Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342869

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2869 lượt.

ng tán thưởng: "Thật không ngờ, gầy gò như con khỉ thế này mà gan cũng lớn gớm".
Hoàng Mao buồn bực cụp mắt, để mặc anh ta trêu chọc.
Khương Thượng Nghiêu nhướng mày, "Có ý gì?".
"Tên này đúng là ăn gan hùm mật gấu. Ê, mày tên là gì?" Không đợi Hoàng Mao trả lời, Hắc Tử nói tiếp: "Nghe nói làm ở Bích Long Tuyền hơn nửa năm, cuối cùng đến lượt hắn ta kỳ lưng cho Nhiếp Nhị, kết quả, Nhiếp Nhị suýt chút nữa bị hắn ta mổ phanh".
Hắc Tử đang ngồi thẳng ở ghế sau vội đặt chân gác trên thành ghế trước xuống, định nói nhưng lại thôi.
Hoàng Mao nhặt tiền trên đùi mình lên, nhìn Khương Thượng Nghiêu, môi đột nhiên run run, "Anh Khương, em có lỗi với anh".
"Chuyện qua rồi, đừng nhắc tới nữa." Khương Thượng Nghiêu với người ra giúp hắn mở cửa xe, "Đi đi, phải cẩn thận".
Hoàng Mao sững lại, không ngờ có thể thoát dễ dàng như thế. Bỗng nghe Khương Thượng Nghiêu nói tiếp: "Hồi ấy các cậu vẫn còn là trẻ con, cậu... Cảnh Trình".
Hắn lại nhìn Khương Thượng Nghiêu lần nữa, hít một hơi thật sâu, rồi quay người đẩy cửa xuống xe.
Hắc Tử lặng lẽ nhìn theo bóng dáng gầy gò nhỏ bé đang dần biến mất trong ánh đèn đường rực rỡ phồn hoa của Vấn Sơn, "Cứ thế thả hắn đi? Nếu hắn không bỏ trốn, cậu cũng đâu đến nỗi...".
"Thôi, nó vẫn còn là trẻ con, biết gì chứ? Gặp chuyện sợ bỏ trốn cũng là bình thường." Nhìn theo hướng Hoàng Mao vừa đi, anh khẽ nói.
Trong tiếng thở dài thườn thượt của Hắc Tử, anh thu lại ánh mắt, điềm nhiên mỉm cười. Lúc ra khỏi thang máy, anh đã gọi điện cho Nghiêm Quan, hơn một tiếng trôi qua rồi, lúc này ở các bến xe của Vấn Sơn, chỗ nào cũng có người mai phục.
Anh cho người bạn thân nhất của Cảnh Trình một cơ hội, chỉ cần hắn quay về đúng như dự tính của anh.
Nửa đêm, ánh trăng cô độc, trời khuya lạnh giá.
Một chiếc Cayenne màu chì lao nhanh rẽ vào con ngõ, dừng trước cổng lớn của khu tập thể đường sắt. Hai chiếc đèn pha như đôi mắt cá mập lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía trước. Một dáng người chầm chậm đứng dậy trong bóng tối, dần xuất hiện dưới chùm ánh sáng đó.
Người trong xe và người bên ngoài đều chôn chân bất động, im lặng, trầm mặc, cho đến khi cánh cửa xe bên phải êm ru mở ra. Dưới ánh sáng của cặp đèn pha, người đứng ở cổng khu tập thể từ từ bước về phía chiếc xe.
Vào đêm trăng tròn, mà hắn chỉ khoác một chiếc jacket mỏng, cánh tay bị thương quấn áo sơ mi trắng sơ sài. Bước tới cửa xe, ánh mắt buồn bã kia bỗng chốc bừng sáng, hắn nói với giọng kiên quyết: "Em quay về vì muốn báo thù cho Cảnh Trình, Nhiếp Nhị không chết em không yên lòng".
Hoa tuyết lất phất bay theo gió, trong sự tĩnh lặng, Khương Thượng Nghiêu quan sát và đánh giá kỹ dũng khí, lòng kiên quyết của người đối điện, sau đó trầm giọng nói: "Nhiếp Nhị đang ở bệnh viện số một, khâu xong chẳng mấy ngày nữa sẽ được xuất viện. Có điều, lần này cậu không dễ dàng ra tay được nữa đâu. Hoàng Mao, tôi dùng Nhiếp Nhị để đổi lấy một mạng khác với cậu, có làm không?".
Hoàng Mao khẽ co người lại, không biết vì trời lạnh hay tim lạnh. Rất lâu sau, cánh tay đang vịn vào cửa xe của hắn gân xanh nổi lên, dường như đang dùng hết sức lực, ngay sau đó, hắn lẳng lặng gật đầu.

Đối với Khánh Đệ mà nói, ánh sáng và bóng tối ở thành phố Vấn Sơn nhỏ bé giống như tuổi thanh xuân vừa bướng bỉnh vừa mịt mờ vậy. Trong dòng chảy của thời gian, nó đã rời bỏ quỹ đạo hiện thời của cô, mãi mãi đi xa. Sự biến đổi giữa cũ và mới không thể tránh khỏi những cơn đau nhè nhẹ. Hoặc, nó đã bị cô vùi sâu dưới đáy trái tim rồi.
Thế giới chẳng khác nào chiếc kính vạn hoa lớn, cũng là những mảnh vụn không liên quan tới nhau, quay quay, lại sang một cảnh đẹp khác.
Phía tây bắc của thành phố Tứ Cửu, ở cuối con đường nhỏ khá bí mật gần tường nam vườn Viên Minh, chiếc Volkswagen Phaeton của Tần Thạnh tiến thẳng vào cửa. Bóng những cây cổ thụ rậm rạp phủ mát lên kiến trúc hình chữ U của câu lạc bộ giải trí được cải tạo trên một doanh trại cũ từ thập niên sáu mươi của thế kỷ trước.
Chiếc xe dừng lại bên một vòm cổng có chiều cao phải tới hơn hai mươi mét, người gác cổng đã cung kính đứng đợi ở đó từ rất lâu. Thấy Khánh Đệ định đẩy cửa, Tần Thạnh cười nói: "Đợi anh giúp".
Cô chăm chú nhìn anh với bộ vest thẳng tuột và đôi giày da sáng bóng đang vòng qua đầu xe tới bên này. Không thể không thừa nhận, ở một vài phương diện nào đó, Tần Thạnh quả thực rất có sức hấp dẫn.
Anh cố ý hòa mình với đám bạn của cô, hơn nữa còn thích ứng khá nhanh, không có chút cảm giác đường đột nào. Cách xử lý công việc chu đáo vẹn toàn như thế vừa khiến Khánh Đệ giữ thái độ cẩn trọng với bối cảnh gia đình anh, lại vô cùng tò mò trước phương thức và thế giới tinh thần đã làm nên một con người với tính cách ấy.
Đây là lần đầu tiên hai người chính thức hẹn hò. Trước kia khi đi với bạn bè, họ chỉ trò chuyện qua loa, nhưng tối nay hai người đã trò chuyện cởi mở hơn, từ việc cô thi vào Học viện Điện ảnh cho đến thời sinh viên hơn mười năm về trước của Tần Thạnh, rồi bàn luận tới Friedrich Wilhelm Nietzsche (1).
Đây cũng là một phát hiện khiến Kh