Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2791 lượt.
t hiếm chứ?
Mặc dù nói ở bất cứ nơi đâu, Tần Thạnh cũng tác phong điềm tĩnh, thái độ ôn hòa, nhưng gia thế nhà anh thực sự khiến người khác phải kinh ngạc, chức vụ lại cao hơn Trình Húc mấy bậc, bình thường gặp nhau chỉ gật đầu chào, không chừng người ta còn chẳng thèm nhớ Trình Húc tên họ là gì. Cố gắng trụ tới bây giờ, đột nhiên thấy Tần Thạnh tươi cười nhìn mình và giơ tay ra, sau vài giây ngẩn người, Trình Húc vội vàng dùng cả hai tay bắt tay Tần Thạnh, lắc lắc nói: “Sở trưởng Tần, chúc mừng năm mới".
Biểu hiện của Tần Thạnh có vẻ không chút ngạc nhiên, gật đầu cười đáp: "Chúc mừng năm mới, Tiểu Trình. Bố cậu vẫn khỏe chứ?".
Bố Trình Húc chẳng qua chỉ làm chức nhỏ trong một cơ quan sự nghiệp của nhà nước mà thôi, năm trước mới tiến hành phẫu thuật nối mạch tim. Không ngờ Tần Thạnh lại hiểu rõ hoàn cảnh gia đình mình đến thế Trình Húc há hốc miệng, cho đến khi bị Đàm Viên Viên giật gấu áo, anh ta mới nhớ buông tay ra, vội nói: "Rất khỏe, rất khỏe, cảm ơn anh quan tâm".
Đàm Viên Viên đẩy người yêu, rồi lại nháy mắt với Chu Quân: "Chúng tôi đi thuê xe trượt băng, hai người cứ từ từ nói chuyện".
Sau khi ba người rời đi, tâm trạng Khánh Đệ rất kỳ lạ, vừa gượng gạo lại vừa hoảng hốt, bối rối, không biết nên nói gì.
"Đổi kiểu tóc rồi?" Tần Thạnh quả rất ghi nhớ hình ảnh cô với mái tóc màu bạc và đôi môi đỏ mọng, Khánh Đệ trước mặt lúc này và Khánh Đệ khi trang điểm vẫn có những nét tương đồng, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác. Anh bỗng hoài nghi, không biết bộ mặt nào mới đại diện cho tính cách thật của người con gái này.
Khánh Đệ vuốt vuốt mấy sợi tóc mai lòa xòa bên má, đáp lại một tiếng.
Tần Thạnh lại hỏi: "Cô biết trượt băng?".
"Năm ngoái tôi thử qua, có thể đứng khoảng mười phút không bị ngã." Khánh Đệ thật thà thừa nhận.
Tần Thạnh khẽ cười, "Tôi chơi trò trượt băng này hơn mười năm rồi. Đi thuê xe trượt thôi, rất đơn giản".
Xe trượt là kiểu hai chiếc ghế sắt gắn với nhau, một cao một thấp được hàn chặt. Sau khi hai người ngồi vững, đầu gối Tần Thạnh chạm vào eo cô, Khánh Đệ ngượng ngùng ngẩng đầu tìm quanh, sân băng rộng như sân bóng này sớm đã chẳng thấy bóng dáng Đàm Viên Viên đâu nữa.
Một nhóm người chân đeo giày trượt lướt qua, để lại hơi gió lạnh buốt quanh người họ. Khánh Đệ hít một hơi thật sâu, thử đẩy hai thanh sắt trong tay, chân chống làm lực, xe trượt mới từ từ tiến về phía trước, chậm như một con rùa đen.
Tần Thạnh ngồi phía sau tay cũng đẩy hai thanh sắt, "Đừng vội, nào, tôi bắt đầu hô một hai ba, đến ba thì chúng ta cùng dùng sức". Quả nhiên sau tiếng hô thứ ba, xe trượt đã bắt đầu lao đi khá nhanh.
Trên sân băng, già trẻ lớn bé nam nữ đều có cả, Khánh Đệ thậm chí còn nhìn thấy một con chó giống Corgi chân ngắn ngồi ghế trước của một xe trượt. Những tiếng cười lớn vui vẻ không ngớt theo gió vọng tới, tràng cười đó như có lực truyền dẫn, sự căng thẳng ban đầu dần dần tan biến, hai người phối hợp càng lúc càng ăn ý, tốc độ lao về phía trước rất đều, mỗi lúc một nhanh.
Thỉnh thoảng lại có những nghệ sĩ trượt băng "nửa vời" lao tới, miệng la bai bải "Tránh đường, tránh đường". Có lần tránh không kịp, họ đã đụng vào nhau. Trong tiếng cười phá lên hào hứng, Khánh Đệ và mấy cô gái kia tranh nhau nói "xin lỗi", nằm chống hai tay về phía sau cười nghiêng cười ngả.
Đột nhiên, một bàn tay đưa ra, Khánh Đệ ngẩng đầu lên nhìn Tần Thạnh, anh cười vui vẻ, rất đỗi trẻ trung, ánh mắt sáng lấp lánh. Khánh Đệ do dự vài giây, rồi nắm lấy bàn tay ấy đứng dậy. Bọn Viên Viên cũng vừa lúc trượt tới gần, năm sáu xe trượt tập trung lại một chỗ, nhìn rất hoành tráng. Viên Viên từ xa đã hét lên: "Khánh Đệ, móc lại với nhau cùng trượt".
Khánh Đệ nhìn Tần Thạnh như muốn hỏi ý, anh háo hức nói: "Hiếm khi thoải mái một lần". Nói xong anh liền đẩy xe trượt của họ nối vào sau xe của Viên Viên, cả đội kết thành một chiếc tàu hỏa. Họ hô khẩu hiệu rồi hùng dũng tiến về phía trước, khí thế bức người.
Ra khỏi sân băng mới nhận ra tay chân đã tê cóng hết cả, nhưng trong lòng ai cũng vui vẻ háo hức lạ thường.
Trời tối đen, Tần Thạnh nhìn đồng hồ, nói muốn mời mọi người tới Hậu Hải ăn cơm. Trình Húc chớp lấy cơ hội đẩy xe trượt của anh đi trả, Tần Thạnh cũng chẳng từ chối, bèn theo ngay bên cạnh Trình Húc, cùng nhau rời đi.
Đàm Viên Viên nhìn theo bóng hai người, rất lâu sau mới Iên tiếng khen ngợi: "Dù có phải làm bộ làm tịch hay không, chỉ riêng việc anh ta không có ý sai khiến Trình Húc nhà mình như nhân viên dưới quyền, mình bỏ cho anh ta một phiếu".
"Nói gì thế?" Khánh Đệ vừa dứt lời thì di động đổ chuông.
Đàm Viên Viên thấy cô chần chừ nhìn màn hình hồi lâu mà không nghe máy, lập tức biết ngay người gọi là ai, bèn khẽ tiếng than thở, "Mình đi tìm Trình Húc, cậu cứ từ từ nói".
Từng âm thanh của nhạc chuông tựa như đang đóng đinh vào trái tim cô, không chịu buông tha, khiến người ta vừa đau vừa hận.
Định cứ để mặc nó reo cho tới khi tự ngắt, nhưng vào giây phút cuối cùng, Khánh Đệ lại bất đắc dĩ bấm nút nghe.
Cô giận bản thân không có dũng khí, định ch