XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342783

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2783 lượt.

vỗ vỗ cánh tay Hắc Tử, ngón tay cái ấn nút đợi thang máy. "Hầm để xe."
Quay sang nhìn nhau, Hắc Tử đã hiểu, một mình đuổi xuống theo, lớn tiếng hét: "Cảnh sát đây!".
Dưới đó toàn người trong giang hồ. Thuộc hạ của Nhiếp Nhị có kẻ nào tay không nhúng chàm, nghe thấy vậy chúng lập tức khựng lại. Trong lúc quay người nhìn, Hắc Tử đã nắm lấy tay vịn cầu thang, vọt người lên, nhảy xuống tầng ba, mấy lần nhảy đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Bên này, Khương Thượng Nghiêu bấm thẳng thang máy xuống tầng hầm, không tìm được người ở chỗ cửa thoát hiểm, mà nghe thấy tiếng thét vọng tới từ trên cầu thang, anh có chút bối rối. Đi tới một ngã rẽ, bóng Hắc Tử xuất hiện ở cửa cầu thang, rõ ràng đã phát hiện ra vết máu trên đất, nên đang tìm sang bên này.
Những giọt máu đỏ rơi xuống nền xi măng biến mất ngay dưới gót chân anh. Khương Thượng Nghiêu ngẩng đầu nhìn quanh, bỗng thấy một bóng đen đang ngồi xổm cách đó không xa in hình lên chiếc gương lồi ở đoạn rẽ.
Anh ra hiệu cho Hắc Từ, hai người chia ra hai đầu. Người kia ngồi xổm trên đất, không biết đang ôm vết thương hay làm gì, cơ thể khẽ rung. Khương Thượng Nghiêu cởi áo khoác, đi vòng lối sau. Người kia rất mẫn cảm, chẳng đợi anh tới gần đã ngửi ngay thấy mùi nguy hiểm, quay phắt người lại.
Khương Thượng Nghiêu sớm đã có sự chuẩn bị, trong chốc lát chiếc áo khoác trên tay bay tới, che khuất tầm nhìn của đối phương, ngay sau đó anh xô đến. Người này gầy gò nhưng gan vô cùng, bị chiếc áo trùm lên đầu, song khả năng ra tay không hề kém. Chỗ cầu thang thoát hiểm vọng lại tiếng bước chân dồn dập, Khương Thượng Nghiêu quyết định phải nhanh chóng kết thúc, đành ra đòn tàn nhẫn. Chân anh chắn giữ chân đối phương, sau đó vặn cổ hắn ra đằng sau. Người kia ngã nhào xuống đất, đầu gối anh thuận thế lập tức đè lên lưng hắn, tay nắm chặt gáy hắn, tay kia bẻ ngoặt cánh tay đối phương về phía sau.
Kẻ đó mấy lần định lật người dậy, nhưng lại bị Khương Thượng Nghiêu túm chặt không thể nhúc nhích, đành từ bỏ sự ngoan cố. Vừa nghiêng mặt, đôi mắt căm hận nhìn Khương Thượng Nghiêu chằm chằm, nhưng lửa hận trong mắt bỗng chốc tiêu tan rất đỗi kinh ngạc pha lẫn hoài nghi, hắn chỉ biết há hốc miệng.
"Hoàng Mao, lâu rồi không gặp." Khương Thượng Nghiêu cười nhạt.
"Khương..." Hoàng Mao nghe thấy tiếng động, vội vàng im bặt.
"Đi về phía này." Khương Thượng Nghiêu nới lỏng tay, ra hiệu cho Hoàng Mao đi về phía ngã rẽ. Thấy đối phương do dự anh liếc mắt nhìn cánh tay phải quấn chặt áo của Hoàng Mao. "Hơn mười tên đang đuổi theo cậu, không chạy thoát được đâu".
Hoàng Mao cũng biết điều, nhanh nhẹn đi theo anh, áp sát vào tường, dựa vào sự che chắn của những chiếc xe đi về phía đường rẽ.
"Bên này, tiểu tử đó chỉ ở gần đây thôi." Có người hét lớn, ngay sau đó vọng tới tiếng bước chân.
Trong lúc liếc mắt, Hoàng Mao thấy thần sắc Khương Thượng Nghiêu bình tĩnh, nên cũng an lòng, dừng bước thu người lại nấp dưới một chiếc Audi.
Những bước chân hỗn loạn dừng lại ngay cạnh hai người. Trong không gian tĩnh lặng, Hoàng Mao nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch như sấm. Một chiếc xe bất chợt lao tới gần, chỉ nghe thấy tiếng đám tay chân của Nhiếp Nhị lao ra chặn, nhưng người lái xe không thèm để ý, cứ thế bóp còi lao thẳng vào bọn chúng.
Người của Nhiếp Nhị bực tức chửi rủa: "Mẹ kiếp, xe của Hắc Cẩu, ông mày nhận ra rồi".
Tiếng phanh xe kêu "két" ngay phía trước, Hắc Tử mở cửa xe, quay đầu lại toét miệng cười: "Nhìn cho kỹ đi, đây là xe của Hắc gia tao".
Đám người của Nhiếp Nhị cũng không chịu được sự khiêu chiến, có người tức tới nhảy dựng cả lên, kẻ lại tốc độ quay đầu tìm xe của mình, sau đó tất cả lên xe đuổi theo.
Khương Thượng Nghiêu đứng dậy, nhanh nhẹn tiến về xe của mình. Hoàng Mao cũng lặng lẽ bước theo sau. Ra khỏi tầng hầm, đi được một đoạn không xa trên đường lớn, đã thấy xe Hắc Tử đang dừng bên đường, người đứng dựa vào thành xe, mấy cánh cửa xe đều mở cả. Đám thuộc hạ của Nhiếp Nhị kẻ thì đứng vòng quanh anh ta tỏ ý xin lỗi, người lại lén lén lút lút nhìn vào trong xe tìm kiếm.
Khi lái xe ngang qua, thấy Hắc Tử đang dương dương tự đắc sờ cằm, Khương Thượng Nghiêu bất giác mỉm cười.
Dừng lại ở An Toàn Đảo đối diện với Quốc Hội Sơn, Khương Thượng Nghiêu bấm máy gọi cho Hắc Tử, Hắc Tử vừa nghe máy anh liền dặn: "Tìm người của cậu, bảo họ lấy hết băng camera ở tầng hầm về, đề phòng bất trắc". Đặt di động xuống, anh ném một điếu thuốc cho Hoàng Mao, rồi tự mình châm một điếu, bấm cửa kính xe xuống, nói: "Đợi bạn tôi đến".
Không khí trong xe lặng ngắt, trái tim thấp thỏm, cảnh tượng khắc cốt ghi tâm năm xưa lại xuất hiện với sự có mặt của Hoàng Mao, bắt đầu hành hạ giày vò trí óc anh.






Hút xong hai điếu thuốc, chiếc Land Rover của Hắc Tử cũng lướt tới, dừng ngay sau xe anh. Mở cửa sau ngồi vào, anh ta liền lảm nhảm, "Con bò ngu ngốc nào dám chọc vào Nhiếp Nhị của Vấn Sơn?".
Nói rồi chúi người về phía trước nhìn kỹ Hoàng Mao, sau một hồi quan sát, Hắc Tử nói với giọ