XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2781 lượt.

cửa xông vào, ngay lập tức tiếng Hắc Tử vang lên: "Không được động đậy, nghiêm chỉnh hết cho tôi, quỳ xuống!".
Những tiếng ồn ào phòng bên cạnh lắng xuống trong nháy mắt, ngay sau đó nghe thấy giọng điệu đầy chất người thi hành công vụ của Hắc Tử vang lên: "Xem loạn thế này, ai là Từ Lão Tam, ai là Chung Khôi? Mau đứng ra đây... Tập trung lại để ẩu đả phải không! Ảnh hưởng tới việc làm ăn của người khác, làm loạn trật tự trị an xã hội!". Trong lúc Hắc Tử nói có người lẩm nhẩm kêu oan, ngay sau đó có tiếng hét lên đau đớn rồi mọi thứ lại trở nên yên tĩnh.
"Bắt tên cầm đầu trước." Hắc Tử dặn dò, sau đó là tiếng bước chân dồn dập, tiếng xô bàn xô ghế, tiếng cười gian tà khe khẽ, không lâu sau, đồng sự của Hắc Tử đẩy hai người nữa ra ngoài, một người hỏi: "Đội trưởng u, giải đi đâu?".
"Chỗ này thuộc khu nào, hai cậu xem rồi tự sắp xếp đi."
Khu vực đường sắt này và khu vực thành phố mới vốn đang có bất hòa, tên Từ Lão Tam và Chung Khôi chắc chắn chẳng có kết cục gì tốt đẹp. Hai người đồng sự hiểu ý, phì cười rồi giải chúng đi.
Tàn tiệc, Khánh Đệ được Hắc Tử đưa về tận nhà, trước khi xuống xe, Hắc Tử nói: "Em gái, em yên tâm, có anh đây, sẽ không để anh Khương của em xảy ra chuyện gì đâu".
Sự khẳng khái của Hắc Tử, Khánh Đệ đã từng được chứng kiến, mỉm cười quay sang nhìn Khương Thượng Nghiêu, anh an ủi cô nói: "Thật sự không sao đâu, mấy ngày tới anh sẽ đến chỗ chú Đức, có chuyện cần bàn. Trước khi quay lại Dã Nam anh sẽ gọi điện cho em".
Khánh Đệ định đi nhưng lại quay người lại: "Phải cẩn thận. Em có thể đi tìm cậu, ở đó toàn là người thân thích, chắc sẽ có người để nói chuyện".
Khương Thượng Nghiêu nhìn chằm chằm vào đôi mắt thành khẩn của cô, trước mắt tựa như hiện lên hình ảnh khuôn mặt Nhạn Lam, cũng ánh mắt trong sáng như thế, cũng nụ cười dịu dàng như thế. Anh đột nhiên lại cảm nhận được thứ tâm trạng thâm trầm đã dần quen thuộc ấy một lần nữa trỗi dậy, khiến trái tim anh không thể không để tâm. Anh hắng giọng, ngoài gật đầu ra không biết phải nói cảm ơn như thế nào.
Không đợi Khánh Đệ đi xa, Hắc Tử liền vỗ đùi tán dương: "Một cô gái tốt! Ông anh, thằng em này thật ngưỡng mộ anh đấy!".
Khương Thượng Nghiêu nhìn chằm chằm vào bóng Khánh Đệ khuất sau cửa kho vật tư, rồi mới nói: "Gì với gì thế này? Cậu nghĩ nhiều rồi".
"Thật sự không liên quan?" Hắc Tử vẫn không chịu buông tha, hỏi rất nghiêm túc: "Không liên quan thì thằng em sẽ bạo gan theo đuổi nhé. Con nhà ngoan ngoãn nề nếp đã khó tìm, dáng người cao ráo như thế lại càng hiếm gặp. Bọn mình rất đẹp đôi, nếu sinh một cậu con trai mập mạp, có lẽ phải cao hơn một mét chín. Ối trời ơi, mẹ mình chắc vui chết mất!".
Nghe Hắc Tử hiếm hoi lắm mới nói ra được những từ văn vẻ nho nhã như vậy, Khương Thượng Nghiêu vốn định cười nhạo mấy câu, nhưng thấy anh ta càng nói càng chẳng ra làm sao, bất sa sầm sắc mặt: "Một hai chén rượu mà đã khiến đầu óc cậu mơ rồi à? Muốn mơ mộng cũng còn phải xem người ta có thèm ngó tới cậu không đã".
Hắc Tử cũng chẳng tức giận: "Mình chẳng tin cô ấy đã thích cậu, lại có thể không thích mình? Mình có kém gì cậu đâu", nói rồi quay sang nhìn vào gương chiếu hậu ngắm nghía: "Xem đi, mình có điểm nào không đẹp trai bằng cậu".
Khương Thượng Nghiêu không nhịn được cười: "Được, cậu theo đuổi ngay đi, theo đuổi được mình sẽ tặng bao lì xì cho cậu".
Hắc Tứ bỗng trở nên nghi ngờ: "Nói thật không, thật sự là không sao chứ?".
Trong xe bỗng trở nên im lặng tạ thường, Khương Thượng Nghiêu kéo nửa cánh cửa kính xuống, không khí mát mẻ bên ngoài ùa vào, đầu óc sau bữa rượu cũng đã tỉnh táo hơn nhiều. "Giờ không nghĩ tới chuyện đó. Sau này hãy nói. Hiện tại mình chỉ lo kiếm tiền thôi."
Hắc Tử bỗng nhớ lại những lời Khương Thượng Nghiêu nói trên bàn rượu: "Mình suy nghĩ rồi, thật sự cách làm đó khá đấy. Chỉ có điều vấn đề lợi ích phải xử lý cho tốt, bên đó do ai quản, kiếm được tiền thì phân chia thế nào. Hay là về hỏi chú mình xem, ông ấy có kinh nghiệm. Ha ha, có tiền rồi anh sẽ mua ngay một chiếc xe của Đức, bà nó chứ, xe của Nhật không bằng xe của châu u. Chạy khỏe, mã lực mạnh, chạy rất bốc".
Đối với mộng tưởng đầy hào hứng của Hắc Tử, Khương Thượng Nghiêu lơ đi như không nghe thấy gì. Trong lòng anh đang tính toán bước tiếp theo nên bắt đầu từ đâu, và cả thái độ của chú Đức nữa.
Ngành vận tải là ngành không thu hút nhất. Vốn đầu tư ít, mà lại kìm kẹp tất cả những ngành có liên quan khác, lặng lẽ phát tài, người không biết quỷ không hay. Chú Đức biết rõ mấy năm nay ngành than làm ăn rất khá, nhưng chưa từng thấy chú có ý định chen chân vào, mà chỉ ra sức nắm vững ngành vận tải ở Vấn Sơn. Có thể nói chú Đức thận trọng, mà cũng có thể nói chú Đức hiểu được lợi hại ở đâu.
Đối với kế hoạch của anh, chú Đức sẽ có thái độ như thế nào?
Lý do mà Khương Thượng Nghiêu kéo Hắc Tử vào, không gì ngoài muốn tăng thêm lực lượng, nói một câu thật lòng, anh không lạc quan lắm đối với phản ứng của chú Đức. Anh cho rằng trọng tâm mà chú Đức muốn nắm giữ vẫn là ngành vận tải, nhưng sẽ có ý kiêng dè trướ