Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2785 lượt.
tiên gặp Khương Thượng Nghiêu, Bành Tiểu Phi đã có dự cảm đây là nhân vật không bình thường. Năm nay về nhà, sau một hồi điều tra tìm hiểu, quả nhiên sự thật đúng như mình nghĩ. Trong buổi tụ tập ngày hôm nay có Ba Đình Đình con gái của Bí thư Ba, Trạch Trí, Thư ký Lâm Nhạc của Phó Khả Vi, Tạ Tín Dương em vợ của chủ nhiệm văn phòng tỉnh... Những người này đã lần lượt chứng thực suy nghĩ của anh ta, Khương Thượng Nghiêu không chỉ phát triển sự nghiệp ở Vấn Sơn mà còn đang vươn sang cả Nguyên Châu.
Trong bữa tiệc, lặng lẽ quan sát thấy Khương Thượng Nghiêu nói năng trò chuyện rôm rả, hành xử thoải mái tự nhiên với đám người con nhà quyền thế, Bành Tiểu Phi bất chợt lòng sinh cảnh giác.
Nếu suy nghĩ theo logic "Bạn của kẻ thù cũng chính là kẻ thù tiềm năng", thì quan hệ thân thiết giữa Bành Ngu và Ngụy Kiệt chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của Khương Thượng Nghiêu. Mặc dù không có bằng chứng chứng minh Khương Thượng Nghiêu có mưu đồ, nhưng với ân oán từ chín năm trước, Bành Tiểu Phi tin rằng dù bất kỳ người đàn ông nào cũng sẽ không thể bỏ qua.
Khi mọi người chuẩn bị đến một cuộc họp kín ở Nguyên Châu, Bành Tiểu Phi chủ động mời Khương Thượng Nghiêu đi trước nói chuyện.
Khương Thượng Nghiêu nhìn chằm chằm người đàn ông này một hồi, bất chợt cười thật tươi, nói: "Bành đại ca, lên xe từ từ nói".
Chiếc xe Bentley Mulsanne kia cũng khiến Bành Tiểu Phi phải kinh ngạc. Nguyên Châu chỗ nào cũng thấy toàn xe hiệu, Bentley không phải loại hiếm thấy, nhưng vào khoảng chín năm trước, lúc anh ta sắp tốt nghiệp đại học, Khương Thượng Nghiêu chỉ là một phạm nhân, bốn năm trước, anh ta học xong bằng thạc sĩ, Khương Thượng Nghiêu vừa ra tù. Chỉ trong vòng bốn năm ngắn ngủi, dù ông Trời có ban phát tình thương hay sự may mắn, thì bản thân Khương Thượng Nghiêu cũng phải nỗ lực rất nhiều.
"Chỉ là xe tôi mượn thôi, bình thường dùng cái này e rằng có chút hơi quá." Khương Thượng Nghiêu nhận thấy nỗi nghi hoặc trong lòng người đàn ông bên cạnh. Bành Tiểu Phi nhớ ra hiện tại anh đang quản lý một công ty trực thuộc tập đoàn năng lượng của tỉnh, lại rất biết giữ ý giữ lễ như thế, bất giác có cái nhìn khác về con người này.
"Khương tổng, theo tin tức mà sư huynh tôi, luật sư Nghiêm Hoa Khang cho biết, hình như anh khá tò mò về tôi. Tôi nghĩ rất lâu rồi, cảm thấy vẫn nên trực tiếp trả lời những thắc mắc của anh thì hơn." Ngồi trên xe, Bành Tiểu Phi nói.
Vẻ mặt Khương Thượng Nghiêu bình tĩnh, chẳng chút lúng túng, chỉ im lặng nhìn Bành Tiểu Phi, có ý chờ đợi.
"Đúng như những gì anh đã điều tra, năm 1999 tôi thực tập tại văn phòng của luật sư Vương Cao Hàn ở Nguyên Châu, đảm nhận chức vụ trợ lý pháp luật. Mùa hè năm đó, Khánh Đệ tới tìm chủ nhiệm văn phòng, tôi may mắn được nghe kể về vụ án của anh." Bắt gặp cơn chấn động khẽ thoáng qua trong mắt đối phương, Bành Tiểu Phi không hề tỏ ra đắc ý, mà bất chợt nhớ tới hình ảnh một cô gái đang ngơ ngác đứng ở đầu đường nhìn ngó khắp nơi, mồ hôi nhễ nhại, lòng trào dâng cảm giác hối tiếc.
"Sau đấy thì sao?"
"Lúc đó cô ấy đã tìm tới hai văn phòng luật sư rồi, nhưng họ đều từ chối, đang chuẩn bị tới văn phòng thứ ba. Có lẽ vì thông cảm với anh, mà cũng có thể vì khâm phục lòng quả cảm của Khánh Đệ, tôi đã giới thiệu với cô ấy sư huynh tôi, luật sư Nghiêm Hoa Khang ở Vấn Sơn tiếp quản vụ án của anh. Đại khái như thế, tôi nghĩ chẳng cần giải thích thêm, phán quyết cuối cùng của Tòa án đủ để chứng minh thành ý của tôi."
Lời vừa dứt, không khí trong xe bỗng trở nên tĩnh lặng. Người đàn ông ngồi bên cạnh Bành Tiểu Phi vẻ mặt không vui, ánh mắt thâm sâu khó dò, rất lâu sau mới chần chừ nói một câu: "Cảm ơn anh".
Bành Tiểu Phi nhìn thẳng vào đôi mắt sáng rực đó, biết rằng Khương Thượng Nghiêu không chỉ hiểu những gì mình vừa nói mà còn hiểu nội dung mà mình chưa nói - đó chính là, việc Bành Tiểu Phi can thiệp vào vụ án oan của Khương Thượng Nghiêu xưa chẳng liên quan gì tới bố anh ta cả.
"Bành đại ca?" Khánh Đệ nghi hoặc gọi qua điện thoại.
Bành Tiểu Phi như bừng tỉnh, tiếp tục đề tài: "Thực ra cũng là duyên phận, sang năm Tần Thạnh sẽ được điều về Vấn Sơn. Trước Tết khi gặp nhau trong bữa tiệc từ thiện, anh đã nghe anh ấy nói tới chuyện này. Mấy hôm trước lúc nói chuyện với nhau anh có kể em là người Vấn Sơn, có lẽ vì vậy anh ấy hơi tò mò, hoặc có cảm giác thân thiết gì đấy. Làm bạn thôi mà, em đừng nghĩ nhiều quá. Nói thật, với thực lực của mình, anh ấy hoàn toàn có thể chọn một chỗ khác tốt hơn, chỉ là trong các sự lựa chọn anh ấy lại chọn một hòn đá cứng mà thôi, riêng điểm này đã không thể khiến người ta không kính phục".
Sự thực đúng như Bành Tiểu Phi nói. Là người kế nhiệm đời thứ ba, và vẫn là người kế nhiệm có tiềm lực nhất trong đảng phái của mình, đường dát vàng, Tần Thạnh hoàn toàn có thể ở lại thành phố nhưng anh lại chọn đến Vấn Sơn, một thành phố mà thế lực đảng phái của anh tương đối yếu. Nếu tạo được thành tích, các lãnh đạo sẽ nhìn anh với con mắt khác. Nếu thất bại, tiền đồ của anh sẽ chậm mất vài năm.
Lựa chọn của Tần Thạnh nếu không xuấ