Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341735

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1735 lượt.

hận mình làm không đến mức vũ trang toàn bộ, chuyên nghiệp cực đỉnh, một phần xúp ba đồng sáu hào tư cũng đòi viết hóa đơn giống Kitty. Tôi đối với Cung Minh, đối với Sùng Quang, tình cảm của tôi đối với hai anh em họ càng ngày càng phức tạp, tôi không biết mình phát hiện ra điểm này từ khi nào, tôi chỉ biết, đầu tôi lại vừa bị đẩy vào nước.
Hơn nữa, trừ việc sợ Cung Minh bảo tôi rời đi ra, thực tình tôi còn sợ Cố Ly bảo tôi ở lại hơn. Bản năng tự vệ trong tôi mách bảo rằng, tuyệt đối không được xen vào chuyện trước mắt. Câu ấy nói thế nào nhỉ, nơi có người, thì có giang hồ. Cùng một đạo lý, nơi có bí mật, thì ắt có thuốc trừ sâu, phải xem bạn có muốn cạn chén hay không. Ba lần bảy lượt, trăm vạn nghìn vụ, vô số bận, Cố Ly và tôi đã tay trong tay đón tiếp hết quả lựu đạn này đến quả lựu đạn khác bay thẳng về phía mình, từ khi học cấp ba đến nay nó và tôi đã tay trong tay nhìn người ta nhảy lầu, đến khi học đại học tôi và nó đã tay trong tay nhìn khói sau đuôi xe của Diệp Truyền Bình phụt cho một chữ “Dơ”[2'> rõ to trên mặt, suốt dọc đường về, thê thảm vô cùng, nghĩ lại mà phát sợ. Nó là con chuột Jerry[3'> vũ trang toàn thân, tay cầm binh khí người mặc áo giáp, nhưng tôi chỉ là một con chuột thường, tay không tấc sắt, cáo mượn oai hùm. Tục ngữ nói, khinh thương bất hạ hỏa tuyến[4'>. Nhưng tôi đã bị thương rồi, tôi muốn rút lui.
[2'> Ở đây cùng với ý giễu cợt, kiểu như đồ mặt dơ.
[3'> Ý nói lanh lẹ thông minh tinh quái.
[4'> Bị thương nhẹ thì không lùi khỏi trận tiền. Ý nói chiến đấu kiên cường đến cùng không nản chí.
Tôi vừa định mở miệng, Cố Ly đã lên tiếng.
Nó chẳng thèm nhìn tôi, bình thản nhìn Cung Minh, nhưng lại nói với tôi: “Lâm Tiêu, cậu về công ty trước đi.”
Tôi ngẩn người ra.
Sự thù hận của con người thực ra được chia làm hai loại: một loại mang nhiệt độ của hỏa diệm sơn và sắt thép nung chảy, toàn thân từ trên xuống dưới mỗi tế bào đều đầy ắp sự nôn nóng muốn phải cùng sống cùng chết với đối phương, nghiền thành bã, thiêu thành than, thề phải cùng tan xương nát thịt mà hóa thành bụi khói đen sì thổi khắp thế giới này mới thôi; còn một loại khác, thì mang cái vẻ ớn lạnh của gió thu và đêm dài, chẳng có chuyện phục thù đến mức điên cuồng mất nhân tính, chỉ có sự chán ghét hờ hững, sự xa lạ lạnh lùng, muốn quên đi hắn ta, tránh xa hắn ta, cảm thấy nhục nhã khi nhắc đến hắn ta, muốn tránh khỏi thế giới của hắn ta, từ đó mà không còn liên quan gì đến hắn ta nữa.
Tôi hoàn toàn chắc chắn, sự oán hận của tôi đối với Cố Ly tuyệt đối không phải loại thứ nhất.
Khoảng một tuần trôi qua, Cung Minh đã ra viện, hôm đó vừa đúng dịp cuối tuần. Tôi gọi điện thoại hỏi Kitty, xem có cần tôi đi lo thủ tục xuất viện không, Kitty nói qua điện thoại là không cần, lo mà tận hưởng cuối tuần đi. Nhưng trong câu nói sau cùng, cô ấy khiến tôi chợt thấy không mấy thoải mái, cô ấy nói: “Mọi thứ đều nhờ có cô đấy.”
Cái cảm giác đó lại đến.
Cảm giác này khiến tôi cảm thấy mình có bệnh.
Theo lý mà nói, tôi phải cảm thấy vui vì không cần tăng ca cuối tuần, tôi phải vui vì không phải đối mặt với gương mặt lạnh tanh lúc nào cũng đề phòng cảnh giác của Cung Minh, tôi phải thỏa thích lăn lộn trên chiếc giường mềm mại trong nhà vừa xem những bộ phim sụt sùi ướt át của TVB vừa ăn đồ ăn nhanh mà trải qua một ngày cuối tuần ý nghĩa nhất. Nhưng được như vậy rồi, tôi lại cảm thấy lạc lõng. Đây chẳng phải là có bệnh là gì?
Giống như mấy ngày trước, khi ở trong phòng bệnh của Cung Minh, Cố Ly bảo tôi về công ty trước, cảm giác của tôi cũng y như vậy. Con người chính là một loài động vật kỳ lạ, bạn càng bảo nó thoải mái, thì nó càng muốn tự tìm phiền phức cho mình.
Có điều từ sau khi rời khỏi phòng bệnh của Cung Minh, Cố Ly cũng chẳng đề cập gì đến chuyện của ngày hôm đó nữa. Tôi chẳng tài nào biết được trong phòng bệnh hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, với kiểu tư duy siêu việt lạ thường của hai người họ, có xảy ra bất cứ chuyện gì tôi cũng chẳng mấy ngạc nhiên. Họ có khả năng tựa vào nhau đồng thời ngồi xếp bằng trên giường bệnh, dùng một sợi len chơi trò tạo hình bằng dây trên đầu ngón tay suốt cả ngày, cũng có thể trong vòng nửa phút đã tung quyền cước, tóm lấy Hồng Anh đại đao chém nhau vù vù suốt buổi chiều. Thật sự, tùy cơ ứng biến. Giống như con mèo nổi tiếng thế giới Erwin Schrodinger ấy, trước khi chưa mở hộp ra, bạn sẽ không biết được nó là mèo sống hay mèo chết, một con mèo có thể cùng lúc ở trạng thái vừa sống lại vừa chết, nó muốn không nổi tiếng thế giới e cũng khó.
Suốt mấy ngày liền, tôi thăm dò ý tứ, nhưng cũng chẳng phát hiện Cố Ly có hành động gì bất thường. Trái tim cảnh giác của tôi cũng dần thả lỏng trở lại. Hơn nữa vì liên quan đến chuyện Cung Minh nằm viện, những việc cần giải quyết ở công ty cũng ngày càng nhiều, hiện nay sáng nào tôi cũng có thể giống như Kitty vừa chat MSN, vừa dùng QQ gửi văn bản, cùng lúc đính kèm file dữ liệu trên các bức thư điện tử, rồi đồng thời có thể rất chính xác chuyển một bản fax cho khách hàng, tất nhiên, suốt quá trình ấy còn có thể gọi di độ