XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343125

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3125 lượt.

thành và nghiêm túc. Nhưng đối mặt với toàn những lão tướng trong quan trường, họ sao có thể không nhận ra sự khác biệt giữa lời cảm kích từ đáy lòng và lời khách sáo chứ? Vẻ mặt nghiêm túc của Phó Khả Vi nở nụ cười kỳ lạ, Ba Tư Cần khẽ sững lại, ngay sau đó gật đầu, khen ngợi: "Tài liệu bên tập đoàn năng lượng đưa tới, tôi đã xem qua, Công ty Than luyện cốc đang trong thời kỳ đổi mới, rất nhiều quan niệm quản lý và chiến lược kinh doanh mới đều do cậu đề xuất. Tuổi trẻ mà rất khá".
Khương Thượng Nghiêu hiểu ngay tất cả đều do Phó Khả Vi thêm thắt cho anh, bất giác cảm kích liếc nhìn ông ta một cái, khiêm tốn đáp lại: "Là do Chủ tịch Phó và các vị lãnh đạo của tập đoàn năng lượng đã dốc sức hỗ trợ Công ty Than luyện cốc trong thời kỳ đổi mới cơ cấu tổ chức, vì vậy những chế độ và cách thức quản lý mới này mới có thể thuận lợi áp dụng".
Khi nhắc đến công lao, anh đặt tên Phó Khả Vi lên đầu trước các lãnh đạo của tập đoàn năng lượng, bởi vì cái ơn anh dành cho ông xuất phát từ tận đáy lòng. Thời kỳ đầu áp lực rất lớn, đặc biệt phải đối mặt với sự phản đối cũng như đả kích mãnh liệt của hành chính, nhưng Phó Khả Vi đã kiên quyết, cuối cùng phải đập bàn, những âm thanh phản đối ấy mới dần lắng xuống.
"Thanh niên khiêm tốn lễ phép là tốt, nhưng cũng không nên mất đi sự tự tin và lòng nhiệt tình. Công ty Than luyện cốc cải tổ hai năm, lợi nhuận tăng gấp mấy lần. Quan điểm lãnh đạo của Đảng luôn ủng hộ những việc làm thực tế, còn về mặt thành tích, đồng chí Tiểu Khương, biểu hiện của đồng chí rất tốt." Ba Tư Cần khẳng định thành tích trong công việc của anh, "Đồng chí Tiểu Khương, cậu nói cho tôi nghe xem, mấy năm nữa còn có mục tiêu và kế hoạch phát triển gì?".
Khi đến Khương Thượng Nghiêu hoàn toàn không ngờ lại cuộc nói chuyện này, nhưng tương lai của Công ty Than luyện cốc là điều anh luôn băn khoăn suy tính. Chỉ cần nghĩ giây lát, anh soạn xong bài phát biểu. Liếc thấy trong ánh mắt Phó Khả Vi có sự cổ vũ và chờ đợi, anh đứng thẳng người lên, đơn giản giải thích những suy nghĩ của mình về kế hoạch phát triển công ty trong tương lai.
Phó Khả Vi xen vào: "Bí thư Ba, Tiểu Khương, hai người nói chuyện, tôi đi xào mấy món rau, chút nữa vừa uống vừa nói tiếp".
"Thật vất vả cho Chủ tịch Phó quá." Khương Thượng Nghiêu đứng dậy, lễ phép tiễn Phó Khả Vi xuống lầu.
Đợi bóng dáng nặng nề của Phó Khả Vi khuất dần dưới cầu thang, Khương Thượng Nghiêu rót trà cho Ba Tư Cần, rồi ngồi xuống.
"Đại tập đoàn hóa?" Ba Tư Cần cảm thấy rất hứng thú.
"Vâng, Bí thư Ba." Khương Thượng Nghiêu ngồi dịch về phía trước, thể hiện sự hào hứng của mình, "Tích hợp tài nguyên toàn diện, lực đủ rồi, giờ phải xem hiệu ứng của các bộ phận. Nhưng vẫn còn vấn đề tối ưu hóa tài nguyên, không chỉ than, còn điện, khí, phải điều phối thống nhất quản lý, sử dụng tài nguyên càng hợp lý càng giảm tiêu hao và tính cạnh tranh khốc liệt, tạo ra nhiều giá trị hơn".
Tư duy của anh rõ ràng, ngôn ngữ đơn giản súc tích, nghĩ cũng biết những lời này không phải nhất thời có thể nói ra được. Ba Tư Cần gật đầu liên tục, bàn tay đặt trên tay ghế vô tình cuộn thành nắm đấm. Hai năm trước, lão Phó đã nhắc đến người thanh niên này. Khi ấy tình hình tài nguyên than của tỉnh rơi vào tình trạng nghiêm trọng, tất cả các mặt từ môi trường tới an toàn, thuế... các vấn đề lộ ra trước mắt, chính chàng thanh niên đang ở trước mặt ông, không tính toán lợi ích, đã khai thác và quản lý mỏ than ở làng Vọng Nam với một cách thức khác biệt.
Đây là con trai ông.
Khi đi lên, thấy một già một trẻ đang trò chuyện khá ăn ý, Phó Khả Vi cười vui vẻ, gọi hai người xuống nhà ăn cơm.
Cô Hùng mở một chai Ngũ Lương Dịch, Khương Thượng Nghiêu vội vàng đón lấy, rót rượu cho mọi người, rồi kính cả ba ly xong mới ngồi xuống.
"Tiểu Khương, không cần khách sáo, đến chỗ chú không ai là bí thư, chủ tịch hội đồng gì hết." Không đợi Ba Tư Cần lên tiếng, Phó Khả Vi đã ha ha cười nói rõ hơn, "Ăn cơm là để sống, trong bữa ăn không nói chuyện công việc".
Tay nghề của Phó Khả Vi quả thật rất khác thường, mấy món ăn gia đình thường ngày qua tay ông bỗng trở nên đầy màu sắc và vô cùng hấp dẫn. Khương Thượng Nghiêu có lòng tán thưởng vài câu, nhưng ánh mắt như vô tình lại tựa hữu ý của Ba Tư Cần mỗi lần nhìn về phía anh đều khiến cổ họng anh nghẹn cứng, tâm trạng phức tạp.
"Đại Lỗi đi hẹn hò rồi phải không? Vừa nãy giữ lại ăn cơm mà cậu ta không chịu." cô Hùng hỏi, "Cậu ta quả có con mắt nhìn người, cô bé đẹp nhất khoa lọt ngay vào mắt cậu ta".
Lần đầu tiên Khương Thượng Nghiêu đến nhà họ Phó, nói về gốc gác mới biết, cô Hùng vốn là phó giáo sư khoa hóa của Đại học Sư phạm Nguyên Châu, có thể coi là thầy của Khánh Đệ, cô bạn gái của Đại Lỗi đang là sinh viên của cô.
"Tiểu Khương cũng ba mươi hai tuổi rồi, chuyện cá nhân…" Ba Tư Cần ngồi đầu bàn đột nhiên nói giọng nghiêm túc, quan tâm hỏi anh.
"Bạn gái của Tiểu Khương đang học nghiên cứu sinh ở Bắc Kinh. Nói mới nhớ, ngày xưa ở trường Khánh Đệ được coi là một nữ sinh xuất sắc, tuần nào cũng có bài đăng trên t