Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341659

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1659 lượt.

cô bé là cục cưng của cả nhà, nó gọi Đường Du là “Dì xinh đẹp”, cô bé đặc biệt thích ăn bưởi. Một hôm, lúc Đường Du gọt bưởi cho nó, không cẩn thận nên bị con dao gọt hoa quả cứa vào tay, chảy máu. Con bé lập tức cứ ôm lấy tay Đường Du và không ngừng thổi thổi vào chỗ đau, vừa thổi vừa lo lắng hỏi xem cô có đau không, cứ như thể trên đời này không gì quý hơn ngón tay cô, Đường Du không sao cầm lòng được, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Con bé lại tưởng cô đau nên mới khóc, chẳng biết an ủi thế nào, cứ bối ra bối rối, đau đớn nhìn cô, hình ảnh này giống hệt Tôn Văn Tấn khi khó xử trước mặt cô, vì thế cô càng khóc thảm thiết hơn.
Trong cuộc đời, có một số người, ta không nên nhớ vì hễ nghĩ đến, quá khứ lại ùa về khiến trong lòng xáo động như thể có trăm ngàn con sóng cuộn dâng.
Ở Quảng Tây chưa đầy hai ngày, Đường Du bỗng nhận được điện thoại của thầy hướng dẫn, yêu cầu cô về trường gấp. Lúc này trường đã nghỉ đông, thầy hướng dẫn chỉ nói có việc, cần gặp trực tiếp, Đường Du đành đồng ý. Thực ra, nếu không nhận lời, cô cũng không thể ở nhà Lý Văn quá lâu, vì không khí gia đình cô quá ấm cúng, quá hạnh phúc, gợi cô nhớ đến rất nhiều chuyện. Sống một mình cũng đâu có sao, lâu rồi sẽ thành quen, nhưng giờ thì khác, sống trong nhà Lý Văn, cô sợ mình có thể khóc bất kỳ lúc nào. Vì cô đã dự định từ lâu, năm nay cô sẽ đón Tết cùng Tôn Văn Tấn, nhưng kết cục lại như thế này.
Ngày hôm sau cô đi tàu lên miền Bắc, khi đến phòng của thầy, trong phòng khách đã có hai sinh viên khác đang ngồi ở đó. Trông thấy cô, thầy liền nói: “Thật đúng lúc, Đường Du, em đến rồi, có việc này thầy muốn nói với các em.”
Thầy nói: “Là thế này, Bộ Giáo dục có chương trình hợp tác bồi dưỡng các sinh viên năm thứ ba với trường Lyons ở Pháp, hằng năm chúng tôi đều cử những sinh viên xuất sắc nhất sang Pháp du học. Năm nay khoa tiến cử ba em, giờ các em cần nhanh chóng chuẩn bị.” Dứt lời, thầy liền đưa cho mỗi người hai tờ đơn, “Trước hết phải điền vào đơn này, những vấn đề khác một lát nữa thầy sẽ nói hệ thống hơn.”
Mấy sinh viên nhìn nhau, không kịp phản ứng, vừa nhận được điện thoại triệu tập lên khoa, giờ lại bảo chuẩn bị đi du học Pháp, mọi việc với họ cứ như một giấc mơ.
Thầy giáo lại nói tiếpền nhanh lên, một tờ điền bằng tiếng Trung và một tờ điền bằng tiếng Pháp, điền luôn bây giờ, lát nữa thầy còn rất nhiều việc cần trao đổi.” Nói xong liền đưa bút để họ viết.
Một sinh viên nam nhận lấy chiếc bút rồi kê ngay lên chiếc bàn uống nước để điền, còn Đường Du và một sinh viên nữ khác cứ đứng đó nhìn nhau. Thấy vậy, thầy liền quay sang hỏi: “Sao? Vẫn chưa điền à?”
Sao lại không muốn đi, được học tập trong môi trường tiếng Pháp là ước mơ của tất cả sinh viên khoa tiếng Pháp, nhưng sự việc quá bất ngờ, khiến người ta cảm giác là không có thật, nhưng lại không biết nên hỏi gì. Nghe thầy nói thế, cả hai liền tìm chỗ ngồi xuống điền.
Sau khi điền đơn xong, thầy lại cầm một tờ lịch trình đã được in sẵn rồi dặn dò mọi người phải làm thủ tục và visa.
Trường của Đường Du, hằng năm có khoảng một phần ba số sinh viên tốt nghiệp có cơ hội đi nước ngoài. Trong các bảng thông báo của trường luôn có sẵn quy trình làm thủ tục đi du học, Diễn đàn trên mạng của trường cũng có giới thiệu chi tiết, vì tò mò nên Đường Du cũng đã tìm hiểu qua. Hoàn cảnh gia đình của hai sinh viên còn lại cũng bình thường, tuy chưa từng nghĩ đến việc đi du học, nhưng cũng biết được đôi chút, nên với một số việc thầy dặn, họ đều tỏ ra vô cùng quen thuộc.
Kế hoạch thầy đưa ra cho họ rất chu đáo, đợi thầy dặn dò xong, khi rời văn phòng khoa, hai sinh viên kia mới dám chắc đây đúng là sự thật, họ đều tỏ ra vui vẻ, bàn luận râm ran. Vì không học cùng lớp nên mọi người vội giới thiệu về mình. Chẳng mấy chốc, thậm chí Đường Du còn như bị bọn họ quên lãng, chủ đề chuyển sang các trường ở Pháp, do đã học tiếng Pháp được gần ba năm, trong lòng mọi người đều hướng về một nước Pháp lãng mạn, giờ giấc mơ đã trở thành hiện thực, không vui sao được.
Chỉ có điều, sau khi ba người chia tay, ra khỏi cánh cổng trường, Đường Du bỗng cảm thấy bâng khuâng, cô sắp được sang Pháp, không ngờ cô lại được trường cử đi du học.
Có lúc, rất nhiều chuyện, khi vừa mới bắt đầu đã giống như bước lên tấm băng chuyền, tự mình không điều khiển được, cũng chẳng tài nào dừng lại được, đợi đến khi dừng lại thật sự rồi mới phát hiện, hóa ra mọi thứ đều đã được an
Khi các sinh viên khác quay lại trường sau kỳ nghỉ đông, cả ba người đều đã nhận được chứng chỉ TEF, giấy báo nhập học bên Pháp, bảo lãnh chỗ ở, hộ chiếu, visa, ngày cuối cùng họ đến văn phòng khoa lấy vé máy bay. Niềm vui của hai người bạn đi cùng lên đến tột đỉnh, họ đã chuẩn bị trong gần ba tháng trời, ngày mai thôi, ước mơ sang Pháp sẽ trở thành hiện thực, không hưng phấn sao được. Thầy chủ nhiệm khoa và thầy hướng dẫn đều có mặt, chủ nhiệm khoa chân thành nói: “Hoàn cảnh gia đình của cả ba em đều khó khăn, nhưng đều là sinh viên xuất sắc được khoa tuyển chọn. Việc du học ở nước ngoài rất vất vả, nhưng đây cũng là cơ hội h