Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.
iếm có, các em phải cố gắng học tập, giúp đỡ lẫn nhau, sau khi thành tài trở về giúp ích cho nước nhà.”
Hai bạn kia đều phát biểu hùng hồn, Đường Du chỉ nói vài câu phụ họa. Mọi chuyện xảy ra với cô y như một giấc mơ, như vừa mới hôm qua thôi, cô vẫn miệt mài cả ngày ôn thi để lấy chứng chỉ TEF đi Pháp, sao bỗng dưng lại đến văn phòng khoa, bỗng dưng làm xong xuôi mọi thủ tục?
Có lẽ, do bị ảnh hưởng bởi vẻ thất thần của Đường Du, ra khỏi văn phòng khoa, hai bạn sinh viên kia như ý thức được rằng, ngày đi Pháp cũng là ngày rời xa tổ quốc, xa người thân để đi đến một đất nước xa xôi, bỗng chốc, tâm trạng ba người đều nặng trĩu, lúc trước còn đề nghị sẽ cùng nhau ăn mừng giờ đã bị hủy, thời gian còn lại, ai lo việc người nấy.
Đường Du một mình lang thang trên đường, nhìn những tòa nhà cao tầng quen thuộc xung quanh, nhìn dòng xe tấp nập qua lại, nghĩ đến việc ngày mai mình sẽ lên chuyến bay của hãng hàng không quốc tế sang Pháp. Từ nay về sau, con người, sự việc nơi đây sẽ cách xa cô ngàn vạn dặm.
Cô tự hỏi lòng, thật sự mình có muốn đi Pháp không?
Cô thấy mọi thứ giống như một giấc mơ, thực sự sắp đi Pháp sao? Cô bạn đi cùng còn dự định, nếu may mắn sẽ ở lại Pháp tìm một công việc, hoặc cưới một anh chàng Pháp, như vậy thì có thể định cư ở đó, cả đời sẽ không quay về nữa. Có thể, cô cũng làm thế, học ở Pháp xong, tốt nghiệp rồi tìm việc, như thế cả đời này không cần phải quay lại nơi này nữa. Nhưng... nhưng... cô lưỡng lự, không lẽ cuộc đời này lại như thế sao?
Cô nhớ đến một người, cô từng nghĩ sẽ cùng người đó đối diện với cuộc đời hiu quạnh, hững hờ nhìn tháng ngày trôi qua suốt cuộc đời này. Cô hồi tưởng lại: lần đầu gặp nhau, lúc ấy gã là bạn trai của Tô Nhiêu, đã hôn nhầm cô rồi đỏ mặt xin lỗi. Lần thứ hai gặp ở quán bar, lúc ấy vì việc của Chu Nhiễm và Diệp Đào Hoa mà bị mọi người đem ra bàn luận. Người đàn ông này, bạc bẽo, vô tình nhưng vẫn khiến người ta động lòng. Lần thứ ba ở thành phố N, gã đứng cạnh Tô Bất Dị, khuôn mặt lạnh lùng, từ trên cao nhìn xuống... Bao nhiêu ký ức, người đàn ông này cứ luôn thấp thoáng, vừa gần gũi lại vừa xa xôi, đến bên đời cô. Khi đã quen thuộc rồi, anh rất hay nói với cô bao nhiêu lời đùa vui, lo lắng cho bệnh tình của cô, nâng niu cô như báu vật. Một người như thế, sao có thể nói quên là quên được ngay?
Đường Du gọi điện thoại báo cho Lý Văn trước tiên, nói là mình sắp ra nước ngoài. Kể từ hồi Tết đến giờ, Lý Văn vẫn chưa quay lại thành phố B, hình như ở nhà, đi xem mặt rồi định lấy chồng luôn. Lý Văn mừng cho cô rồi luôn miệng chúc mừng. Sau khi cúp máy, suy nghĩ một lát, cô mới gọi điện cho Thẩm Tử Tịnh. Lúc đầu, hai người hỏi thăm qua loa vài câu, không ai dám nói nhiều, nếu không có Tôn Văn Tấn thì giữa họ chẳng hề có một chút liên quan nào, nhắc đến chuyện gì cũng chỉ toàn liên quan đến gã mà thôi. Thẩm Tử Tịnh càng không dám nói vì sợ chạm vào nỗi đau trong lòng cô, kiểu hỏi thăm dè chừng này chỉ dăm ba câu là hết chuyện rồi chào tạm biệt nhau. Đang định cúp máy, Đường Du đột nhiên nói với Tử Tịnh: “Ngày mai em sang Pháp du học rồi.” Cô đứng trên cầu vượt, đèn đường dưới chân rực sáng, xe cộ cuồn cuộn qua lại, cơn gió tháng Ba thổi đến, giọt nước mắt cô rơi trên thành vịn của cầu, cố gắng lắm mới giữ vững chiếc điện thoại di động trong tay.
Thẩm Tử Tịnh ngập ngừng, chị không dám hỏi nhiều, chỉ nói: “Chúc em thượng lộ bình an.”
“Cám ơn chị.”
Lại một hồi im lặng, Đường Du muốn nói nhưng lại thôi. Thẩm Tử Tịnh hỏi dò: “Ngày mai, chị đi tiễn em nhé?”
“Không cần đâu, cám ơn chị, tạm biệt.”
“Tạm biệt.”
Sau khi cúp máy, cô không sao cầm được nước mắt, cô sang Pháp rồi, có lẽ lần này sẽ thật sự một đi không trở lại. Cũng giống những người từng gặp trong đời trước đây, qua vài năm thời thế đổi thay, bạn tiểu học, bạn cấp hai, bạn cấp ba, sau khi nói câu tạm biệt thì đúng là không còn gặp lại nhau nữa. Phải chăng, sau lần đi này, Tôn Văn Tấn cũng sẽ mãi mãi biệt tích giữa biển người bao la, không còn có thể gặp lại
Sau này có lẽ cả đời sẽ không gặp lại anh nữa.
Thật ra có nhiều chuyện, khi ngoảnh lại thì đã hết một đời.
Ngày hôm sau lúc ở sân bay, ngoài Đường Du ra, hai người bạn đi cùng đều có người nhà ra tiễn, chỉ có cô là không ai bên cạnh, vì thế cô đứng rất xa để tránh sự soi mói của mọi người. Mẹ của anh bạn kia ngồi khom xuống giúp con trai thu dọn lại hành lý, nào là thuốc thang, dầu gió, còn có cả vài miếng thịt khô, vài quả táo và mấy hộp gia vị. Cậu ta nói: “Mẹ ơi, con không mang mấy thứ này đâu, hành lý quá cân là bị phạt tiền, phạt mấy trăm tệ đấy.”
“Phạt thì phạt, đến nước ngoài toàn ăn mấy thứ ngọt ngậy, chẳng có chất dinh dưỡng, con mang tất đi. Còn táo nữa, lấy ra lát mang lên máy bay ăn, đồ ăn trên máy bay cũng chẳng có chất gì.” Bà mẹ khom lưng, dùng khăn giấy cẩn thận lau sạch mấy quả táo, rồi lại đút vào túi nilon như thể giận mình không thể sang tận Pháp chăm sóc con trai, bà vừa lau vừa căn dặn: “Sống ở nước ngoài, mọi chuyện đều chỉ dựa vào bản thân, làm gì cũng phải cẩn thận con ạ, đừng đắc tội