Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.
ố Ly kéo ghế ra: “Mọi người đi ăn sáng đi, sau khi ăn xong trở về công ty tắm rửa, thay quần áo, sau đó ngủ một lát để bổ sung tinh thần và sức lực, rồi viết một bản tiến độ trong phạm vi công việc của mình cũng như bản kế hoạch mới trong tháng kế tiếp, những việc này cộng lại hai tiếng đủ không? Vậy đúng mười một giờ, trở lại công ty họp tiếp.”
Mọi người: “…”
Cố Ly giẫm trên đôi giày cao gót, lộp cộp lộp cộp lướt một mạch ra khỏi phòng họp. Tuy mặt nó không hề biến sắc, giữa hai chân mày vẫn lộ ra thái độ bất cần mà Võ Tắc Thiên hay Từ Hy thường thể hiện trên mặt, nhưng người hiểu nó, chẳng hạn như tôi, nhất định sẽ biết rằng, lúc này nó chỉ là một con hổ giấy, tức tốc rời khỏi hiện trường gây án, vì nó biết nếu đi chậm một chút, chắc chắn nó sẽ bị đánh tan xác. Kiểu tác phong này, hồi còn ở đại học, nó đã tôi luyện đến mức thành thục.
Năm đó, khi với tư cách sinh viên nữ xuất sắc thay mặt các sinh viên Học viện tài chính phát biểu với sinh viên mới nhập học năm thứ nhất, nó đã hùng hồn khảng khái mà nói rằng: “Các bạn nghe kỹ đây, những thứ như bít tất gì gì đó, những phụ kiện di động đáng yêu gì gì đó, những chiếc váy màu hồng phấn gì gì đó của các bạn, chút nữa sau khi kết thúc buổi lễ này, về đến ký túc xá hãy đốt sạch đi. Kể từ hôm nay, các bạn không được vểnh mặt lên trời, hớn ha hớn hở làm gì, có thời gian rảnh rỗi đi huênh hoang này nọ, chi bằng đi xem biểu bảng báo cáo. Sung không rụng vào miệng, cũng không rụng vào trong căn nhà gỗ nhỏ bên bờ biển đâu, gần bờ biển chỉ có biệt thự, chỉ những người đi giày cao gót mới vào đó được! Còn bạn nữa, bạn gái tết tóc hai bên đứng ở hàng đầu ấy, bạn để kiểu tóc này, có từng nghĩ đến cảm nhận của mọi người xung quanh không? Bạn đã từng tìm hiểu xem cảm xúc của con bò là như thế nào chưa? Tuy chúng ta học kinh tế cần lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng cũng không được kiêu ngạo thái quá thế đâu?” Nói xong, con hổ giấy này lướt một mạch khỏi hiện trường, lộp cộp lộp cộp… cực kỳ điêu luyện.
Năm đó, giữa mùa hè nóng nực, nó mặc váy siêu ngắn cực thấp, trên người xịt đầy COCO CHANEL NO.5 mà thứ ấy với đám sinh viên nam khí huyết đang sung mãn kia thì chẳng khác nào xuân dược[3'> , rồi đong đưa điệu đà bước vào ký túc xá nam, trên tay xách một hộp Haagen–Dazs, đối mặt với những cơ thể nam tính trẻ trung chỉ mặc độc chiếc quần lót bó sát lồ lộ trước mắt, mặt nó không hề biến sắc, ánh mắt e ấp tình xuân, nó nhìn Vệ Hải ra mở cửa, anh chàng cơ thể tráng kiện này cũng chỉ mặc một chiếc quần lót, nó giống như đóa hoa nở rộ giữa tháng Ba bay vào, đặt ly kem xuống, rồi lại nhẹ nhàng lướt ra, để lại Cố Nguyên như sắp vỡ đôi ngay tại trận, trong ánh mắt sắc lẹm long lanh của Cố Nguyên, con hổ giấy này đã lặng lẽ bỏ đi, như khi nó hùng hổ xuất hiện, vung vẩy tay áo, như mây xuống phố… nó lướt một mạch, lộp cộp lộp cộp…cực kỳ điêu luyện.
[3'> Từ dùng chỉ những loại thuốc khi dùng vào sẽ gây kích thích ham muốn tình dục.
Năm đó, nó nhanh mồm nhanh miệng, vừa sáng sớm trông thấy giáo sư môn Luật kinh tế đến, liền thân thiết chào hỏi: “Em chào thầy, nghe nói vợ thầy hôm qua xách một chiếc giỏ hồng của PRADA ngã từ trên cầu vượt bộ hành xuống thảm xanh ạ? Ha ha ha ha… PRADA và bọn cây xanh kia không bị sao chứ”, sau đó con hổ giấy này lướt nhanh một mạch, lộp cộp lộp cộp… cực kỳ điêu luyện.
Nhiều năm như vậy, nó luôn sống trong tâm thế liếm máu đầu dao này. Nó chưa bị giết, điều đó đủ để chứng minh phần mộ tổ tiên nhà nó phải chắc chắn biết nhường nào. Nhiều năm như vậy, tôi luôn cảm thấy từ một số góc độ nào đó, nếu nhìn một cách biện chứng, nếu phân tích một cách khách quan, nếu bỏ qua hiện tượng để nhìn bản chất, thì tôi cảm thấy nó và Đường Uyển Như thực sự giống nhau, không phải duyên kiếp, không chung một nhà. Tôi từng sỉ nhục nó: “Cố Ly, điểm khác biệt giữa cậu và Đường Uyển Như chính là ở chỗ có đang mặc Dior hay không mà thôi.” Nó cười nhạt một tiếng, rồi đáp: “Cậu nhầm rồi. Điểm khác biệt giữa tớ và Đường Uyển Như ở chỗ, là có mặc hợp với Dior hay không mà thôi.”
Tôi ngắm dung nhan biết nhìn xa trông rộng của nó, tôi thua rồi.
Cố Ly rời khỏi phòng họp, về đến phòng làm việc của mình, nó tức tốc vơ lấy di động, túi xách, áo khoác – ba món đồ điển hình khi ra khỏi nhà, sau đó lại tức tốc biến mất trong tòa nhà “M.E”. Lam Quyết nhìn Cố Ly bay vèo ra cửa như một trận cuồng phong không mây không khói (vung vẩy tay áo, như mây xuống phố) như thế, anh ta chợt giật mình, vội vàng chạy theo: “Giám đốc Cố, cô đi đâu vậy? Tôi lái xe giúp cô.”
“Được, mau đi thôi, tôi đợi anh ở gara.” Cố Ly bay vun vút rồi nhanh chóng biến mất phía cuối hành lang, vừa ngoái lại liền buông thêm một câu rất tùy hứng, “À đúng rồi, đem theo luôn con dao trên bàn làm việc của tôi nữa.”
Lam Quyết: “…”
Bầu trời dần rõ nét hơn.
Cái sắc lam xám rất riêng của buổi ban mai ấy từ từ bị pha nhạt đi, cảm giác sương mù như được giăng mắc mờ ảo tràn ngập trong không khí, và biến mất hoàn toàn dưới ánh mặt trời. Ánh nắng mùa thu có gì đó đặc biệt cũng na ná với thành phố rộng lớn hậu công