Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.
trong phòng khách, chỉ còn lại một mình nó. Trên bàn ăn trong bếp, còn lưu lại ba bộ đồ ăn, Lucy đang ngâm nga rửa chén, bọt nước rửa chén phủ đầy cả bồn rửa tay.
Mỗi sáng thức giấc, đón tiếp nó luôn là một phòng khách như vậy.
Mãi đến một tối của tuần trước, khi mấy đứa chúng tôi ở trong phòng khách say sưa bàn về những tài liệu cần chuẩn bị cho cuộc họp ngày mai, thì nó bước ra khỏi phòng tắm với chiếc khăn quấn trên đầu, trên mặt bôi một lớp mặt nạ như bùn màu đen, trông như đem nửa con gà ác cho vào trong máy ép trái cây đánh nát rồi đắp lên mặt vậy. Nó ngồi xuống bên chúng tôi, ồm ồm nói rằng: “Cố Ly, cậu phải sửa lại vòi sen nhà tắm đi, nó phun nước ra quá mạnh quá to, cảm giác mỗi khi tắm như đang bị người ta hiếp dâm ấy!”
Cố Ly còn chưa kịp khởi động phần mềm phản công của nó, thì Như Như đã bồi thêm một câu: “May là tuần tới tớ chuyển đi rồi, tớ cũng tìm được phòng rồi. Cách các cậu không xa.”
Trong âm hưởng lời nói của nó, mọi người đều lần lượt ngẩng đầu lên.
Xe dừng lại, Cố Ly chẳng đợi Lam Quyết mở cửa, tự mình đẩy cửa xe ra rồi bước xuống. Nó khoát khoát tay với Lam Quyết: “Anh đi tìm chỗ đậu xe. Sau đó hãy tìm tôi.” Lam Quyết gật đầu, gương mặt nhỏ nhắn anh tuấn biến mất phía sau cánh cửa kính màu đen đang đóng lại. Cố Ly soi mình qua cánh cửa kính, lớp trang điểm sau khi đã trải qua thử thách suốt một đêm, vẫn rạng rỡ tươi sáng.
Cố Ly nhìn quanh một lượt, cảnh tượng vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, khiến trong lòng nó đột nhiên dấy lên biết bao suy tư.
Bị một hồi chuông cửa đánh thức khỏi dòng hồi ức, mở cửa ra, sau khi định thần nhìn kỹ, đầu óc tôi như đạn bắn tung tóe – lại lần nữa tôi đã ngay tức khắc biến thành một con cua khổng lồ bị búa đập vỡ vỏ.
Ngoài cửa, Sùng Quang – chính là Lục Thiêu hiện nay – cũng đang trợn mắt há mồm nhìn tôi. Trong mấy giây như vậy, sự tương tác trong não bộ của chúng tôi, chẳng biết đã cuộn lấy bao nhiêu đám mây hình nấm. Chắc hẳn anh ấy cũng chưa từng nghĩ tới việc tôi sẽ ở đây.
Cung Minh thấy tôi đứng ngẩn người ở cửa, không kiềm chế nổi đã bước ra hỏi: “Ai vậy?”
Khi nhìn rõ khuôn mặt đang đứng ngoài cửa, anh ta cũng thộn ra như tôi.
Ba con cua lớn đứng ở cửa ra vào, trầm lặng trân trối.
Phải giải thích tình cảnh này thế nào đây? Tôi mau chóng điều động tất cả trí tuệ của mình, hòng đưa ra một phản ứng chính xác, nhưng với trí tuệ của mình, tôi thấy quá khó. Cái cảm giác ấy giống như Đường Uyển Như vẫn đang lầm rầm luẩn quẩn trong đầu tôi:
Đầu tiên, Cung Minh không hề biết tớ đã biết chuyện Sùng Quang vẫn chưa chết, còn Sùng Quang cũng chẳng nói cho Cung Minh việc tớ đã biết chuyện anh ấy chưa chết, đồng thời, theo lý mà nói, tớ cũng phải tỏ vẻ tớ không biết Sùng Quang chưa chết; nhưng cái anh chàng người mẫu Lục Thiêu này chẳng thân chẳng thích với Cung Minh đột nhiên đến thăm anh ta, cũng không thể nào giải thích được, vậy tớ tỏ vẻ ngạc nhiên là đúng rồi, nhưng sự ngạc nhiên này, liệu có bị hiểu nhầm là tớ đã biết Lục Thiêu chính là Sùng Quang không? Hay nói cách khác, thực ra Cung Minh biết tớ đã biết Sùng Quang chính là Lục Thiêu, nhưng tớ và Sùng Quang lại cho rằng Cung Minh không biết chúng tớ đã biết Sùng Quang chính là Lục Thiêu…
…não tôi đang ngạt thở rồi.
Cung Minh: “… Anh là Lục Thiêu? Anh đến đây làm gì?”
… Tôi thầm run lên, nhưng đồng thời tôi cũng biết, trong lòng Cung Minh cũng đang run lên, anh ta tuy là người đẹp của núi băng, nhưng lại là diễn viên hạng quèn. Khi nói dối, đôi mi anh ta run lên trông như đôi cánh con ong đang bay.
Lục Thiêu ngượng nghịu nhìn tôi, rồi bối rối nói: “… Ồ… muốn đến bàn chuyện hợp tác…”
Ba người giống như ba tên hề đứng trên cầu thăng bằng, chỉ đang xem ai ngã xuống trước.
Nhưng Thượng đế luôn là người không hề nghi ngờ vô cớ, ông ta luôn kỳ vọng người đời có thể có trí tuệ cao hơn, tấm lòng rộng lớn hơn, cuộc sống dramatic hơn mình. Có gì hỗn loạn hơn cục diện hiện tại không?
Có.
Trong hành lang vang lại một tràng âm thanh lộc cộc lộc cộc lộc cộc.
Khi tôi thấy gương mặt của Cố Ly ngoài cửa, hệ thống tính toán logic vẫn luôn miễn cưỡng duy trì trong đầu tôi nãy giờ đã hoàn toàn sụp đổ. Nhưng tôi tin, trí tuệ của ba người họ rõ ràng cao hơn một người như tôi, vẫn đang duy trì quá trình tính toán logic tốc độ cao:
Cung Minh không biết Cố Ly đã biết Sùng Quang chưa chết, Sùng Quang hoàn toàn không biết Cố Ly đã biết mình chưa chết, Cố Ly cho rằng tôi không biết Sùng Quang chưa chết nhưng thực ra tôi đã biết Sùng Quang chưa chết, hơn nữa Cố Ly hoàn toàn không thể xác định được Cung Minh có biết bản thân mình đã biết Sùng Quang chưa chết hay không…
Bộ não của tôi sau khi vừa mới khởi động lại, lại chết máy lần nữa.
Tôi đứng tại chỗ, duy trì trạng thái chết máy, tôi thề rằng trong không gian tĩnh lặng này tôi có thể nghe thấy âm thanh chuyển động răng rắc răng rắc của đĩa cứng trong bộ não ba người họ…
… Khi tôi cho rằng trên đời có lẽ không thể xuất hiện cục diện nào hỗn loạn hơn cục diện này nữa, Thượng đế đã bật cười. Ông ta cười nhe hàm răn