Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2773 lượt.
ai năm lại đây, Khương Thượng Nghiêu không chỉ có quan hệ công việc với Phó Khả Vi, mà còn có quan hệ riêng nữa.
Thứ nhất, Phó Khả Vi có ơn đèo bòng anh. Thứ hai, người thuộc trường phái thực tế như Phó Khả Vi, vừa biết rõ lợi hại trong chế độ doanh nghiệp quốc doanh, lại am hiểu những đường đi lối rẽ các chiêu trò trên quan trường, kiêm có tập đoàn nhà nước chống lưng, các kênh tin tức rộng, cách kiến giải độc đáo, sự hiểu biết về phương hướng phát triển của kinh tế vĩ mô và những thay đổi của các nền kinh tế bao giờ cũng ở một tầm cao hơn, mỗi lần chỉ gật bừa một cái, đều giúp anh thu về rất nhiều lợi nhuận.
Phó Khả Vi đến nay vẫn ở trong khu nhà cũ của Cục Than và Khoáng sản, sau khi con gái lấy chổng và con trai đi du học, nhà rất vắng vẻ. Vừa bước vào trong, Khương Thượng Nghiêu đánh tiếng chào hỏi, cô Hùng, phu nhân của Phó Khả Vi thân thiện nói: "Chú Phó của cậu đang chơi cờ với khách ở trên lầu".
Vẻ mặt của ông chẳng có gì là ngượng ngùng xấu hổ cả, đôi mắt nheo lại thoáng hiện những tia sáng giảo hoạt, ý như muốn bảo "Anh làm gì được tôi nào".
Khương Thượng Nghiêu cười thầm, sự bức bối trong hơi thở và cảm giác căng thẳng trong lồng ngực như bị hành động của Phó Khả Vi xua tan, lập tức biến mất.
Bất kỳ ai nhìn thấy bộ dạng này của Phó Khả Vi, đều không thể liên tưởng tới nhân vật mặt sắt tính cách vừa cứng rắn vừa khó chịu, hai năm trước liên tiếp cho dừng hoạt động của hơn bốn mươi mỏ than vi phạm quy định, chẳng chút lưu tình.
Có lẽ hai người chơi với nhau đã lâu, nên Ba Tư Cần cũng quen với kiểu chơi thua là tìm cách ăn gian của Phó Khả Vi, bèn rộng lượng phá lên cười, đẩy bàn cờ hỏng trên bàn ra, "Dù sao khách của anh cũng đến rồi, giữ cho anh chút thể diện vậy", nói rồi quay sang nhìn Khương Thượng Nghiêu, nụ cười dần tắt.
"Bí thư Ba!" Khương Thượng Nghiêu nhìn thẳng vào mắt ông, giọng cung kính. "Chủ tịch Phó!"
"Cậu chính là Khương Thượng Nghiêu của Công ty Than luyện cốc Vấn Sơn?"
Ba Tư Cần nhìn anh từ trên xuống dưới, Khương Thượng Nghiêu khiêm tốn hơi cúi người, "Vâng, Bí thư Ba".
"Đã gặp hồi Tết rồi." Ba Tư Cần ra hiệu.
"Tiểu Khương, ngồi đi." Là chủ nhà nên Phó Khả Vi cũng không thể không khách sáo.
Khương Thượng Nghiêu không dám tùy tiện, rót thêm trà vào cốc, rồi mới ngồi: "Cháu đến đường đột, làm mất nhã hứng của hai người".
"Tôi mới chính là kẻ phá rối, đột nhiên nổi hứng đánh cờ, một ngày nghỉ đẹp trời thế này, muốn tìm lão Phó so mấy ván." Ba Tư Cần cười có lỗi, vẻ mặt bớt vài phần uy nghiêm, hòa nhã hơn nhiều.
Với địa vị của Ba Tư Cần, căn bản chẳng cần phải nói những lời giải thích này, thêm giọng điệu hòa nhã và nụ cười ôn hòa của ông, có thể thấy đằng sau còn có việc gì đó khác. Khương Thượng Nghiêu trong lòng khẽ động, sắc mặt cung kính thêm vài phần.
Phó Khả Vi ha hả cười lớn, "Anh đúng là cờ thấp lại cứ hay thích chơi".
"Quân tử có khi cũng bị lừa. Luận về cờ, tôi đúng là còn kém anh một bậc." Ba Tư Cần nghiêm túc thừa nhận, thấy nụ cười đắc ý của Phó Khả Vi dần trở nên gượng gạo, ánh mắt ông để lộ những ánh vui.
Lời đồn đại trong giới quan trường ở Tế Tây nói rằng, Phó Khả Vi là thanh kiếm sắc trong tay Ba Tư Cần. Thời gian đầu khi nhậm chức, ông đã mượn oai thanh kiếm sắc ấy để dẹp bỏ nạn các mỏ than nhỏ tăng lên không ngừng, điều tra ra rất nhiều những quan chức dùng việc công để mưu lợi riêng, uy nghiêm từ đó mà lập nên. Thấy hai người trong lúc cười nói có vẻ như rất ăn ý, rõ ràng chứng minh được những lời đồn trong giới quan trường kia.
Phó Khả Vi quay đầu nhìn Khương Thượng Nghiêu, trịnh trọng hỏi: "Tài liệu chuẩn bị xong chưa?".
Khương Thượng Nghiêu gật đầu đáp vâng, lấy tập tài liệu đã được Lâm Nhạc gọt giũa đánh bóng ra, hai tay đưa cho Phó Khả Vi.
Phó Khả Vi đón lấy, lại đưa cho Ba Tư Cần.
Ba Tư Cần không mở ra xem, chỉ thoáng trầm ngâm, rồi dịu giọng nói: "Nghe nói được tập đoàn năng lượng đề cử là ứng viên cho danh hiệu thanh niên kiệt xuất nhất tỉnh, đồng chí Tiểu Khương, đồng chí có cảm tưởng gì?".
Cái gọi là đồng chí, là cách xưng hô chính thức trong nội bộ Đảng viên. Ở vị trí cao như Ba Tư Cần, đương nhiên không thể gọi bề dưới Khương Thượng Nghiêu là "Khương tổng", gọi tên e rằng không được hay cho lắm. Một câu "đồng chí Tiểu Khương" vừa chính thống lại vừa thân thiết. Đây là ám hiệu dành cho Khương Thượng Nghiêu, ông không coi anh như một thương nhân bình thường.
Khương Thượng Nghiêu nhất thời không thể hình dung nổi cảm xúc trong lòng mình lúc này, với trái tim đập thình thịch,anh vẫn không quên thân phận và địa vị của bản thân. Anh khẽ cúi đầu, lựa lời nói: "Bí thư Ba, Chủ tịch Phó, là thanh niên đã một lần sẩy chân, nhận được vinh dự này, cháu thấy rất xấu hổ. Không có quan tâm vô tư của Đảng và sự trợ giúp đắc lực của các vị lãnh đạo, không có quyết định đúng đắn của tập đoàn năng lượng, cháu sẽ không có được thành tích ngày hôm nay. Cảm ơn Đảng và các vị lãnh đạo đã cho cháu cơ hội tái sinh này".
Đi lại với giới quan trường đã lâu, những lời sáo rỗng như thế anh nói hết sức chân