XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342846

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2846 lượt.

mặt. Nếu cô ta là con gái rượu của bí thư tỉnh ủy Trạch, chắc không chạy đến tận nhà tù Dã Gia Sơn để làm việc đâu".
Chú Đức lặng lẽ suy nghĩ, rồi gật đầu.
Nói thêm dăm ba câu nữa, đợi chú Đức đi ngủ, Khương Thượng Nghiêu đi sang phòng bên cạnh cùng đám anh em chơi vài vòng mạt chược.
Nếu như nói mấy năm trước anh còn chút kiêu ngạo của tuổi trẻ, thì mấy năm trong trại giam đã rèn nên tính cách trưởng thành ấy. Bất luận ở trên mỏ, hay ở công ty vận tải, cùng sống với những người bỗ bã thô tục anh tuyệt đối làm được; còn khi giao tiếp với những người chức trọng quyền cao, lại là một bộ mặt khác. Đi lại giữa hai giới, khả năng biến hóa cũng trở thành bản năng.
Chỉ khi ở trước mặt người nhà và Khánh Đệ, mới lột bỏ tất cả những lớp mặt nạ ấy xuống, trở về bản chất thực của mình.
Về đến phòng mình, Khương Thượng Nghiêu đứng ở cửa sổ đốt thuốc, suy nghĩ lại những chi tiết và lời nói diễn ra trong bữa tiệc. Anh biết rõ nhược điểm của mình, học vấn và kiến thức quá ít, chỉ có thể bù đắp bằng nỗ lực và chăm chỉ. Thỉnh thoảng rảnh rỗi, cũng chỉ ở bên cạnh Khánh Đệ, đọc sách, lên mạng. Nhớ tới Khánh Đệ, anh cầm di động lên, nhìn thấy đã gần mười hai giờ, lại đặt xuống.
Tắm xong đi ra, thì điện thoại trong phòng vừa lúc đổ chuông. Khương Thượng Nghiêu đang nghĩ sao Khánh Đệ không gọi vào di động của mình, nhấc máy lên nghe, lại là một giọng nữ lạ: "Alô?".
Anh định nói thẳng: "Không cần phục vụ phòng", thì người ở đầu dây bên kia đã nhanh miệng nói trước: "Khương Thượng Nghiêu?".
Khương Thượng Nghiêu nhất thời nhíu mày, nhớ ra bác sĩ Trạch. Không biết đối phương gọi đến có ý gì, anh trầm ngâm hồi lâu, rồi hỏi: "Là tôi, xin hỏi ai đấy?".
Đầu dây bên kia có lẽ bị câu hỏi của anh đả kích, Trạch Trí mỉm cười hít một hơi, hồi lâu không nói.
Khương Thượng Nghiêu hỏi lại: "Xin hỏi cô là ai?".
"Tôi là Trạch Trí."
"Bác sĩ Trạch? Xin lỗi, giọng nói trong điện thoại không giống lắm, nên nhất thời không nghe ra giọng cô."
"Tôi lại cứ nghĩ câu đầu tiên anh sẽ lập tức cảm ơn tôi chứ. Vừa rồi ở trước sảnh khách sạn cũng coi như tôi phản ứng nhanh, không khiến mọi người khó xử."
Khóe miệng Khương Thượng Nghiêu khẽ nhếch lên cười: "Cái đó đương nhiên phải cảm ơn rồi".
"Vậy xuống đây ngồi một lát đi. Quán bar tầng hai. Có lẽ tôi uống hơi nhiều, đang muốn tìm người tâm sự."






Khương Thượng Nghiêu còn chưa kịp suy nghĩ đến vấn đề đi hay không, thì đối phương đã cúp máy. Anh bất giác thở dài, thầm nghĩ mấy năm không gặp, bác sĩ Trạch vẫn còn tác phong làm việc dứt khoát quyết đoán ấy.
Quán bar ở tầng hai của khách sạn quốc tế Long Thành được trang hoàng giống hệt một bức tranh đồng quê của Mỹ, Trạch Trí ngồi trên chiếc ghế gỗ sồi trước quầy bar, đang nhìn ra vừa. Khi thấy anh, cô ta nở một nụ cười nhàn nhạt, có vẻ cũng đã ngà ngà say.
"Uống gì?" Trước mặt cô ta đường đường là một người đàn ông đầy khí chất, không nhìn ra có điểm nào giống với tên tù mang số 30352, luôn mặc bộ quần áo bẩn thỉu trong trại giam Dã Gia Sơn.
Anh nhìn ly cốc-tai đang đặt gần tay cô ta, nói với nhân viên quầy bar: \'"Nước khoáng", lại hỏi Trạch Trí: "Không phải đi cùng bạn sao? Uống nhiều như vậy nên để bạn cô đưa về nhà, chỗ này ngồi lâu không tốt đâu", nói xong nhìn vào đồng hồ trên tay, ra hiệu.
"Tôi còn đang đợi anh nói lời cảm ơn đây."
"Tôi về Dã Nam, làm mỏ."
"Chẳng trách. Nhìn bộ dạng đã biết anh phát tài rồi."
Khương Thượng Nghiêu vui vẻ khi thảo luận vấn đề nhẹ nhàng này, tò mò liếc nhìn cô ta hỏi: "Nhìn ra sao?".
"Thản nhiên." Trạch Trí nghiêm túc gật đầu. "Trước kia nhìn anh tôi cũng thấy sự minh bạch rõ ràng, không giống với những phạm nhân khác, nhưng khi nhìn anh rất u sầu, cứ như người phải chịu nỗi oan ức lớn nhất dưới gầm trời này vậy. Giờ trông điềm đạm hơn nhiều, dường như... tất cả đều nắm trong lòng bàn tay. Anh nói xem sự tự tin của người đàn ông từ đâu mà có? Không phải do quyền và tiền mang lại sao? Có đúng thế không?"
Khương Thượng Nghiêu trầm ngâm, dường như anh đang quay trở lại Dã Gia Sơn, bác sĩ Trạch mặc áo blu trắng ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị rất có uy, nhìn đám người bọn anh đang náo loạn quát: "Ra ngoài hết cho tôi!". Anh phát hiện ra khi mình đối mặt với người phụ nữ mạnh mẽ này, dường như chỉ còn cách duy nhất là cười khổ. Anh hỏi: "Sao cô lại về Nguyên Châu? Tôi cứ nghĩ cô rất yêu công việc của mình".
"Ai bảo tôi từ nhỏ đã không đi con đường được sắp sẵn, chỉ thích chế giễu thế tục? Mẹ tôi lo tôi cứ ở đấy mãi không ai rước, đột nhiên lên cơn lại đem một chàng rể đã từng ngồi tù về cho bà, thì bà sẽ sụp đổ mất." Trạch Trí liếc mắt nhìn anh, tự thấy vui vẻ mỉm cười. "Đùa thôi, tôi là bất đắc dĩ, áp lực của gia đình lớn quá."
Câu đùa này chẳng buồn cười chút nào, Khương Thượng Nghiêu khẽ nhếch miệng lên coi như là ứng phó: "Trước mặt?".
"Ồ, đi vào thêm chút nữa rồi cho tôi xuống là được. Tôi tự đi. Ở cổng có bảo vệ, ra vào phải kiểm tra, phiền lắm."
Anh liếc nhìn bên ngoài hai