Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2787 lượt.
t phát từ tâm lý thích mạo hiểm, thì chính là anh đã nắm chắc được thành công.
Có thể thấy rằng, Vấn Sơn tương lai sẽ là thành phố có nhiều biến động đối với thế cục ở toàn tỉnh Tế Tây.
Từ sau khi Bí thư Cao lùi về tuyến hai, thực lực của địa phương này đúng là có suy giảm. Bố của Bành Tiểu Phi là Bành Ngu hai năm nay có thể coi như đám bèo tấm, vị trí mà ông ta đang nắm giữ quyết định việc ông ta không thể bị lật đổ, lại phải ra sức duy trì mối quan hệ vốn ăn sâu bám rễ từ lâu. Năm nay về nhà, Bành Tiểu Phi nhận thấy bố mình đã già đi rất nhiều.
Làm con, tất nhiên Bành Tiểu Phi phải bảo vệ bố cùng bộ máy của bố. Muốn có mối quan hệ tốt với Tần Thạnh, tạo thế cân bằng kiềng ba chân là kế hoạch của anh ta.
Còn sẽ trở thành ông tơ bà nguyệt hay không, có thể tác thành cho mối lương duyên giữa Tần Thạnh và Khánh Đệ hay không, đây lại là chuyện khác.
"Khánh Đệ, hãy tin con mắt nhìn người của anh, suy nghĩ về chuyện này nhé."
Giọng nói thành khẩn nhường ấy, giống như mấy năm trước khi anh ta đưa cô vào một quán ăn Tây, nhẫn nại hỏi thăm về vụ án của cô.
Nghe vậy, Ba Đình Đình giả vờ gõ cửa lấy lệ, sau đó cười hi hi đến bên bàn làm việc của bố, ôm cổ Ba Tư Cần, "Đang Tết không được mắng con".
Hơn ba mươi tuổi, ông mới có cô con gái này, xinh đẹp thông minh, tiếng hát lại cao vút tựa chim ưng trên thảo nguyên, được bố hết mực yêu quý chiều chuộng như viên minh châu, vợ ông và bà ngoại nâng niu như một đứa trẻ. Ba Tư Cần vỗ nhẹ lên bàn tay đang vòng trước ngực mình của con gái, "Đợi bố xong việc đã".
"Việc gì lớn vậy ạ? Trưa cũng không ngủ." Ba Đình Đình từ nhỏ đã được dạy dỗ nghiêm khắc, không cho phép tùy ý lật xem tài liệu trên bàn làm việc của bố, nhưng lén nhìn trộm thấy phía trên tập tài liệu kia có dán một tấm ảnh nhỏ: "Anh Khương?”.
Đôi lông mày rậm của Ba Tư Cần khẽ chau lại, chậm rãi thu dọn tập tài liệu, "Con quen?".
"Chẳng phải quen vào hôm ăn cơm cùng nhau đó sao ạ? Lần đi cùng chị Tiểu Trí ấy. Bố con còn nhắc với bố một lần, bố chẳng để ý gì tới lời con, phải không?"
Ba Tư Cần vội vàng nhận sai, rồi hỏi: "Khương Thượng Nghiêu này là người thế nào?".
Ba Đình Đình buông ông ra, ngồi xuống ghế sô pha tách một múi bưởi, suy nghĩ một lúc, sau đó gật đầu trả lời: "Rất tốt, con rất thích anh ta".
Con gái ông mang điểm xấu giống hệt bà ngoại, thường hay biện hộ, chỉ cần người nó thích thì đều là người tốt cả. Ba Tư Cần day day huyệt thái dương, muốn lên lớp cho cô con gái một bài, nào ngờ Ba Đình Đình tiếp tục nói: "Không nói nhiều, nhưng giọng nói và thần thái đều khiến người ta thích, ánh mắt cũng rất thân thiết".
Bà Đình Đình học khoa thanh nhạc, nên bao giờ cũng khắt khe trong việc đánh giá giọng nói của người khác. Ba Tư cần biết có hỏi cũng chẳng được vấn đề gì, vì vậy nói vài câu chuyện phiếm rồi dỗ dành con gái ra ngoài.
Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh, rất lâu sau Ba Tư Cẩn mới mở hồ sơ, rút một tập tài liệu ra. Góc trên cùng trang đầu tiên dán tấm ảnh nhỏ của Khương Thượng Nghiêu, khuôn mặt rất đỗi quen thuộc. Ba Tư Cần bóp huyệt thái dương, định thần nhìn lại, cặp lông mày rậm và rộng kia quả thật rất giống ông khi còn trẻ.
Xem xong ngày tháng năm sinh, liếc lên phía góc phải: Dân tộc Hán. Chữ viết trong ô đó khiến trái tim Ba Tư Cần run rẩy, ông chầm chậm thở hắt ra một hơi, rồi nhắm mắt lại trầm tư.
Trong giây lát, ký ức của hơn ba mươi năm trước bỗng ùa về, cuồn cuộn trào dâng, cuốn theo tất cả mọi cảm giác trong lòng. Ông như đang ngửi thấy mùi hoa cỏ thanh khiết, như được nếm lại mùi vị chua chua của loại rượu sữa ngựa, và như nghe thấy tiếng đàn đầu ngựa (1).
(1) Hay còn gọi là đàn đáy Mông Cổ.
Tháng Bảy năm đó, cỏ hoa tươi tốt, dê béo ngựa khỏe, nước sông Tích Lâm như một dòng sông bạc. Giữa những tiếng ồn ào huyên náo, ông đứng lên từ trong bụi cỏ, xoa bên mặt bị cỏ cây cứa vào, sau đó nhìn thấy một cô gái dân tộc Hán lẫn với đám người cổ vũ rầm rộ kia đang vui vẻ vẫy vẫy cánh tay đứng trên xe. Dưới chiếc mũ quân đội là hai bím tóc nhỏ, da trắng như mây trong núi, ánh mắt sáng rực tựa mặt trời trên thảo nguyên.
Ba Tư Cẩn lẩm bẩm, thầm gọi ra cái tên ông đã cố ý quên đi nhiều năm nay: "Phượng Anh, Khương Phượng Anh".
Bốn giờ chiều, Sái Tấn Lâm, thư ký số một của Tế Tây nhận được điện thoại từ đường dây nội bộ, "Tiểu Sái, tối mùng Bốn Tết, cùng ăn cơm với Đình Đình còn có những ai?".
"\'Ngoài người trong hồ sơ đó ra, những người quan trọng khác còn có con gái của Bí thư Trạch - Trạch Trí, con trai của Bộ trưởng Bộ tổ chức Bành Ngu - Bành Tiểu Phi, trợ lý của Thống đốc ngân hàng tỉnh Tạ Tín Dương, còn cả Thư ký Lâm Nhạc của Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn năng lượng tỉnh Phó Khả Vi nữa..." Sái Tấn Lâm lần lượt kể tên, giọng nói rõ ràng, không xen lẫn tình cảm riêng tư. Vị trí mà anh ta nắm giữ luôn phải có thái độ khách quan, dù cảm thấy tò mò trước câu hỏi của Bí thư Ba.
Nghe đến tên con trai Bành Ngu cũng nằm trong số đó, Ba Tư Cần trầm ngâm hồi lâu rồ