Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tình Yêu Đau Đớn Thế

Tác giả: Đằng Qua

Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015

Lượt xem: 1341726

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1726 lượt.

à sẽ giữ lại đứa bé, sao bỗng nhiên lại đưa cô đến bệnh viện thế này, ý nghĩ trong lòng cô giờ đây đã sáng tỏ. Bản năng bảo vệ con của người mẹ lại khiến cô bắt đầu giãy giụa. Tinh thần cô suy sụp, không đủ tỉnh táo suy nghĩ về thái độ bất thường của gã: “Anh đã nói dối, anh có chủ định không muốn có con ngay từ đầu, anh không cần nhưng em cần, cùng lắm, một mình em sẽ sinh nó ra. Nói để anh hay, em sẽ không để anh động đến một ngọn tóc của con đâu.” Nghĩ đến đây, cô liền đẩy mạnh gã ra, rồi nhanh chóng lùi về phía sau.
Cuối cùng Tôn Văn Tấn không chịu đựng nổi thêm được nữa, gã hất mạnh tay khiến mọi đồ đạc trên chiếc tủ cạnh đó rơi hết xuống đất, rồi đấm mạnh, do đập quá mạnh, chiếc tủ lại rỗng nên phát ra một thứ âm thanh cực lớn. Đường Du giật nảy mình, trong ký ức của cô, gã chưa từng nóng nảy như thế bao giờ. Một lát sau, gã bình tĩnh lại ngay, như đã suy nghĩ kỹ từ trước, giọng gã chắc chắn, kiên quyết giống như trước đây mỗi lần ra quyết định: “Cái thai đã không còn nữa, bác sĩ đã cho em uống thuốc một lần, giờ em hãy nghỉ ngơi, lát nữa bác sĩ sẽ quay lại kiểm tra. Nếu mọi thứ bình thường, chỉ cần ở bệnh viện theo dõi thêm một ngày, tối mai cái thai sẽ ra.”
Nước mắt cô lại ồ ạt tuôn trào, như thể không còn nhận ra gã nữa, kỷ niệm trước đây giữa họ thật nhiều, khó khăn lắm mới được ở bên nhau, còn nhớ gã lái xe suốt đêm t thành phố N về thành phố B chỉ để nhìn thấy cô, chỉ để nói với cô rằng gã yêu cô; còn nhớ khi ở Dương Châu, gã dẫn cô đến Sấu Tây hồ mua gấu bông, hơn bảy giờ tối, chiếc xe kéo lắc lư xuyên qua những con phố hai bên trồng toàn cây ngô đồng Pháp, làn gió man mát thổi đến từ sông Cổ Vận, một bên là những dãy kiến trúc cổ của Dương Châu, gã tếu táo với người lái xe, chọc cô cười đến rung cả người, đau cả hai bên mạng sườn, chỉ còn cách tựa vào gã, lúc ấy gã đã cúi xuống hôn cô; còn nhớ khi cô nghĩ mình mắc bệnh nan y, cô sợ hãi đến nỗi không dám nghĩ đến gã, không dám nghĩ đến tương lai, lặng lẽ bỏ đi, nhưng gã lại vất vả tìm cô về, gã đã nói sẽ tuyệt đối không bao giờ bỏ rơi cô để cao chạy xa bay lúc cô yếu đuối nhất; khi cô phải phẫu thuật, gã lo lắng hơn cả bản thân cô.
Có điều, tất cả những kỷ niệm ấy bỗng chốc sụp đổ, tan vỡ trong lòng cô, giờ chỉ còn lại gã, thản nhiên, lạnh lùng. Gã nói, cái thai không còn nữa, gã cho cô uống thuốc mê rồi rắp tâm hại đứa bé? Cô cảm thấy trái tim mình đang run rẩy như thể có hàng trăm hàng ngàn mũi dao cứa vào, nỗi đau ứa máu, cô thấy người đàn ông trước mặt mình sao mà xa lạ thế.
Gã nhìn cô, khóe miệng khẽ run, rồi lại ôm cô vào lòng, vỗ về: “Tiểu Du à, anh có lỗi với em, đợi khi nào xong em muốn gì cũng được, giờ hãy nghe anh, cố gắng nghỉ ngơi, đừng quá kích động, như vậy sẽ tốt cho sức khỏe của em.”
Cô cắn chặt môi đến nỗi chảy cả máu, nước mắt lưng tròng, chằm chằm nhìn gã. Gã lại gần ôm cô, cô bỗng vung tay, tát mạnh, trên mặt gã in rõ vết ngón tay cô. Gã chần chừ, cuối cùng vẫn kiên định ôm cô vào lòng, cái ôm rất chặt, dù cô vùng vẫy thế nào gã cũng không buông. Cái bạt tai ban nãy càng đẩy cô xuống hố sâu tuyệt vọng, nước mắt cứ tuôn trào, không cách gì ngăn nổi, cô thét lên: “Tôn Văn Tấn, đây là con của em, anh dựa vào đâu, dựa vào đâu…”
Gã lặng im, mặc cô mắng nhiếc, cào cấu nhằm hả giận, nhưng cánh tay đang ôm siết cô vẫn không hề buông lơi. Cuối cùng gã phối hợp cùng bác sĩ, tiêm cho cô một mũi an thần, sau đó, cô lại đắm chìm trong mê man.
Lúc tỉnh lại, cạnh giường chỉ có Thẩm Tử Tịnh. Chị ta có vẻ gầy hơn, tóc búi cao, đôi mắt đỏ hoe, hình như vừa khóc xong, trông thấy Đường Du tỉnh lại, chị nhìn cô, mỉm cười.
Đường Du vẫn nằm yên, cảm giác của cơ thể khiến cô ớn lạnh, cô nhớ là gã nói sau khi uống thuốc, đợi đến tối mai, cái thai sẽ
Thẩm Tử Tịnh đang phân vân, toan nói điều gì thì bác sĩ bước vào. Vị bác sĩ gật đầu chào Thẩm Tử Tịnh rồi mới nhắc nhở Đường Du một vài điều, cô vừa phá thai, cần chú ý nghỉ ngơi trên giường, không được để cơ thể quá mệt mỏi, ăn nhiều đồ dinh duỡng, cuối cùng còn dặn thêm: “Sau khi phá thai, tốt nhất không nên thụ thai trong vòng nửa năm, như vậy mới có lợi cho việc hồi phục sức khỏe, tránh tình trạng khó mang thai sau này.”
Đường Du bật cười, không ngăn nổi những giọt nước mắt long lanh nơi khóe mắt, sắc mặt cô đầy vẻ mỉa mai, giễu cợt, trông vô cùng thê lương.
Thẩm Tử Tịnh không cầm lòng được, nắm lấy tay cô, giọng lo lắng: “Tiểu Du à, việc phá thai rất có hại cho sức khỏe, cũng phải kiêng cữ như người mới đẻ. Em hãy nghe lời của bác sĩ, cố gắng dưỡng sức, đừng khóc nữa, không sau này hễ ra gió là chảy nước mắt đấy.”
Đường Du đờ đẫn như người gỗ, khuôn mặt không chút biểu cảm, mặc nước mắt giàn giụa trên mặt. Cô nhớ sau khi cô xuất viện không lâu, Thẩm Tử Tịnh cũng sinh em bé, lúc ấy sợ sức đề kháng còn yếu nên cô không đến bệnh viện thăm chị được, giờ con của chị chắc cũng đã được hơn một tháng tuổi. Nghĩ đến con, lòng cô lại đau như cắt. Trước đây, khi còn làm ở hộp đêm Loạn thế giai nhân, Lý Văn thường đi cùng các tiếp viên đi phá thai, hơn nữa, số lần phá thai