Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.
g trắng bóng, đầu lưỡi quăng quật ầm ầm.
Trong căn phòng tĩnh mịch này, khi Lam Quyết và Kitty lại bước vào, cục diện đã diễn biến thành một cuốn tiểu thuyết khoa học giả tưởng giết người trong mật thất và du hành xuyên thời gian. Tôi nhìn Lam Quyết và Kitty, thật khó đoán định trong chuyện này, họ là người hiểu chuyện hay là người ngoài cuộc, Lam Quyết và Kitty đều không biết, Lam Quyết biết Kitty không biết, Lam Quyết không biết Kitty biết, Lam Quyết và Kitty đều biết, bất cứ một sự thay đổi tổ hợp sắp xếp, rồi cộng thêm với tổ hợp logic của bốn người gồm Cung Minh, Sùng Quang, Cố Ly và tôi vừa rồi đã đặt ra, đều sẽ dẫn đến 2.2(2n–1) khả năng. Sùng Quang nhìn Kitty, Kitty nhìn Cung Minh, Cung Minh nhìn Lam Quyết, Lam Quyết nhìn Cố Ly, Cố Ly nhìn tôi, tôi nhìn tất cả bọn họ… thậm chí tôi còn cảm thấy Lam Quyết và Kitty đang lo lắng nhưng không thể hiện ra trên sắc mặt, thông tin trong ánh mắt của họ truyền cho nhau giống như một chuỗi số nhị phân, nhìn thì thấy, nhưng đọc không hiểu.
Nếu nói cục diện hiện tại là một cuốn tiểu thuyết, tôi nhất định sẽ đánh tác giả của cuốn tiểu thuyết ấy.
Cục diện bế tắc trong căn phòng vẫn tiếp diễn, tôi là người ngã gục trước tiên trong số đó. Việc tôi có thể làm, chính là đợi xem cục diện bế tắc trước mặt cuối cùng sẽ sụp đổ ra sao, xem ai có thể kiên trì đến cùng.
Trong sự tĩnh lặng tràn ngập căn phòng, thứ tiếp tục vang lên là tiếng răng rắc khi máy tính bắt đầu quét dọn ổ đĩa cứng.
Trong phòng, chẳng ai nói lời nào, ngay cả tiếng vi vu của gió cũng muốn tháo chạy ra ngoài cửa sổ, chỉ còn lại tiếng nước chảy không ngừng, nó róc rách lấp đầy thời gian, lấp đầy những khe hở bối rối, lấp đầy khoảng cách giữa người với người. Giống như gió giăng kín bầu trời. Giống như mưa khỏa lấp vực sâu. Giống như bí mật sinh sôi vô tận len khắp mọi hốc cây trong rừng thẳm.
Bộ tiểu thuyết viễn tưởng này, đã được khép lại đánh cạch một tiếng trong tiếng ho của Cung Minh. Tôi nghĩ anh ta không hề muốn để mọi người mặc sức tọc mạch vào bí mật và đầu mối bên trong. Thậm chí ngay cả trang bìa anh ta cũng không muốn bị người ta nhìn thấy. Nếu có thể, tôi nghĩ nhất định anh ta sẽ đem bộ thiên thư kỳ quái này đổi thành một trang bìa trên đó có ghi bốn chữ cỡ lớn “Tân Hoa Tự Điển” màu xanh đen. Anh ta có quá nhiều việc muốn che đậy, là một kẻ ngốc như tôi cũng có thể cảm nhận được. Cho nên tôi tin, Cố Ly chắc chắn biết nhiều chuyện hơn tôi. Dòng thứ chín chương thứ ba triết học cuộc đời của nó chép: Vô sự bất đăng tam bảo điện, bất thị Diêm Vương bất xao môn[1'> .
[1'> Vô sự bất đăng tam bảo điện, Bất thị Diêm Vương bất xao môn: Không có chuyện gì hệ trọng thì không đến điện Tam Bảo, không phải Diêm Vương không gõ cửa. Ý nói không lo chuyện bao đồng, làm đúng phận sự, không phải việc của mình không xen vào, không làm việc không đúng lúc đúng chỗ.
Cung Minh hắng giọng, dáng vẻ cực kỳ bình thản: “Sao mọi người đều đến vậy, thật trùng hợp. Lục Thiêu chào anh, rất vui được gặp anh, nhưng hôm nay tình hình sức khỏe của tôi không tốt lắm, hơn nữa còn có mấy việc chưa xử lý xong. Lần này chắc không bàn bạc được rồi, rất xin lỗi. Đợi tôi ra viện, tôi sẽ hẹn anh ngay. Nếu có thể hợp tác với anh, “M.E” chúng tôi vô cùng vinh hạnh.”
Cung Minh vừa nói xong, Lục Thiêu cũng gật gật đầu đáp, tỏ ý cung kính với mọi người, rồi lui ra khỏi phòng. Trước khi đi, anh ấy khẽ đưa mắt ra hiệu với tôi. Nhưng tôi chẳng tài nào nắm bắt được tín hiệu đó, mọi tế bào não của tôi trước đó mấy phút đều chết sạch rồi. Lúc này, ngay cả số chứng minh nhân dân của mình tôi cũng chẳng thể nhớ nổi. À không, đừng nói là số chứng minh nhân dân, ngay cả giới tính trên giấy chứng minh của tôi là gì chưa chắc tôi đã biết.
Cố Ly hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng lên một chút, nó quay sang nói với Lam Quyết: “Anh đi xe về công ty trước đi, giữ chìa khóa xe cho tôi là được, đợi lát nữa tôi tự về.”
Lam Quyết gật gật đầu, lặng lẽ đóng cửa đi ra. Cố Ly quay đầu lại, nhìn Cung Minh, sau đó ánh mắt chuyển sang phía Kitty.
Cung Minh khẽ nhếch mép lên, trông giống đang cười, nhưng đôi chân mày của anh ta lại thoáng có chút gượng gạo, nét mặt có chút phức tạp. Anh ta gật đầu với Kitty, Kitty như hiểu được liền quay người rời khỏi phòng bệnh. Trông chừng, rõ ràng cô ta đã thở phào một hơi.
Trong căn phòng chỉ còn lại ba người: Cung Minh, Cố Ly, tôi.
Cục diện phức tạp trong nháy mắt đổ sụp thành một cục diện bế tắc kiểu tam giác, trong đầu tôi lập tức suy xét, tôi phải tìm một cái cớ thế nào để mau chóng chuồn khỏi đây. Tôi tự cho rằng mối quan hệ của mình với Cố Ly đủ vững chắc, nhưng chỉ cần hai chúng tôi không phải sinh ra cùng một tử cung, thì tôi vẫn mãi là “người ngoài”.
Tuy trong lòng nhận thức như thế, nhưng tôi vẫn không muốn nghe những chữ bảo tôi phải tránh đi từ miệng Cung Minh, tôi biết như vậy có vẻ hơi bất bình thường và “cô là cái thá gì”, nhưng tôi thà thức thời đào tẩu, chứ không muốn bị Cung Minh cách ly. Tôi thừa n