Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341962

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.

nếu anh ta còn nằm viện kiểu đó, rất có nguy cơ cả công ty sẽ chuyển đến gần bệnh viện để làm việc.
Tôi đặt cà phê lên chiếc tủ nhỏ màu trắng, máy in bên cạnh đang ren rét ren rét nhả giấy, tôi cúi đầu nhìn lướt một chút, phong cách thiết kế trang nội dung của tạp chí “M.E” vô cùng quen thuộc, chắc là bản thảo của số tuần tới. Tôi nhặt những tờ đã in xong rồi xếp lại, sau đó lấy một tách cà phê ra khỏi túi giấy, bước qua đưa tập giấy cho Cung Minh, liền đó lấy một túi đường nhỏ, xé ra rồi đổ vào tách Latte ấy. Khi tách cà phê bật nắp mở ra, hương vị nồng nàn như dòng suối xao động ấm áp và dễ chịu đang trào dâng trong bầu không khí tĩnh lặng của căn phòng.
Chúng tôi chẳng nói câu nào. Thực ra chỉ cần ở riêng với Cung Minh thôi đã khiến tôi thấy vô cùng căng thẳng rồi. Trên người anh ta toát ra một thứ khí chất như Voldemort vậy, dù đứng ở đâu, anh ta đều như một khối băng khổng lồ. Tôi cúi đầu tìm kiếm di động, làm ra vẻ vô cùng bận rộn, sau đó tiện tay gửi một tin nhắn cho Kitty: “Khi nào chị đến vậy?”
“Đang trên đường đến.” Mười mấy giây sau khi tôi nhắn, tin trả lời của chị ấy đã lặng lẽ xuất hiện trên màn hình, bởi di động của tôi đã cài đặt chế độ im lặng rồi.
Sau nửa phút, tôi lại nhận được một tin nhắn khác của chị ấy: “Đừng có mưu tính tán chuyện với Cung Minh, anh ta không tìm cô nói chuyện, thì tuyệt đối không được khơi mào đấy. Nhưng nếu anh ta chủ động tìm cô trò chuyện, thì bầu không khí dù có tẻ nhạt đến mức nào, cô cũng luôn phải có trách nhiệm làm nó nóng lên, liên tục dẫn dắt cuộc nói chuyện. PS. Phải nhớ, (để) di động (ở chế độ) im lặng.”
Đúng lúc ấy, Cung Minh đột nhiên hắng giọng, khiến tôi giật bắn cả người, cho rằng anh ta muốn tìm tôi trò chuyện, nhưng anh ta chỉ đổi tư thế rồi tiếp tục lật xem tạp chí. Tôi thở phào một tiếng, chỉ với động tĩnh nho nhỏ vừa rồi ấy cũng khiến tôi cảm thấy mình như một con cua to xác đột nhiên bị người ta đập vỡ vỏ ngoài, óc não văng tung tóe.
Tôi với lấy tách Latte khác, bật nắp ra, uống một ngụm lớn, chất lỏng tựa những sợi tơ ấm nóng cuộn vào trong cổ họng.
Trong chớp mắt tách cà phê chỉ còn trơ đáy. Nhưng đoàn xe trước mắt vẫn rồng rắn xếp hàng, hầu như chẳng nhúc nhích gì cả. Cả đoàn xe nối đuôi nhau trên đường, trông như một con rắn đã uống say. Tiếng còi xe đây đó cùng hợp lại, giống như chiếc máy khoan điện đang cắm trên huyệt thái dương.
Kitty tiện tay bóp nát tách cà phê bằng giấy, rồi ném vào chiếc túi giấy bên cạnh. Chị ta đưa tay lên xem đồng hồ, tình trạng giao thông của Thượng Hải thời điểm hơn bảy giờ đáng bị xếp vào tội chống lại loài người. Đôi giày cao gót nhọn hoắt trên chân chị ta, liên tục thay đổi giữa thao tác đạp thắng xe, sang số, nhấn ga, chị ta cảm thấy như mình sắp đạp thủng sàn xe đến nơi.
Đúng lúc này, chiếc xe trước mặt phụt ra một luồng khói đen đặc, hai mắt Kitty tối sầm, cảm giác như vừa bị quẳng vào trong một đường hầm.
Trong tòa nhà văn phòng ở đường Hoài Hải Trung, trên chiếc bàn họp dài ngoằng đã xếp đầy những tách cà phê to nhỏ khác nhau, mùi vị của cà phê từ sáng sớm tinh mơ đã bao trùm trong mỗi tòa cao ốc văn phòng lớn nhỏ, sáng nào cũng đều bị thứ mùi như vậy đốt cháy, kích thích, sau đó mọi cảm xúc đều dần trở nên phấn khích không thể cưỡng lại. Mùi hương ấy sẽ liên tục tiếp diễn cho đến chiều muộn, nửa đêm, hừng đông, cuối cùng tan dần, các tòa nhà văn phòng lại trở về với sự tĩnh lặng, giống như một con quái vật khổng lồ mệt mỏi sau khi đã gầm gừ suốt một ngày liền.
Cố Ly nhìn lũ cấp dưới mặt chau mày ủ, cả một dây chuyền sản xuất quảng cáo, dưới sự phá hủy của cuộc khủng hoảng tài chính đã trở nên cực kỳ mong manh. Các nhà quảng cáo đều đang ra sức cắt giảm chi tiêu, bóng dáng của những nhà quảng cáo hùng mạnh về tài chính, tranh nhau đăng quảng cáo trên trang đầu trước đây giờ trở nên quá xa xỉ, xa vời chẳng khác nào thời đại chấp chính của Từ Hy thái hậu, các nhà quảng cáo lúc này, ai nấy cũng đều tỏ vẻ khách sáo: “Ôi ôi, không sao, không sao, trang nhất cứ nhường lại cho họ đi. Các cô có trang quảng cáo nào đang chiết khấu không?”
Không khí trầm lắng nặng nề bao trùm cả căn phòng.
Chiếc điện thoại ở giữa bàn họp đột nhiên đổ chuông, một nam trợ lý ấn nút speakers, giọng của Diệp Truyền Bình pha với tiếng rè của điện thoại vang lên: “Đừng ngồi ngây ra đấy nữa, các người có ngồi đấy cho đến khi Mỹ biến thành nước cộng sản, thì khách hàng quảng cáo cũng sẽ không tự đến mở cửa công ty chúng ta đâu. Nghĩ cách đi.” Điện thoại ngắt cạch một tiếng. Để lại đám người mặt mày xám ngoét trong phòng, thể diện hay tôn nghiêm gì đó, chẳng ai còn để ý đến những thứ này nữa, nguyên nhân khiến mặt họ xám ngoét là vì quá đói. Kể từ tối qua, suốt một đêm dài, đến khi ánh mặt trời ngày mới xuyên phá lớp cửa chớp công ty, dưới tia tử ngoại phát ra từ đôi mắt của Cố Ly, chẳng ai dám rời đi. Có điều, Cố Ly có thể dựa vào quang hợp để duy trì tinh thần khỏe mạnh vĩnh hằng của mình, thì những nhân viên khác chẳng qua chỉ là loài người thôi – loài người sẽ không thể ngăn cản được Cố Ly.
C