Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341882
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1882 lượt.
gọng kìm, kẹp chặt cả cơ thể cô vào lòng, không còn cách nào khác, cô đành ngồi sụp xuống, bất lực gào khóc trong lòng gã: “Tôn Văn Tấn, cầu xin anh hãy buông tôi ra.”
Thẩm Tử Tịnh vừa từ trong thang máy bước ra, chị giật mình khi nghe thấy tiếng kêu khóc đầy tuyệt vọng của Đường Du. Kể từ khi quen biết đến nay, Đường Du luôn tỏ ra lạnh lùng, lãnh đạm, chị chưa từng thấy cô tuyệt vọng cầu xin thế này bao giờ, chị vội rảo bước qua. Tôn Văn Tấn vẫn ôm ghì cô trong lòng, có thể do vùng vẫy mạnh, tóc cô lòa xòa trên mặt, nước mắt đầm đìa, cặp mắt sưng húp, dáng vẻ vô cùng đáng thương.
Tôn Văn Tấn hạ giọng dỗ dành, “Tiểu Du, giờ em không được khỏe, hãy nghe anh, sau này em muốn gì, không cản.”
Cô mím chặt môi mà tiếng khóc vẫn vỡ òa, thôi không giãy giụa nữa.
Thẩm Tử Tịnh không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì nên không dám vào khuyên can. Khi Tôn Văn Tấn ngoảnh đầu lại nhìn thấy chị, Tử Tịnh mới tiến lại đỡ Đường Du, giọng nhẹ nhàng an ủi, thấy Đường Du đã bình tĩnh lại, chị nháy mắt ra hiệu Tôn Văn Tấn đi chỗ khác. Tôn Văn Tấn đi rồi, chị dìu Đường Du vào phòng, đưa lên giường rồi kê gối đắp chăn gọn gàng. Lúc này Thẩm Tử Tịnh mới để ý đến những tấm ảnh la liệt đầy phòng, chị nhặt lên xem, thấy đầu ong ong, giờ mới vỡ lẽ. Chị lo lắng nhìn Đường Du, mặt cô đỏ gay, nước mắt đẫm gối, cả con người như không còn chút sinh khí. Việc này xem ra nghiêm trọng hơn lần trước nhiều.
Thẩm Tử Tịnh thở dài, đưa tay ra nắm tay cô, “Tiểu Du...” toan nói mà không biết nói gì tiếp, chị cứ ấp úng.
Lúc này, Đường Du bỗng nắm tay chị, nghẹn ngào, “Chị Tử Tịnh, hãy để em đi, em không thể ở đây thêm một phút nào nữa.”
Đường Du thấy tuyệt vọng vô cùng, cô không ngừng cầu xin Thẩm Tử Tịnh, nước mắt tựa chuỗi hạt cườm bị đứt dây, lã chã rơi xuống. Thẩm Tử Tịnh không cầm lòng được, chị nghĩ để cô thay đổi môi trường cũng tốt, nên nói: “Hay em đến nhà chị, như vậy cũng tiện cho chị chăm sóc em.”
Đường Du lắc đầu liên tục, “Không, không.” Cô hận là mình đã không thể biến mất ngay trước mặt Tôn Văn Tấn, ở nhà Thẩm Tử Tịnh có khác gì so với ở đây.
Thẩm Tử Tịnh thấy khó xử, nói “Vậy em muốn đi đâu? Giờ em không được khỏe, đừng liều lĩnh.”
Đường Du thấy giọng của Thẩm Tử Tịnh đã mềm mỏng hơn, tia hy vọng chợt le lói, không kịp suy nghĩ, cô nói ngay: “Chị gọi điện thoại cho Lý Văn giùm em, em muốn đến chỗ cô ấy.”
Tử Tịnh suy nghĩ, trong tình hình này, muốn có chuyển biến, giữa họ cần một khoảng thời gian để bình tĩnh lại, cùng lắm là tìm một người đến chăm sóc cho cô, vì vậy liền đáp: “Được, chị sẽ nói với Văn Tấn, nhưng em phải hứa đừng quá kích động, tuyệt đối không được làm liề
Đường Du vội gật đầu đồng ý.
Lý Văn mới rời khỏi chỗ Đường Du, vừa đặt chân đến tầng một của công ty hôm nay hẹn phỏng vấn thì nhận được điện thoại của Thẩm Tử Tịnh. Nghe chị kể lại đại khái sự việc, cô lập tức đồng ý qua đón Đường Du ngay, bỏ cuộc phỏng vấn đã hẹn.
Lý Văn thuê chung nhà với một cô gái khác, do người đó vừa bỏ việc, hơn nữa chỉ còn nửa tháng nữa là đến Tết nên đã về quê, vừa đúng còn một phòng trống. Sau khi thu xếp cho Đường Du xong, cô định đi chợ. Trước khi về nhà, Thẩm Tử Tịnh đã dặn dò cô phải chăm sóc Đường Du cẩn thận, thậm chí còn lấy từ trong ví ra một xấp tiền, bắt Lý Văn phải cầm. Lý Văn chỉ biết rằng Đường Du mới bị sẩy thai, ngoài ra không biết gì hơn, nhìn sắc mặt của Đường Du, nghĩ cô mới làm phẫu thuật được mấy tháng nên cũng thấy thương. Trước đây, trong hộp đêm Loạn thế giai nhân, có rất nhiều chị em phá thai, đều do Lý Văn chăm sóc, lần này cô cố ý bắt xe đến một chợ xa tít để mua con gà mái tơ về hầm canh.
Có lẽ vì cảm động tấm lòng của Lý Văn, canh hầm xong, Đường Du miễn cưỡng uống vài thìa, nhưng vẫn không nói năng gì, chỉ ăn một ít rồi đi ngủ. Lý Văn nhìn thân hình bé nhỏ của cô co mình trong chăn, khuôn mặt nhỏ bằng lòng bàn tay nhợt nhạt, cũng không biết cô có đau không, trong lòng thấy buồn thương kỳ lạ, bất giác nhớ lại chuyện Chu Nhiễm tự sát.
Đến tối Lý Văn phải đến hộp đêm Loạn thế giai nhân làm nốt những ngày cuối, ban ngày cô ở nhà, khi Thẩm Tử Tịnh và Thang Dĩnh đến thăm, Đường Du đều không muốn gặp, không thấy tăm hơi của Tôn Văn Tấn đâu. Lý Văn lờ mờ đoán được giữa hai người đã xảy ra chuyện, nhưng cụ thể ra sao thì cô không biết, chỉ biết toàn tâm chăm sóc Đường Du.
Thoáng cái, một tuần đã trôi qua, Tôn Văn Tấn vẫn chưa xuất hiện. Đã gần đến trung tuần tháng Giêng, Lý Văn vốn định về nhà ăn Tết nên mới xin nghỉ làm sớm, thành phố B cũng giống như những nơi khác, càng gần Tết lại càng khó mua vé. Cô bỏ luôn ý định tìm việc, mà hỏi ý kiến Đường Du rồi nhờ bạn mua giúp hai vé đi miền Nam.
Nhà Lý Văn ở Quảng Tây, tuy là mùa đông, nhưng có mặt trời nên thời tiết vẫn rất ấm áp, non xanh nước biếc, phong cảnh hữu tình đã phần nào xua tan những u ám trong lòng người.
Người nhà Lý Văn đều rất thoải mái, nhiệt tình, gần đến ngày Tết nên cả nhà đều về đoàn tụ, ai cũng quan tâm đến Đường Du. Người anh họ của Lý Văn có một đứa con gái ba tuổi, trắng trẻo xinh xắn,