Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2780 lượt.
Cậu thì đắc ý rồi, không nhìn xem sắc mặt Ken. W tối sầm như đít nồi kia."
Chu Quân tính cách đơn giản, nhưng chẳng phải tên ngốc, chỉ là chuyện nhỏ nên không muốn để ý mà thôi. Song sự thay đổi lớn thế này, chỉ cần nghĩ qua cũng thấy chuyện rất bất thường. Anh ta bừng tỉnh, nghĩ thế nào cuối cùng vẫn gọi điện cho Bành Tiểu Phi.
Nào ngờ Bành Tiểu Phi sống chết cũng không chịu thừa nhận, "Quen nhau lâu thế rồi, tôi có những mối quan hệ nào cậu còn không biết? Chẳng liên quan chút nào tới ngành nghề của cậu cả. Cậu nghĩ nhiều quá đấy! Tôi hỏi cậu, cậu đánh giá khả năng của mình, cảm thấy không đủ tư cách lên trang bìa à?".
"Vớ vẩn! Khắp thành phố Tứ Cửu này, đếm đủ mười nhiếp ảnh gia hàng đầu, người bỏ sót nhất định là tôi."
"Thế thì chẳng đúng hay sao? Ngốc, đừng nghĩ nhiều nữa."
"Nhưng lâm trận thay tướng không bình thường chút nào, ánh mắt Ken.W có thể giết người."
"Ngốc, lần này cậu thành anh hùng rồi."
Chu Quân nổi hết da gà, bất giác đổi sang giọng địa phương nói luôn miệng, "Nổi rồi, nổi rồi".
Cúp máy, Bành Tiểu Phi khẽ gõ lên mặt bàn một cái theo thói quen, khóe miệng nhếch lên cười. Ăn không gần một năm các món Tứ Xuyên, lần này nhờ sự giúp đỡ của Tần đại công tử, coi như đã báo đáp được nỗi vất vả của tên đầu bếp ngốc nghếch kia rồi.
Lại là một năm lũ hoa đào (4).
(4) Lũ lên khi hoa đào nở rộ.
Từ năm ngoái, dây chuyền sản xuất của Công ty Than luyện cốc đã đi vào hoạt động ổn định, bắt đầu tập trung lực lượng trọng điểm để cải tạo lò cao và khống chế công nghệ kỹ thuật. Là một doanh nghiệp lớn của phía Tây Bắc và tỉnh Tế Tây, việc xin hạn ngạch xuất khẩu không thành vấn đề, mục tiêu mà Khương Thượng Nghiêu đặt ra cho năm nay là phải đạt được tiêu chuẩn xuất khẩu than cốc luyện kim cấp một.
Trong mắt người khác, sự nghiệp của anh đang phát triển hưng thịnh, nhưng không ai biết bắt đầu từ mùa xuân, nỗi lo lắng trong lòng anh tựa nước Hoàng Hà dâng cao, cuồn cuộn chảy, chỉ đợi giây phút kinh động lòng người đấy thôi.
Song, thứ anh kỳ vọng nhất mãi chưa thấy đâu, mà chỉ đợi được điện thoại từ văn phòng chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn năng lượng.
Lâm Nhạc luôn miệng chúc mừng trong điện thoại: "Cậu em, năm mới đại cát, danh lợi song thu! Ha ha, thế nào? Hồi Tết anh đã nói năm nay là một năm tốt mà, chỉ riêng câu nói ấy thôi cũng đáng để mời anh một bữa rượu chứ".
Khương Thượng Nghiêu chưa hiểu gì, nhưng miệng vẫn cười ha hả đáp: "Anh Lâm, có được ngày hôm nay cũng nhờ sự quan tâm giúp đỡ của anh. Có điều lý do cho bữa rượu này là gì nhỉ?".
Lâm Nhạc không dùng dằng thêm nữa, nói thẳng vào vấn đề: "Nhằm biểu dương những thanh niên ưu tú có cống hiến đột phá trong việc xây dựng kinh tế tỉnh ta, Bộ Văn hóa Tỉnh, Đoàn thanh niên Tỉnh tổ chức hoạt động bình chọn thanh niên xuất sắc toàn tỉnh lần thứ mười chín. Tập đoàn năng lượng đề cử cậu tham gia ứng tuyển". Thấy Khương Thượng Nghiêu trầm tư không nói, Lâm Nhạc tưởng anh mừng quá không thốt nên lời, bèn ha ha cười nói: "Nếu có thể thuận lợi trúng tuyển, sự vinh hạnh ấy sẽ giúp ích rất nhiều cho việc phát triển sự nghiệp sau này. Tiểu tử cậu, cứ im im thế mà rất hợp với Cục trưởng Phó đấy".
Mặc dù khởi nghiệp dựa vào khả năng viết lách, nhưng bao năm nay làm thư ký, Lâm Nhạc khá rành quy tắc nơi quan trường. Thời gian đầu nếu không phải Phó Khả Vi chống lưng, thì lý lịch của Khương Thượng Nghiêu sẽ gặp nhiều trở ngại, lần này nếu thành công trúng tuyển, ánh hào quang mà giải thưởng mang lại đủ để che lấp vết ố trong lý lịch của anh.
Vì vậy Lâm Nhạc gọi điện chúc mừng với giọng cung kính, không có ý gì khác, con người ta đâu thể thoát khỏi hai từ danh lợi. Có điều trải qua bao nguy hiểm, Khương Thượng Nghiêu sớm đã tu dưỡng được khả năng mẫn cảm, bản năng mách bảo anh đằng sau việc này không chỉ đơn giản như thế.
Dù trong lòng tràn ngập những nghi ngờ, song lời khách sáo thì không thể không nói, Khương Thượng Nghiêu vẫn giữ nguyên nụ cười, cảm kích đáp: "Anh Lâm, được Chủ tịch Phó coi trọng đúng là may mắn của tôi, uống nước nhớ nguồn, tôi càng biết ơn sự ủng hộ giúp đỡ của anh".
Chơi với nhau mấy năm, Lâm Nhạc biết càng những người thân cận, Khương Thượng Nghiêu càng ăn nói đơn giản thẳng thừng, uống nước nhớ nguồn, bốn chữ này nghe còn vui tai hơn nhiều lời khách khí trên quan trường. Nước lên thuyền lên, sống trong môi trường này, giữ lễ chính là cách để cùng nhau tiến bộ, Lâm Nhạc nói với giọng nghiêm túc và có phần tự hào, "Cục trưởng Phó dặn đi dặn lại, cậu hãy chuẩn bị một bộ hồ sơ về tâm lý trong tù và kế hoạch phát triển sự nghiệp trong tương lai. Mấy hôm nữa sẽ trình lên Bộ Tuyên truyền văn hóa và Đoàn thanh niên. Chú ý cách hành văn, phải rõ ràng, lập trường kiên định".
Câu cuối cùng chính là lời nhắc nhở và cảnh cáo của Lâm Nhạc, sợ anh quen với những quy tắc nơi quan trường. Khương Thượng Nghiêu lĩnh giáo ngay, "Mấy hôm nữa tôi sẽ đưa lên Nguyên Châu, anh Lâm, hẹn thời gian rồi ra ngoài uống chén rượu nhé".
H