Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342778
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2778 lượt.
ánh Đệ khá kinh ngạc. Thân là một nhân viên công vụ, nhưng anh lại phê phán xã hội chủ nghĩa, phê bình thể chế truyền thống, nhấn mạnh sự khâm phục của mình với các nhà triết học có ý chí.
Họ từ Nietzsche bàn sang thơ ca và tiểu thuyết của Hessee (2), tranh luận về việc làm thế nào có thể cân bằng cũng như thống nhất giữa đạo đức và nhân tính, tình cảm và lý trí.
(1) Là nhà triết học người Phổ.
(2) Là nhà thơ, nhà văn và họa sĩ người Đức.
"Thật thà, khiêm tốn, đức độ. Nhưng thực tế mấy người có thật sự làm được?" Nói tới đây, có người không khỏi nhớ đến Khương Thượng Nghiêu đang ở xa. Làm thế nào để lấy được sự cân bằng giữa khát vọng và chuẩn mực chính là thứ anh đang lơ là. Khánh Đệ buồn bã, đột nhiên quên mất nguyên tắc hẹn hò Chu Quân đã căn dặn: một, chuyên tâm lắng nghe; hai, ánh mắt sùng bái; ba, nụ cười duyên dáng.
"Đấy là Phật nói. Nhưng anh lại thiên về một cách khác, đứng trên cả thế giới. Từ trên cao nhìn xuống, luôn có cái nhìn rộng và bao quát hơn ngẩng nhìn lên, cũng không dễ dàng mất phương hướng."
Quả nhiên anh rất tự tin, Khánh Đệ bật cười.
Về tới nhà, cô quay lại nói với giọng cảm khái: "Một buổi tối vui vẻ, thật cảm ơn anh".
Tần Thạnh cũng lịch sự cúi người, "Anh cũng phải nói lời cảm ơn em, trò chuyện vui vẻ cũng là một sự hưởng thụ".
Thành phố Tứ Cửu đang độ xuân, nhưng trời vẫn khá lạnh. Bốn mắt nhìn nhau, cả hai cùng cười. Cuộc sống luôn hối hả nhộn nhịp. Đối với bất kỳ ai, giao lưu tinh thần và niềm vui cộng hưởng đều rất đáng trân trọng.
Khánh Đệ nói lời tạm biệt, chuẩn bị lên nhà, Tần Thạnh bỗng gọi giật cô lại từ phía sau, do dự nói: "Anh có một cô con gái tám tuổi, hai năm nay vẫn sống cùng ông bà nội, rất thông minh nhanh nhẹn".
Khánh Đệ nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó cười chân thành: "Một cô bé thông minh nhất định sẽ được nhiều người yêu quý".
Khuôn mặt bình tĩnh của anh thoáng hiện vẻ vui mừng, khi cô lại chuẩn bị bước lên, anh hỏi: "Bao giờ em có kết quả thi?".
"Nghe nói tuần sau."
"Em định ăn mừng thế nào?"
Khánh Đệ có chút hoang mang: "Anh chắc chắn em thi đỗ?".
Anh gật đầu. Song, đối với cô mà nói, tiến độ thế này có lẽ hơi nhanh quá.
"Tháng sau anh về Vấn Sơn nhậm chức, thời gian đầu phải tìm hiểu về nhân sự cũng như công việc, chắc sẽ mất rất nhiều thời gian, không biết bao giờ mới gặp lại nhau." Tần Thạnh trầm ngâm nói. Anh là người chu đáo, bao giờ cũng lên kế hoạch cho tất cả mọi việc, cẩn thận trong mọi nguyên tắc quy củ, được gặp gỡ người đẹp đúng là bất ngờ lớn trong cuộc đời, "Có lẽ em cho rằng anh vội vàng quá, khiến em thấy áp lực, thực sự anh không muốn thế".
Nếu nói trước kia chỉ là ngưỡng mộ sự tài giỏi của anh, tò mò trước thế giới tinh thần của anh, thì lúc này đây, sự trịnh trọng và nét dịu dàng trong mắt anh đang lay chuyển trái tim cô.
Đúng thế, là trịnh trọng. Ngay từ khi bắt đầu xác định rõ lập trường, đến việc không ngần ngại mở cửa thế giới tinh thần của mình cho cô bước vào, không hành động nào cô không cảm nhận được sự trịnh trọng trong đó.
Khánh Đệ bất giác nhớ tới những lời khuyên của Viên Viên, được một người ưu tú khác giới coi trọng không thể hiện được giá trị của người con gái, nhưng rõ ràng chứng minh được sức hấp dẫn của cô ta. Cô ngầm nhìn lại nội tâm của mình, sự bối rối và kháng cự ban đầu đã biến mất. Người đứng trước mặt cô đây, mục tiêu rõ ràng, nhưng thủ pháp lại mềm mại nhẹ nhàng. Nếu đây cũng là tác phong thường thấy trong cách xử lý công việc của anh, thì không thể coi nhẹ con người này. Từ nhỏ tới lớn, những thành tựu Tần Thạnh đạt được trong công việc tuyệt đối không chỉ nhờ vào ảnh hưởng của vầng hào quang từ bối cảnh gia đình.
"Nếu kết quả như ý, có thể không ít bạn bè sẽ tới chúc mừng, cùng nhau ăn bữa cơm hay làm gì đấy."
Tần Thạnh nghe thế cười rất tươi: "Vậy anh có được tính không?".
Khánh Đệ bất lực trước sự bám riết của anh, đành mím môi cười gật đầu, "Vâng, đến lúc đó em sẽ gọi cho anh".
Lên lầu rồi, Chu Quân đang ngồi trước màn hình máy tính. Vì đang mùa xuân nên cửa hàng trên mạng Taobao của anh ta phải trang hoàng lại. Mấy ngày liền thức đêm sau giờ tan ca, anh ta buồn ngủ tới mức chỉ muốn lấy tăm chống mắt lên. "Hai người đứng dưới nhà tình ý bịn rịn, không nỡ rời xa. Đây mới là lần hẹn hò đầu tiên, tốc độ tàu Thần Châu số năm cũng không nhanh bằng hai người."
Vị trí mà Chu Quân đang ngồi chỉ cần vén rèm cửa sổ lên là có thể quan sát được toàn cảnh bên dưới. Khánh Đệ đáp lại: "Trước khi chia tay nói vài ba câu chuyện phiếm thôi mà".
"Ăn vây cá mập tổ yến cũng chẳng gói mang về cho người ta một phần." Chu Quân oán thán, "Đúng rồi, em gái em gọi điện. Lúc hơn tám giờ".
Ái Đệ kể vài việc xảy ra ở nhà, cuối cùng mới nhắc tới chuyện cô và Hướng Lôi đánh nhau hôm tết Nguyên Tiêu. Bao nhiêu ngày trôi qua, Ái Đệ lại tự mình giải quyết xong mới kể cho Khánh Đệ nghe, vốn rất hiểu tính cách em gái, Khánh Đệ cảm nhận sâu sắc rằng con người ta không ngừng trưởng thành qua năm tháng, bao gồm cả em gái cô.
Món tiền tích lũy sau bao năm vất vả của h