Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2855 lượt.

của cô Khương Thượng Nghiêu có thể nhận thấy, anh mỉm cười cổ vũ: "Trước Tết mẹ anh đã mua nhẫn rồi, còn cả một chiếc kiềng nửa cây vàng nữa, chỉ đợi em đến thôi".
"Giờ vẫn còn thịnh hành những quy định cũ ấy sao? Không phải giờ người ta đều đưa phong bì à?"
"Thì ra em cũng hiểu biết nhỉ?" Khương Thượng Nghiêu tỏ ý trêu, véo cằm Khánh Đệ, nhìn thẳng vào mắt cô: "Có nhận không? Không nhận anh bảo mẹ anh tặng người khác đấy".
Khánh Đệ hất tay anh khỏi cằm mình, cười chế nhạo: "Anh còn có người khác à? Ai? Nói em nghe xem nào?", nói rồi mặt khẽ ửng hồng, thỏ thẻ: "Vậy em qua nói với cậu một tiếng, Ba mươi không sang nhà cậu nữa".
Tối Giao thừa cô ở nhà Khương Thượng Nghiêu ăn bữa cơm đoàn viên. Trước khi đi, bà còn xếp một túi đồ ăn lớn đưa cho cô Khương. Khương Thượng Nghiêu cố ý hỏi: "Đồ mẹ anh đã đưa cho em chưa? Cất chưa? Đừng làm rơi đấy", sau khi đuổi anh vào bếp rửa bát, không biết ba người phụ nữ ở ngoài thì thầm những chuyện gì.
Khánh Đệ mặt mày hớn hở, mím môi gật đầu, rồi lại vỗ vào cái túi trên đùi.
"Nói những gì thế?"
"Chẳng nói gì, vẫn mấy chuyện đó thôi."
"Không chịu khai đúng không?" Anh bất mãn liếc cô một cái: "Không bảo em thay đổi cách xưng hô à?".
"Còn sớm mà, thường sau khi hai nhà định xong ngày… Anh khích tướng em phải không?" Khánh Đệ lúc này mới thôi vòng vo: "Thực ra, cũng chẳng có gì phải giấu anh cả. Cô cũng đã nói rồi, bao giờ mẹ em rảnh, hẹn gặp nhau một lần".
Anh cười, hỏi: "Vậy định bao giờ gặp mặt?".
"Ra Tết có được không?"
Khương Thượng Nghiêu gật đầu liên tục, sự vui sướng ánh lên trong mắt anh khiến Khánh Đệ không kìm được hé môi cười. Về thôn Nam, Phúc Đầu đã chầu chực sẵn ở trước bờ tường đá của trường, nghe thấy tiếng xe liền xông ra, vẫy đuôi rối rít. Tâm trạng Khương Thượng Nghiêu rất vui, xoa đầu nó nói: "Con trai, rất nhiều đồ ăn ngon, không phải vội".
Khánh Đệ cười, hỏi anh; "Anh không về Vấn Sơn à?".
"Tí nữa rồi về, anh ở đây đón Giao thừa với em qua mười hai giờ, rồi sau đó lên mỏ xem thế nào."
Đa số công nhân ở mỏ đã về nhà rồi, giờ ở đấy chỉ còn lại một đám người không rõ danh tính, Khánh Đệ hiểu sự thận trọng của Khương Thượng Nghiêu, cũng không bóc mẽ anh, vui vẻ nói "Vậy em đi đun nước pha trà cho anh".
Trong thôn vẫn lác đác tiếng pháo, Phúc Đầu ăn no đang nằm ngáy trước máy sưởi điện. Khương Thượng Nghiêu đọc vài trang sách, ngẩng đầu nhìn dáng vẻ chăm chú của Khánh Đệ, nghịch mái tóc xõa ngang vai của cô một cách bâng quơ.
Cô ngước mắt sang nhìn anh.
"Khánh Đệ, sang năm chúng ta về khu tập thể đường sắt được không? Bà đã quen với môi trường sống quanh đấy rồi, anh thấy khu căn hộ mới ở trước khu tập thể đường sắt cũng rất được, chúng ta mua một căn ở đó đi."
Sắc mặt cô ngượng ngùng như muốn né tránh: "Anh quyết là được rồi".
"Vậy về Vấn Sơn xin dạy ở một trường nào đó nhé?" Vừa rồi anh đã nhìn qua, dãy ký túc này chẳng có mấy phòng sáng đèn, có lẽ đều đã về nhà ăn Tết cả rồi. Những ngày lễ như thế này, mà cô có nhà như không, càng nhìn cô bình thản đọc sách, lòng anh lại càng đau xót hơn.
Cô khẽ nhướng mày: "Cái này có lẽ không được, đã ký hợp đồng với trường rồi. Nếu không dạy ở đây đủ ba năm sẽ phải hoàn trả trường tiền học phí, bằng tốt nghiệp của em vẫn ở trường mà. Nói ra vẫn phải cảm ơn hiệu trưởng của trường tiểu học ở thị trấn, nếu không có ông ấy nói khó với trường, em cũng chẳng biết bị phân đến trường ở thôn nào huyện nào nữa?".
"Học phí anh nộp trả là được chứ gì, ở Dã Nam dù sao cũng không tiện bằng Vấn Sơn. Anh đi suốt ngày, em ở đây một mình anh yên tâm sao được?"
Thấy cô cúi đầu không nói Khương Thượng Nghiêu ngồi gần lại, nâng mặt cô lên, áp sát vào hỏi: "Thế nào?".
Cô khẽ nhếch môi, cố gắng mỉm cười nói: "Chẳng thế nào cả, có chút không nỡ thôi".
Đám học trò nhỏ, rừng phong sau trường và cả những người dân Iương thiện hiền lành chất phác... Khương Thượng Nghiêu nhớ lại những câu chuyện đầy tình cảm của cô khi ngồi đối diện với anh qua bức kính trong phòng đón tiếp của trại giam, anh suýt nữa thì quên mất, cô đã từng mong chờ khi nhìn lên tổ chim én đó, mong những con chim nhỏ mùa xuân nhớ đường quay vể tổ với mình.
"Khánh Đệ." Anh ôm cô vào lòng, bàn tay nhè nhẹ vỗ lưng cô, cứ như muôn nhét cô sâu tận trong lòng mình vậy: "Dù có thương thế nào cũng thấy không đủ".
Cô ngả đầu vào ngực anh cười buồn: "Anh đang khen em hay biểu dương bản thân vậy?".
Ánh đèn trên bàn hắt lên nửa khuôn mặt Khánh Đệ, đôi mắt long lanh dưới hàng mi dài như đang cười. Cô lớn lên rất giống bố mình, đôi mắt nhỏ, dài, đôi môi khá đầy đặn. Nhìn thoáng qua thì không thấy đẹp, nhưng nhìn kỹ mới thấy rất có duyên.
Ánh mắt anh dừng lại trên môi cô.
Hơi thở của Khánh Đệ như ngừng lại, nụ cười từ từ nhạt đi. Tiếp theo đó là một hành động bất ngờ không được cảnh báo trước, cô kêu lên kinh ngạc, bị anh bế thốc lên, những âm cuối cùng bị đôi môi anh nuốt mất, mặt ghế cứng lạnh phía dưới được thay bằng cặp đùi ấm áp của anh.
Cô ra sức túm chặt lấy cổ áo anh, nhưng rồi phát hiện ra mình