Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342782
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2782 lượt.
dám ngạo mạn, liên tục vâng dạ.
Khương Thượng Nghiêu đẩy cửa bước vào, dưới ánh đèn màu san hô, đám chân dài váy ngắn đang vây quanh Hắc Tử, xúm xít thành một đống thịt, léo nhéo tiếng oanh tiếng yến, mùi son phấn quện lẫn mùi rượu, người nào người nấy đều đã ngà ngà say.
Nghe thấy tiếng cửa mở, bộ mặt đen ngòm của Hắc Tử bỗng ló ra từ đám da thịt trắng ngần kia, nhìn Khương Thượng Nghiêu mừng rỡ, "Ái chà chà, tối nay em nào cưỡng hiếp được cái cột gỗ này, ngày mai anh Hắc Tử sẽ đưa em đó đi mua sắm năm tiếng đồng hồ".
Hắc Tử nói được sẽ làm được, song mặc dù có lòng cũng chẳng ai dám xông đến vuốt râu hùm.
Đám em út léo nhéo cất tiếng chào "Anh Khương", Hắc Tử đột nhiên thấy chẳng còn chút hứng thú nào, "Lẽ ra không nên gọi cậu tới, mất hứng".
Khương Thượng Nghiêu cũng chẳng buồn để ý tới cậu ta, khoát khoát tay ý bảo đám em út cứ tiếp tục công việc của mình, rồi đón lấy điếu thuốc lão Lương đưa tới, ngồi xuống một góc ghế sô pha, hỏi lão Lương: "Hôm nay cũng không được nghỉ?".
"Cũng không hẳn, vừa về đến nhà, còn chưa ngồi vững đã lại bị điện thoại gọi đi." Ngón tay cái của lão Lương bật lên hướng về phía Hắc Tử, "110 trực ban, nhận được điện liền tới xem, người quen, hai vợ chồng đánh nhau".
Khương Thượng Nghiêu sững người, lập tức hiểu ra.
Hiểu được chút tâm tư đó của Hắc Tử cũng chỉ có anh và lão Lương. Khương Thượng Nghiêu không có ấn tượng tốt với cô em gái của Khánh Đệ, một người ham giàu, nhiều tâm địa, xấu tính, ăn nói thiếu suy nghĩ. Nhưng Hắc Tử lại luôn quan tâm tới cô gái này, thỉnh thoảng còn thuận đường ghé vào thăm, mãi không quên được, anh cũng chẳng có cách nào.
Cầm cốc lên, không nói không rằng, anh cạch vào ly của Hắc Tử một cái.
Lão Lương bị vợ gọi điện tới tìm liên tục ngồi cũng chẳng yên, đành cáo từ về trước. Khương Thượng Nghiêu chọn một cô bé tương đối nhỏ nhẹ ngồi cạnh mình rót rượu, suốt buổi tối cứ mặc cho Hắc Tử hết lời kêu ca phàn nàn. Thấy cậu ta cũng gần gục rồi, Khương Thượng Nghiêu mới ném một nắm tiền, rồi xua tay đuổi các em út ra ngoài, sau đó khoác vai người anh em cùng ngồi uống.
"Cũng phải quan tâm tới việc sinh cho họ Khu nhà cậu một người thừa kế chứ, suốt ngày đến những nơi này thì làm ăn được gì? Nếu không lấy được người mình yêu, thì chọn đại một người nào đó cũng được."
"Người anh em, cậu đang tự nói với chính mình đấy à?" Hắc Tử liếc xéo anh một cái.
"Ông nội ơi, hóa ra cậu còn chưa say, thêm nữa nhé."
"Theo mình, bác sĩ Trạch cũng không tồi, có ngực có mông, lại có điều kiện. Dù gì cũng chẳng phải người mình thích, lấy ai mà chẳng thế, đúng không?"
Khương Thượng Nghiêu sa sầm nét mặt, bàn tay đang rót rượu khựng lại, quay đầu nhìn chằm chằm Hắc Tử, không khách sáo nói: "Người khác xì xầm về quan hệ giữa mình và cô ta thế nào mình không quan tâm, nhưng đã là anh em phải hiểu nhau".
"Ngượng quá hóa giận à!" Hắc Tử dương dương tự đắc, "Đánh vào chỗ yếu của người khác cũng để tự bảo vệ mình thôi. Được, được, được, anh tin cậu, cậu và cô ta trong sạch như Dương Nãi Võ và Tiểu Bạch Thái (2)".
(2) Đây là hai nhân vật trong bộ phim Dương Nãi Võ và Tiểu Bạch Thái. Tiểu Bạch Thái xinh đẹp dịu dàng tài hoa nhưng hồng nhan bạc phận phải chịu đựng bao đau thương dằn vặt. Dương Nãi Võ nổi tiếng cương trực thanh liêm dũng cảm ở chốn quan trường song lại nhút nhát trong chuyện tình cảm. Dù rất yêu Tiểu Bạch Thái nhưng anh không chấp nhận tình yêu của cô, hoàn cảnh đẩy họ xa nhau. Triều đình Mãn Thanh thời kỳ suy tàn, quan lại hủ bại tối tăm ám hại khiến Nãi Võ bị vu oan phải vào ngục. Tiểu Bạch Thái bước chân vào cửa Phật từ bỏ mọi ân oán sống đời thanh tịnh.
Thấy Khương Thượng Nghiêu tối mặt, Hắc Tử bèn vỗ vai bạn, “Biết là lòng cậu vẫn hướng về cô ấy. Hai anh em chúng ta coi như bị chị em họ nắm chắc trong tay rồi, cuộc sống này chẳng ai buồn hơn ai".
Khương Thượng Nghiêu hừ lạnh một tiếng, uống một hơi cạn cốc rượu. "Về nhà thôi."
Vào thang máy, Hắc Tử nhìn thấy mấy chữ "Sauna Bích Long Tuyền", bèn ngứa tay bấm nút lên tầng bốn. "Tết mà, hiếm khi tâm trạng anh vui vẻ, coi như thưởng cho Nhiếp Nhị, tới chỗ hắn tiêu tiền."
Trong lúc nói chuyện, thang máy dừng lại ở tầng bốn, Khương Thượng Nghiêu thuận tay bấm nút đóng cửa lại, "Cậu định tìm cớ gây chuyện đấy à? Phải cho hắn một con đường sống, ép hắn quá…".
Bên ngoài, tiếng ồn ào huyên náo vọng tới, "Ngăn hắn lại, cái tên gầy ngay đằng trước ấy!". Theo sau những âm thanh nhốn nháo kia, một bóng người lướt vụt qua trước mặt họ.
Khương Thượng Nghiêu lập tức giơ chân ra, chặn giữa hai cánh cửa thang máy đang chuẩn bị khép lại, "Xảy ra chuyện rồi!".
Cửa thang máy vừa mở ra, lại thêm hơn mười người cao to lực lưỡng chạy qua. Hắc Tử đột nhiên tỉnh hẳn rượu, dù gì cũng được nuôi dưỡng trong kỷ luật của quân đội, tay bất giác túm chặt bao súng, "Ngoài người của chúng ta, còn ai dám đến làm loạn ở sào huyệt của Nhiếp Nhị?".
Hai người đuổi theo mười tên to con ấy đến gần cầu thang thoát hiểm. Khương Thượng Nghiêu liếc mắt nhìn dấu tay dính máu bên cánh cửa,