Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342786

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2786 lượt.

i dặn dò: "Cuộc họp sáng mai, cậu hãy chuẩn bị tài liệu cho đầy đủ. Ngoài ra, buổi chiều bố trí thời gian, mời Bộ trưởng Hà và Thư ký Chu của Đoàn thanh niên Tỉnh vào văn phòng tôi nhé".
Bộ trưởng Bộ tuyên truyền Hà cũng là thành viên tỉnh ủy, bí thư muốn nắm bắt ngôn luận công khai, chỉ đạo việc thực hiện chính sách và phương hướng cũng là một trong những nội dung công việc. Nhưng, thêm cả Thư ký Chu của Đoàn thanh niên, thực sự khiến người ta không nắm bắt được kế hoạch của bí thư. Có điều dù thế nào thì lần này Chu Dung cũng được mở đường rồi.
Sái Tấn Lâm trong lòng mừng thầm cho bạn học cũ, nghiêm giọng đáp: "Vâng, thưa Bí thư Ba".
Tết Nguyên Tiêu, Khương Thượng Nghiêu ngoan ngoãn về khu tập thể đường sắt.
Để tiện chăm sóc bà ngoại, ngoài cô giúp việc lo cơm nước ra anh còn thuê thêm một hộ lý nữa. Trước Tết, mợ của Khương Thượng Nghiêu muốn đưa cô giúp việc sang nhà để giúp mình dọn dẹp, nhưng bị Khương Phượng Anh từ chối thẳng thừng. Trong bữa cơm, mợ cố ý nhắc lại chuyện này, và bắt đầu cãi nhau cậu.
Hai vợ chồng cậu mợ đã cãi nhau cả đời rồi, Khương Thương Nghiêu cùng cậu em họ Khương Thượng Hiền sớm đã quen và coi đây là chuyện bình thường.
Hai người vừa dừng lại chưa bao lâu thì mẹ anh đẩy bà ngoại ra ăn bữa cơm tết Nguyên Tiêu. Bà cụ cố gắng ngước khuôn mặt nhăn nheo già nua lên, hỏi bằng giọng mơ hồ: "Khánh Đệ...".
Khương Phượng Anh đặt bát xuống, liếc mắt nhìn con trai, đúng lúc chiếc muôi trên tay anh khựng lại, đang chằm chằm nhìn về phía mẹ. Khương Phượng Anh lặng lẽ thở dài, lấy một tờ giấy ăn lau nước miếng ở miệng bà cụ, nói: "Buổi chiều con bé gọi điện tới hỏi thăm sức khỏe mẹ, nhưng khi đó, mẹ đang làm vật lý trị liệu, nên con không gọi mẹ".
Bà mợ ngồi sau Khương Thượng Nghiêu lẩm bẩm không ngớt: "Cũng chẳng chịu quan tâm tới Hiền Hiền nhà mình, đúng là già rồi nên hồ đồ, đến ai là cháu đích tôn cũng chẳng phân biệt nổi".
Khương Phượng Anh nén giận, không nói gì, chỉ ngước mắt nhìn em trai.
Sóng gió chẳng ngừng, Khương Thượng Nghiêu không thể chịu được thêm nữa, liền đặt bát xuống, quay về phòng mình thay quần áo. Đột nhiên nghe thấy tiếng mợ nói lớn ngoài phòng khách: "Mẹ, đầu óc mẹ cũng thật là. Cháu dâu ngoại của mẹ đã đến vùng đất khác rồi, đừng hy vọng nó quay về nữa".
Anh giật mạnh áo khoác, đang định ra ngoài đuổi người thì nghe thấy tiếng cậu hét lên. Khương Thượng Nghiêu đến bên xe lăn của bà, dịu giọng nói: "Cháu ra ngoài đây, bà ơi".
Bà cụ chẳng buồn để ý tới đôi vợ chồng đang gân cổ cãi cọ kia, nhẹ nhàng giơ tay vuốt tóc anh, khẽ gật đầu.
Mẹ anh đi ra dặn dò: "Tết nhất, đừng ngủ lại trên khu mỏ. Sớm về con nhé".
Xuống dưới lầu, tiếng chuông di động bỗng reo vang, trái tim Khương Thượng Nghiêu cũng run rẩy theo. Lấy điện thoại ra, nhìn tên Hắc Tử hiện lên trên màn hình, nỗi thất vọng trong lòng anh quả thực khó hình dung.
Anh uể oải bắt máy, "Chúc mừng tết Nguyên Tiêu".
"Chúc mừng cái con khỉ ấy, ra ngoài uống rượu đi." Giọng điệu thô lỗ như thể hiện rõ nỗi buồn bực trong lòng Hắc Tử.
"Còn uống? Từ mùng Một tới bây giờ, mình nôn không dưới năm lần rồi."
"Chối quanh chối quẩn, liệu có còn là huynh đệ nữa không?"
Khương Thượng Nghiêu vội vàng nhận lỗi, mở cửa xe, hỏi: "Ai gây chuyện với cậu thế?".
"Đầu năm, cuối năm, năm nào chẳng làm mấy trận? Không biết vội cái gì chứ, nhìn mình thế này có giống thiếu đàn bà con gái không?"
Chắc lại bị bố mẹ ép lấy vợ nên phát cuồng đây mà, Khương Thượng Nghiêu an ủi: "Chú thím cũng vì muốn sớm được bế cháu nội mà".
"Cháu nội thì làm được gì, ngày nào ở đơn vị mình cũng phải giả vờ ngoan ngoãn như cháu nội còn không đủ à?"
Cho xe vào Quốc Hội Sơn, nơi mà Hắc Tử thường đến, vừa nhìn thấy anh, má mì đang đứng trước tấm bình phong nói chuyện điện thoại mắt sáng lên, luôn miệng gọi chào "Anh Khương", rồi đon đả ra đón. Cánh tay người đàn bà ấy như thân rắn ngay lập tức trườn xuống cuốn chặt lấy eo anh. "Anh Hắc Tử đang ở V9, để em đưa anh vào."
Khương Thượng Nghiêu cười cười, còn chưa kịp nói, thêm một bà chị vừa béo vừa lùn hai má phinh phính toàn thịt đã đi vòng qua đám em út mặc xường xám xẻ cao để lộ cặp chân trắng nõn, mặt cười núng nính, gọi với từ xa "Anh Khương", đến gần liền ngó ngang ngó dọc về phía sau anh hỏi, “Hôm nay anh đi một mình à?".
Cô béo kia bộ dạng ngập ngừng muốn nắm tay anh nhưng lại không dám, trong lúc ngượng ngùng cô ta thuận thế đẩy má mì ra khẽ mắng, "Không biết anh Khương chán ngấy hồ ly cô rồi à?".
"Đủ rồi, Kali, mau làm việc của cô đi. Tôi biết chỗ." Khương Thượng Nghiêu bước thẳng về hướng căn phòng đã được bao.
Những ngành kinh doanh về đêm là ngành phải sinh tồn giữa sự kìm kẹp của hai gọng kìm, đặc biệt là ở Vấn Sơn, sống trong môi trường được trợ giúp từ các thế lực ngầm thế này, cần có trí tuệ và thận trọng.
Quốc Hội Sơn không phải là quán bar lớn nhất ở Vấn Sơn, song nó có thể thoải mái kiếm tiền trước mặt Nhiếp Nhị, bà chủ của Kali cũng có thể coi là một nhân vật tầm cỡ. Nhưng khi đối mặt với Khương Thượng Nghiêu, Kali không