Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2784 lượt.

chú, mới thấy chú Đức dạo gần đây già đi rất nhiều, trên trán xuất hiện khá nhiều nếp nhăn và dấu vết của sự mệt mỏi.
Rất lâu sau, chú Đức thở dài, nói: "Lão Vu lần này chắc sẽ phải khổ sở đây, khi ra tù rồi chắc cũng chẳng còn thành hình người nữa. Trong đám người chúng ta, Nhiếp Đại là kẻ ác nhất, Nhiếp Nhị độc nhất, lão Vu thì giảo hoạt nhất, ta là thực tế nhất. Kẻ đầu tiên kiếm được tiền, phát tài cũng là lão Vu, không ngờ gần về già thì hắn lại là kẻ xui xẻo nhất... Thôi, ta cũng già rồi, không muốn nhúng tay vào quá nhiều việc".
"Vâng." Quang Diệu đáp một tiếng, lòng thầm nghĩ người xưa nói quả không sai, người ta hễ về già là trái tim sẽ mềm yếu.
Mồng Tám Tết, Khương Thượng Nghiêu gọi điện hỏi Khánh Đệ có muốn cùng về Dã Nam hay không. Khánh Đệ ở nhà cũng đủ lâu, không quan tâm tới ánh mắt oán trách của em gái, thu dọn hành lý nói đi là đi ngay.
Ái Đệ vác một túi toàn đồ ăn do mẹ chuẩn bị cho chị, lóc cóc đi xuống tầng: "Em vừa cãi nhau với Hướng Lôi, chị lại đi, cái Tết này thật chẳng vui vẻ gì".
"Em ít đòi người ta hôm nay mua cái này ngày mai mua cái khác đi, đảm bảo sẽ không cãi nhau nữa. Ái Đệ, em cũng nên học cách thương xót người khác đi chứ, Hướng Lôi tiết kiệm tiền cũng là vì em."
Xuống dưới tầng, Hắc Tử và Khương Thượng Nghiêu sớm đã đợi sẵn. Nhìn thấy chậu hoa trên tay Khánh Đệ, Khương Thượng Nghiêu khẽ sững lại. Nhớ tới lai lịch của chậu hoa đỗ quyên này, Khánh Đệ đỏ bừng mặt, vờ như chẳng bận tâm nói: "Em gái em chăm sóc thế nào mà sắp chết mất rồi, anh Hắc Tử có thể đưa em về Dã Nam thật may quá, em còn đang lo bao nhiêu đồ thế này không biết phải làm sao".
Chậu hoa Ngũ Bảo Châu của bà ngoại! Khương Thượng Nghiêu hoảng hốt, ngay lập tức ý nghĩa của loài hoa này bỗng hiện lên trong đầu. Kiềm chế. Anh trang trọng gật đầu, cầm lấy chậu hoa đi về phía sau xe cảnh sát.






Bên này Ái Đệ bất mãn kêu lên: "Cái gì mà em chăm nó tới chết khô? Rõ ràng đang tươi tốt thế kia, chỉ có chị vừa về là ngày nào cũng phải tưới tới mười lần mới chịu thôi, hễ mở mắt là phải chạy ra ngắm bảo bối của chị".
Khánh Đệ bối rối, trừng mắt lườm em gái một cái, sau đó liếc mắt về phía Khương Thượng Nghiêu. Người đó bị cửa sau của xe che mất nửa người, cũng không biết là có nghe thấy hay không.
Đang nghĩ cách đuổi em gái lên nhà, thì Hắc Tử đã sán lại hỏi: "Em gái em? Tên là gì thế?".
"Cột đen sì kia, muốn hỏi tên thì hỏi thẳng chị đây, định tán tỉnh chị phải không?" Ái Đệ đặt đồ vào hàng ghế phía sau nghe thấy câu hỏi của Hắc Tử, phủi tay ưỡn thẳng ngực, bộ dạng như chuẩn bị đánh nhau.
Hắc Tử sững lại lùi về phía sau một bước, đúng lúc ấy nhìn thấy bộ dạng Khương Thượng Nghiêu bám vào đuôi xe cố nhịn cười, mặt anh ta bất giác nóng bừng lên.
Cho dù bên ngoài tỏ ra kiên cường bình tĩnh tới mức nào, nhưng trong huyết mạch chảy cùng một dòng máu, sống trong một gia đình với không khí bạo lực bao trùm, là bí mật mà cô không bao giờ muốn chia sẻ với người ngoài.
Sau Tết, Khương Thượng Nghiêu bận rộn vô cùng, mỗi lần gặp Khánh Đệ gặp lại anh cũng là cách nhau đến nửa tháng. Nghe cậu kể về kết quả đàm phán giữa anh và làng Vọng Nam, có một công ty mỏ lộ thiên tư nhân thuộc thôn Nam của làng sẽ hợp tác với anh, thôn bên cạnh có một mỏ bị bỏ hoang họ cũng cho anh một nửa.
Mỏ bị bỏ hoang đó, trước đây có không ít người tới xem, nhưng họ đều lo rằng vốn phải bỏ ra nhiều mà lãi thu về thì ít. Khắp nơi trên đất Vấn Sơn này là vàng đen, những cá nhân có khả năng làm mỏ đều thích chọn những giếng, mỏ lộ thiên, móc nối quan hệ thuê vài cái máy xúc về là có thể khởi công, vừa tiết kiệm sức lại vừa an toàn, chẳng mấy ai muốn bỏ công bỏ của thuê chuyên gia dò tìm đường đi của than và góc xiên, thiết kế đường đi hầm mỏ.
Nông dân cũng có sự thông minh và giảo hoạt riêng trong cuộc sống của mình. Chỉ cần mỏ đi vào hoạt động, chắc chắn họ sẽ có thu nhập từ việc quản lý, tốt hơn việc cứ vứt ở đấy không có ai trông nom. Khương Thượng Nghiêu chịu đầu tư, đối với họ mà nói đã là một việc tốt rồi. Chỉ có điều, vì thế mà lượng công việc của họ cũng tăng lên gấp đôi có dư. Vừa phải tìm cách chạy giấy phép khắp nơi nhờ quan hệ do chú Đức ra mặt giúp, lại vừa phải chạy đôn chạy đáo tìm chỗ mua những thiết bị cũ đã qua sử dụng, còn phải đưa nhân viên kỹ thuật đến hiện trường xuống mỏ thăm dò than.
Đến người bình thường ít nói như cậu cũng phải khen anh: "Thật giống người ở làng mình, chịu được khổ. Vào trong mỏ rồi, chẳng hề tỏ ra sợ hãi chút nào, nói đến ngành này, chỗ nào cũng rành rọt đâu ra đấy. Còn cả lão Lăng đó nữa cùng là một người giỏi, tất cả những con số đưa ra, anh ta chỉ tính nhẩm một vòng là có kết quả. Nhanh hơn cả máy tính".
Hồi còn trẻ cậu Khánh Đệ làm thổ phỉ ăn trộm than bán kiếm tiền lấy vợ, đến sau này mỗi khi nông nhàn lại xuống mỏ để kiếm tiền nuôi con, cả đời không thể thoát được mối quan hệ với than, Khánh Đệ thấy tò mò: "Cậu, theo kinh nghiệm của cậu, có thể thành công không?".
"Còn phải hỏi nữa? Mỏ lộ th


80s toys - Atari. I still have