Cung Minh lúc này đang co quắp lọt thỏm giữa chiếc ghế sofa, như một chấm nhỏ.
Gương mặt tiều tụy hơn nhiều so với hồi mới nhập viện. Chiếc chăn nhung dệt lông cừu cao cấp màu trắng tuyết đắp hờ trên đùi, đó là chiếc chăn tôi mang từ nhà vào cho anh ta. Hồi đó tôi ngồi ghế sau rộng thênh trên chiếc Benz với tâm thế còn rất tiểu thị dân, nằm ngang trên ghế, kéo chăn lên người, hưởng thụ chút cuộc sống của kẻ giàu có. Qua kính chiếu hậu tôi lờ mờ thấy được nét mặt của tài xế, anh ta ngồi thẳng lưng mặt mày nghiêm túc, mắt không liếc lại, tôi nghĩ nhiều năm nay anh ta đã được Cung Minh huấn luyện đến mức dù trong xe có chở Trương Mạn Ngọc, bên cạnh có Beckham đang hát bài Mua bán tình yêu, chắc chắn anh ta cũng sẽ nhắm mắt làm ngơ.
Tôi vừa bước vào, anh ta khẽ khàng nhướng mắt lên, rồi gật gật đầu với tôi, động tác nhỏ đến mức khiến người ta hoài nghi không biết anh ta có gật đầu thật hay không. Anh ta vẫn không giống Sùng Quang năm đó, dù khi đã khoác lên người bộ quần áo màu trắng của bệnh viện, anh ta vẫn có thể dễ dàng biến cái nhà tù màu trắng này thành một căn phòng biệt lập trong tòa nhà văn phòng trên đường Hoài Hải Trung. Anh ta nhắn Kitty chuyển đến hai chiếc máy tính để bàn, một máy fax, một máy in. Thậm chí anh ta còn triệu tập một đống nhà thiết kế của công ty đến bệnh viện để mở một cuộc họp nhỏ. Tôi nghĩ