Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342798

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2798 lượt.

y. Trong điện thoại rõ ràng cô ta hít một hơi thật sâu, rồi cười khinh bỉ: "Anh thật không việc gì là không dám làm, chắc rằng mỗi người ở bên cạnh anh đều bị anh cân nhắc qua rồi nhỉ? Giờ tôi không thể không cảnh giác với anh, liệu tôi có bị anh bán đi trong lúc ngủ gật không đấy!".
"Nguyên tắc làm người của tôi không giống cô. Cô lấy việc trao đổi lợi ích làm trọng. Tôi vẫn luôn tuân thủ nguyên tắc tôn trọng và kết giao thêm bạn bè."
Trạch Trí liên tiếp oán thán: "Thôi được rồi, anh là tên chủ nghĩa cơ hội từ đầu đến cuối, phần tử thực dụng! Anh dám dùng danh nghĩa của tôi để tiếp cận chú Mạnh, sau này không lấy được chồng đừng trách tôi bám lấy anh".
"Xem, tự suy diễn kìa. Tôi và chú Mạnh nói tiêu chuẩn của cô quá cao, những người mà Bí thư Trạch giới thiệu cô đều chẳng ưng. Vì vậy với tư cách bạn bè, tôi mới khẩn cầu chú Mạnh giúp cô để ý những anh tài ở thành phố Tứ Cửu mà."
"Khốn kiếp!" Trạch Trí đột nhiên cúp máy.
Khương Thượng Nghiêu suy nghĩ về câu đánh giá sau cùng của Trạch Trí, bất giác mỉm cười lặng lẽ.
Ngụy tạo lâu rồi, kiểu thỏa hiệp và đạo đức giả đã sớm bám rễ trong linh hồn, khó phân biệt thật giả, vì vậy có người từng dùng ánh mắt như xuyên thấu anh, oán thán: "Em rất thất vọng vì anh đã biến thành một người hoàn toàn xa lạ".
Những lời trách móc ấy tới giờ vẫn như có sức mạnh khiến anh tức ngực. Lúc này, nhìn về khoảng trời thấp thoáng những bông pháo hoa lóe lên trong bóng tối, mồ hôi bất giác thấm ướt áo anh. Khương Thượng Nghiêu nhớ lại bộ dạng mình năm hai mươi tuổi, tràn ngập ước mơ, ngời ngời hy vọng… Những thứ ấy đã bị năm tháng gặm nhấm và nuốt mất từ lâu.
Chìm đắm trong niềm vui của sự thành công, tự mãn trước cảm giác thành tích của mình, anh bỗng quên mất bản chất tốt đẹp của quãng thời gian đó.
Khánh Đệ. Khánh Đệ.
Khương Thượng Nghiêu gục đầu vào vô lăng, che mặt.
Nếu đã bỏ anh mà đi, sao còn làm trái tim anh hỗn loạn?
Ngẩng đầu lên, cánh cửa gỗ nặng trịch của ngôi biệt thự số bảy từ từ hé mở, vọng tới tiếng cười đùa trò chuyện rinh rích. Khương Thượng Nghiêu định thần nhìn tới, bốn người vừa ra rõ ràng là quan hệ chủ khách tới chúc tết. Anh nhận ra hai người bước sau là bố mẹ của Trạch Trí, đang tươi cười vui vẻ, liên tục cúi đầu nói lời chào tạm biệt với đôi vợ chồng trước mặt.
Sau khi nhậm chức, theo thông lệ mùng Bốn hằng năm, Bí thư Ba Tư Cần đều đến nhà các quan chức của tỉnh ủy ngồi một lát, thêm hiểu nhau, đồng thời thăm hỏi sự vất vả của họ suốt năm qua. Làm tới chức này, vốn không cần phải thế, nhưng Ba Tư Cần kiên quyết nên những người khác cũng dần quen tới mức đã trở thành tự nhiên.
Khuôn mặt quen thuộc từng mấy lần nhìn thấy trên chương trình tin tức, vẫn đôi mày rậm, vẫn đôi mắt dài hẹp ấy.
Trong nhiều lần tưởng tượng trước đó, Khương Thượng Nghiêu luôn tự tin có một ngày khi thật sự được ông tới thăm, anh sẽ tự nhiên bình thản, thêm vài phần cung kính gọi một tiếng Bí thư Ba. Nhưng, ngoài dự liệu, nhìn chằm chằm vào thân hình cao lớn kia, cảm giác phẫn nộ đột nhiên ùa tới, cuồn cuộn trào dâng trong lòng anh.
Nỗi căm hận tràn đầy lồng ngực, lại thấp thoáng có sự bi thương. Chờ đợi ba mươi hai năm, hôm nay vì một mặt nào đó, anh vẫn phải thận trọng.
Tiếp tục chần chừ có lẽ sẽ muộn mất, giọng nói sắc nhọn bất chợt vang lên bên tai nhắc nhở.
Quyết không hối tiếc. Khương Thượng Nghiêu hít một hơi thật sâu, bàn tay đẩy cửa xe kiên định bước xuống.
Nghe thấy có tiếng động, bố mẹ Trạch Trí quay người nhìn lại, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc.
Khương Thượng Nghiêu tay cầm gói quà và giỏ hoa quả, vững chãi bước tới: "Bác trai, bác gái, chúc mừng năm mới. Cháu hẹn Tiểu Trí hôm nay đến chúc tết hai bác".
Mấy người bọn họ dừng cuộc trò chuyện lại, Trạch Đồng Hỷ trầm ngâm, còn mẹ của Trạch Trí lại không giấu nổi vẻ vui mừng, sau đó nói với giọng tiếc nuối: "Tiểu Khương, phải gần nửa năm rồi không gặp cháu nhỉ? Tiểu Trí cũng thật là, trước khi đi chẳng nói một tiếng". Một chàng trai cao to anh tuấn lại lễ phép, nhìn thế nào cũng khiến người ta hài lòng, chỉ tiếc mỗi lần hỏi, con gái bà đều trả lời với vẻ cáu kỉnh "Mẹ đừng quản".
Nghe thấy vậy, Khương Thượng Nghiêu ngạc nhiên hỏi: "Tiểu Trí ra ngoài rồi ạ?".
Vừa dứt lời, giọng ồm ồm bên cạnh cất lên: "Bạn trai của Tiểu Trí? Đình Đình nhà chúng ta thật không hiểu chuyện, làm lỡ thời gian hẹn hò của chị nó rồi".
Trạch Đồng Hỷ vừa khiêm tốn nói: "Đâu có, đâu có, chỉ là bạn thôi", vừa vui vẻ cười góp vui.
"Chàng trai này nhìn rất anh tuấn có tài." Ba Tư Cần mày rậm trán rộng, rất uy nghiêm, mặc dù giọng nói khá ôn hòa, nhưng có thể nghe thấy cách nói đầy uy lực và có phong cách.
Thấy ánh mắt ông quét tới, Khương Thượng Nghiêu bỗng thẳng người lên một cách thiếu tự nhiên. "Bí thư Ba, chúc mừng năm mới."
Thái độ bình thản ấy khiến Ba Tư Cần mỉm cười gật đầu. Sau đó như đột nhiên nhận ra điều gì, ông nhìn chằm chằm vào mặt Khương Thượng Nghiêu, nụ cười trên môi đông cứng. Khương Thượng Nghiêu thở nặng nhọc, cố giữ bằng được chút lý trí cuối cùng trong đầu, mỉm c