XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342779

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2779 lượt.

ai vợ chồng trẻ cộng với sự giúp đỡ của Khánh Đệ bị Hướng Lôi không nói một lời lấy ra cho chị gái vay để quay vòng vốn làm ăn, tới bây giờ chỉ lấy lại được một phần.
Khánh Đệ kinh ngạc, chẳng nói được lời nào.
Ái Đệ phì cười, nói: "Em ở nhà trọ được ba ngày rồi, chị anh ta còn nói cái gì mà không cần phải đến xin lỗi, cũng chẳng cần đến tìm em, không sống được ở ngoài tự khắc mò về. Bị chị ta nói trúng rồi, chắc chắn là như thế".
Đây rõ ràng muốn bắt nạt em gái cô có nhà mẹ đẻ mà không thể về. Khánh Đệ tức nghẹn, tình chị em thân thiết, lúc này cô đau lòng vô cùng. Cô có thể cảm nhận được nỗi thất vọng của em gái trong lúc tức giận đó. "Tiểu Ái..."
Ái Đệ cười khổ, "Chị, phụ nữ không nhiều dã tâm như đàn ông, cả đời cũng chỉ mong có được một chút ấm áp, tại sao yêu cầu đơn giản nhường ấy lại khó thực hiện như vậy?".
Muốn thỏa mãn hư vinh về thành tựu trong công việc chỉ cần một người cố gắng, nhưng theo đuổi sự viên mãn của cuộc sống hôn nhân thì lại cần cả hai cùng nỗ lực. Khánh Đệ không biết than thở với ai.
"Tiểu Ái, Hướng Lôi bị quấy rầy nhiều rồi. Theo chị, dùng số tiền còn lại mua một căn nhà nhỏ, đừng đòi hỏi phải một lần trả hết luôn nữa. Chuyển ra ngoài sống, đó mới là gia đình thuộc về vợ chồng em."
"Em cũng nghĩ như vậy, mấy hôm nay đang đi xem nhà, nhà cũ cũng được. Nếu mẹ hay chị gái anh ta còn cằn nhằn can thiệp, em sẽ không để họ bắt nạt dễ dàng thế đâu, nợ em bao nhiêu em đòi lại hết bấy nhiêu."
"Quan trọng là ở Hướng Lôi, nếu nó một lòng bảo vệ em, Thì sẽ không có những chuyện này."
Ái Đệ im lặng hồi lâu mới nức nở, "Em... em có mắt như mù".
Cúp máy, Khánh Đệ tìm sổ tiết kiệm, liếc mắt nhìn một cái rồi lại ném về vị trí cũ. Cô ngồi xuống cạnh Chu Quân, mở máy tính, bắt đầu viết.
Mấy năm duy trì, viết lách đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Nó không những giúp cô truyền tải niềm vui nỗi buồn, mà còn giúp cô kiếm tiền tích góp. Nhưng so với nhu cầu của cô, thì tất cả vẫn còn quá ít, quá ít ỏi.
"Nhị sư huynh, làm thế nào để kiếm được thật nhiều, thật nhiều tiền?" Cô rất đỗi đau khổ.
"Ừ, đợi anh nổi danh rồi, các công ty đa quốc gia sẽ mời anh chụp ảnh quảng cáo." Chu Quân ngồi bó gối, chìm đắm trong mộng tưởng. "Một bộ Hasselblad hoàn chỉnh, một đám trợ lý toàn minh tinh, Ken.W làm trợ lý cho anh, bị anh mắng chửi sống không bằng con chó, nhưng vẫn đỏ mặt cụp đuôi chạy theo sau."
... Khánh Đệ im bặt.
"Đến lúc đó nếu Hân Địch thiếu tiền? Chuyện nhỏ." Anh ta dương dương tự đắc, cố ý kéo dài âm cuối.
"Đi ra chỗ khác, đợi anh nổi danh chắc em đã sớm thành một biên kịch nức tiếng rồi." Khánh Đệ học theo kiểu ngồi bó gối của người bên cạnh, "Một tập mười vạn tiền nhuận bút, tùy ý viết mấy trăm tập".
Chu Quân làm bộ muốn ngã nhào ra đất. Hai người hi hi ha ha một hồi, Chu Quân bỗng nghiêm túc: "Có thể viết kịch bản cũng tốt, một tập mấy nghìn vạn, tìm cách đi".
"Đợi bao giờ thi đỗ hẵng hay, quan hệ cũng rộng hơn." Khánh Đệ khinh bỉ tự hỏi, "Suy nghĩ tư lợi như thế liệu có làm ô uế thánh điện?".
Chu Quân hừ mũi, "Con người sống phải nghĩ cách nhét đầy bụng mình trước, chết đói thành ma thì còn làm hoàng đế gì?".
Câu nói này có vài phần tương đồng với châm ngôn của Nietzsche. Khánh Đệ nhớ lại lời Tần Thạnh vừa nói, cách để khỏi mất phương hướng chính là đứng trên đỉnh của thế giới. Đây có lẽ là sự khác biệt giữa những người ở vị trí cao với đám dân thường. Đối với người có xuất thân thấp kém, đi theo con đường của kẻ mạnh thật vô cùng gian nan.
Khánh Đệ thất thần.
"Hân Địch, thiếu tiền tiêu à?" Thấy tâm trạng Khánh Đệ có phần suy sụp, Chu Quân hỏi. "Chỗ anh vẫn còn vài nghìn, em cầm mà dùng trước đi."
"Thôi, anh còn nợ Bành đại ca mà."
"Đợi mấy hôm nữa, anh đang có dự cảm lớn, lô ảnh đặc biệt đó sẽ được lên trang bìa." Chu Quân xoa xoa tay, nghiến răng nghiến lợi nói, "Studio, sắp đến rồi".
Mấy hôm sau, Chu Quân gần như tự phong mình là miệng hét ra thép. Số tạp chí ra tháng Ba, sau khi được tổng biên tập phê duyệt, đã quyết định chuyển tấm ảnh mà Chu Quân ưng ý nhất từ trang trong làm trang bìa, đồng thời đặt tên cho vẻ u sầu mà quyến rũ chủ đạo của cả bức ảnh là "cao lĩnh chi hoa (3)".
(3) Có nghĩa là đóa hoa trên núi cao. Vì là hoa trên núi cao nên chỉ có thể ngắm nhìn từ xa, thể hiện sự cao quý, vẻ đẹp quá xa cuộc sống thực tế không thể chạm tới.
Bốn năm phiêu bạt ở đất Bắc, từ một trợ lý nhỏ chuyên bê vác dụng cụ, Chu Quân từng bước từng bước đi lên. Chịu đựng bao nhiêu cái lườm nguýt bao nhiêu lời móc máy, thậm chí ngay cả mấy kẻ môi giới cho đám người mẫu nổi tiếng cũng có thể tùy ý quát nạt, nhưng anh ta chịu đựng tất cả, chính vì muốn đợi đến ngày hôm nay.
Được đăng hình trên trang bìa một tạp chí lớn có nghĩa là gì? Điều đó chẳng cần phải nói nữa. Chu Quân như đang phiêu bồng trong giấc mộng, không dám tin một ngày nào đó mình lại cỏ thể chen chân đứng vào hàng ngũ những nhiếp ảnh gia nổi tiếng. Anh ta hoang mang túm lấy tổng biên tập Mỹ, "Cấu tôi một cái, thử xem có đau không".
"