80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2792 lượt.

ỉ nghe mà Không nói, nhưng sau hơi thở dài của đối phương, một tiếng "Khánh Đệ" trầm thấp vọng tới, chỉ thế thôi cũng phá vỡ sự trấn tĩnh trong lòng cô.
"Anh còn gọi điện đến làm gì?"
Dường như hơi sốc trước câu chất vấn hiếm thấy của cô, hồi lâu anh mới nói: "Vì nhớ em".
Chỉ ba từ ngắn gọn nhường ấy cũng đủ khiến mắt cô lệ nhòe, Khánh Đệ khịt khịt mũi, cố gắng kìm nén để không phát thành tiếng.
"Anh uống rượu nên bạo gan." Ngữ điệu chầm chậm, giọng khản đặc, rất đỗi yếu ớt "Nếu không, anh làm nhiều việc sai như thế, chẳng có gan nói với em là anh nhớ em".
"Uống nhiều rồi thì về nhà ngủ, ngủ một giấc, ngày mai dậy sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra nữa."
"Ngày mai... còn rất nhiều việc đang đợi, rất mệt, muốn ngủ rồi không dậy nữa."
Cô biết tửu lượng của anh không dễ say, nhất định là đang giả bộ đáng thương để tìm kiếm sự thông cảm nơi mình. Nhưng dù năm lần bảy lượt cảnh cáo bản thân, trái tim cô vẫn nhũn ra trước giọng nói yếu mềm ấy. "Năm mới, anh nói chuyện đó làm gì?"
"Không nói nữa." Anh phì cười một tiếng như tự giễu chính bản thân mình, "Chúc mừng năm mới, coi như cuộc gọi chúc tết".
"Chúc mừng năm mới. Anh phải giữ sức khỏe đấy."
"Em cũng vậy."
Trên sân băng, đôi tình nhân đang giành nhau đốt pháo hoa, những đốm lửa nhỏ cùng vụt bắn về phía trước, đôi tình nhân chân đeo giày trượt, cùng ôm và nhìn nhau. Ngắm nhìn hạnh phúc của người khác với ánh mắt ngưỡng mộ, có lẽ cô rất nhớ anh.
"Đi ăn tối thôi, tám giờ rồi."
Khánh Đệ quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt quan tâm của Tan Thạnh, không biết anh đã đứng cạnh bao lâu rồi, cô thoáng ngượng ngùng, cố nặn ra nụ cười, nói vâng.
Ăn đồ ăn Vân Nam ở Hậu Hải xong, tất cả cùng kéo nhau tới một quán bar trên đường gần đây. Khánh Đệ và Viên Viên ra ngoài mua cho mọi người mấy xiên thịt nướng. Trong lúc vừa đợi vừa ăn, Viên Viên ngập ngừng rồi lại thôi, cuối cùng vẫn quyết đinh nói với Khánh Đệ, "Vừa rồi mình hỏi Trình Húc nhà mình giúp cậu, anh ta còn có một cô con gái tám tuổi. Làm mẹ kế không dễ đâu, mình thấy, tốt hơn hết là vẫn nên thôi".
Hơi tương ớt bỗng chốc xộc thẳng lên mắt cay sè, Khánh Đệ nước mắt vòng quanh hỏi Đàm Viên Viên, "Mình có ý đó bao giờ?
"Khánh Đệ, lần đầu tiên thử yêu người khác, lần thứ hai hãy thử để người khác yêu đi. Nếu không cả đời này cậu sẽ rất thiệt thòi. Cậu chẳng cần suy nghĩ đến trường hợp của Tần Thạnh, nữa, người đến sau bao giờ cũng phải giải quyết một đống phiền phức, nếu thật sự về với nhau, cậu sẽ chán lắm. Không đáng tin.’
Là bạn, tính thực tế và sáng suốt của Đàm Viên Viên luôn bù đắp cho khuyết điểm ảo tưởng của cô. Khánh Đệ trầm ngâm hồi lâu rồi bắt đầu nói đùa: "Không đáng tin nhất là cậu. Hay cậu bàn với Trình Húc xem, bảo anh ấy nhường cậu cho mình".
"Nếu thế, ba chúng ta cùng kết hôn là được mà, Trình Húc làm vợ bé của mình."
Thế nhưng, buổi tối sau khi đưa họ về, Tần Thạnh đã lập tức gọi điện thoại tới, lời lẽ trang nghiêm, ngữ khí trịnh trọng, "Ở bên em, lâu lắm rồi anh mới có cảm giác nhẹ nhõm như thế. Vì vậy, cùng là những người độc thân, anh rất hy vọng em sẽ suy nghĩ nghiêm túc về anh, và cả khả năng sẽ chính thức tìm hiểu nhau nữa".
Lời thổ lộ nghiêm trang như ngôn ngữ dùng trong ngoại giao, kết hợp với phong thái trác tuyệt của Tần Thạnh nghe rất có thành ý.
Thấy Khánh Đệ có chút do dự, Tần Thạnh nhanh chóng cảm nhận được ý từ chối trong sự trầm mặc ấy, bèn nói thêm: "Không cần phải trả lời ngay, anh có thể đợi. Trên cơ sở của tình bạn, có thể phát triển thêm một bước nữa là điều anh hy vọng nhất".
Kín kẽ như thế, nếu vẫn kiên quyết dứt khoát từ chối e là hơi cạn tình, Khánh Đệ trầm ngâm rồi bình tĩnh trả lời: "Em sẽ suy nghĩ".
Sau khi cúp máy, cô nhớ ra sự xuất hiện khá kỳ lạ của Tần Thạnh ngày hôm nay, nghĩ đến một chi tiết, trước khi đến sân trượt băng, Chu Quân đã nhận điện thoại của Bành Tiểu Phi, Khánh Đệ thở dài, lập tức bấm máy gọi cho Bành Tiểu Phi.
Trước Tết, Bành Tiểu Phi trở về Nguyên Châu, sau khi chào hỏi, Khánh Đệ đi thẳng vào vấn đề: "Là anh cho Tần Thạnh số di động của em phải không?".
Bành Tiểu Phi im lặng, rồi cũng thẳng thắn nói: "Đúng, anh đã nói cho anh ấy biết hôm nay bọn em đi đâu".
"Bành đại ca…" Khánh Đệ thở dài, với tình bạn của hai người, cô không thể trách đối phương nhiều chuyện, nhưng cách người bạn ấy can thiệp vào cuộc sống tình cảm của mình thế này khiến cô cảm thấy không vui.
"Con người Tần Thạnh, anh rất hiểu, không có kiểu công tử quần là áo lượt, lại bình tĩnh thông minh, tiền đồ rộng mở. Có lẽ trong cuộc sống, anh ấy hơi trầm tĩnh vô vị, nhưng làm bạn thì tuyệt đối tốt. Người vợ trước và anh ấy tính cách hoàn toàn trái ngược nhau, trước kia vì nghĩ thêm một việc chẳng bằng bớt đi một việc, nên mới cố sống với nhau gần mười năm..."
"Bành đại ca, em nghĩ anh không hiểu. Chuyện trước em còn chưa hoàn toàn quên được, em không thể bắt đầu lại. Anh ấy càng tốt, thì càng không công bằng với anh ấy."
Biết người mà Khánh Đệ chưa thể quên là ai, Bành Tiểu Phi một lần nữa rơi vào trầm lặng.
Lần đầu