Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Nơi Đâu

Tình Yêu Nơi Đâu

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2771 lượt.

n ngoài hỏi em gái phục vụ: "Anh em của tôi ở phòng này à?", chẳng đợi nhân viên phục vụ trả lời, liền đẩy cửa: "Con mẹ nó chứ, nhầm phòng rồi", nói xong tiện tay vung chiếc cặp da đang kẹp dưới nách tát vào mặt nhân viên phục vụ: "Dẫn đường kiểu gì thế?".
Khương Thượng Nghiêu và Lăng Vạn Cường đều đi từ trong phòng ra, trải qua nhiều chuyện lớn hơn, nên mấy chuyện lặt vặt này vốn cũng chẳng để tâm, đều chỉ chau mày mà thôi. Lại thấy mấy người khác đứng chắn ở lối đi, một kẻ lên giọng dạy bảo: "Ăn nói kiểu gì thế? Không biết phép tắc à?", nghe giọng thì đúng là Hắc Tử.
Tên đàn ông nói giọng ồm ồm vịt đực kia đột nhiên nổi cơn thịnh nộ, quay người vung nắm đấm lên: "Nói ai? Lão tiểu tử, mắt mọc ở mông rồi à?".
Hắc Tử thản nhiên ứng phó, đến chân cũng chẳng buồn di chuyển nửa bước. Cánh tay vung ra giữa chừng của tên kia bị người đi cùng Hắc Tử đập một cái rồi giữ chặt lại: "Ồ, Từ Lão Tam, mấy ngày không gặp, muốn đánh nhau à?".
Do vụ tranh chấp này, mà người ở phòng bên cạnh cũng thò đầu ra xem, đầu tiên là bộ mặt cười nhăn nhở, miệng không ngừng gọi "Đội trưởng Lương", đi đến định khoác vai bá cổ làm quen. Người đi cùng Hắc Tử lạnh lùng gạt tay hắn ra, chỉ vào Hắc Tử nói: "Đội trưởng u của thành phố, hôm nay đến gặp bạn, các người nhìn cho kỹ vào, nhớ cho rõ, đừng thấy ai cũng bắt nạt ức hiếp. Phạm húy rồi, đừng trách anh không nhắc nhở". Anh ta vừa nói vừa gõ côm cốp vào trán Từ Lão Tam như để cho hắn nhớ, Từ Lão Tam đâu dám phản kháng, trước những con mắt hiếu kỳ của mọi người đành đứng chịu trận.
Thắng Trung hơi nhíu mày. Anh ta rời xa quê nhà vài năm, Vấn Sơn không còn như trước nữa, rất nhiều những tay anh chị mới nổi trên giang hồ, trước kia đến tên anh ta cũng chưa từng nghe qua. Giờ anh ta phụ trách trị an, mặc dù có chú đứng ra nhờ vả anh em huynh đệ, có sự che chở của cấp trên, nhưng lần đầu làm nhiệm vụ, cho dù anh ta nóng tính tới thế nào cũng phải nín nhịn, dỗ dành kẻ dưới, mọi việc phải nhìn rõ đầu đuôi mới quyết định.
Lúc này anh ta cũng phớt lờ mấy khuôn mặt đang nở nụ cười nịnh bợ, xua tay ý bảo việc đến đây là kết thúc. Khương Thượng Nghiêu đứng ở cửa xem, thấy Hắc Tử rất có dáng quan chức, bất giác phì cười.
Hắc Tử hơi đỏ mặt, chẳng buồn để ý tới đám người đứng ở cửa, đi lên trước định nói, đã bị Khương Thượng Nghiêu nhanh miệng trêu trước: "Vinh hạnh được đội trưởng u ghé thăm, thật là có phúc ba đời.".
"Khốn kiếp. Anh em với nhau, có cần phải thế không?"
Những người khác đều phá lên cười, lại tiếp tục màn chào hỏi.
Trong những cuộc gặp gỡ bạn bè kiểu này, Hắc Tử mang theo hai đồng sự, có lẽ cũng là những người có thể tin cậy được. Khương Thượng Nghiêu cũng hiểu dụng ý của người anh em, sau khi ra tù anh bắt đầu cuộc sống mới, Hắc Tử làm vậy là muốn giúp anh mở rộng quan hệ. Vấn Sơn là một thành phố nhỏ, quan hệ rộng một chút, không chừng có ngày cũng cần dùng đến.
Khánh Đệ ngồi ở một góc nhưng không cảm thấy gò bó mất tự nhiên. Mặc dù cô không giỏi giao tiếp, nhưng đối với những mối quan hệ của con người cô luôn cảm thấy tò mò. Khi bắt đầu ăn uống, cô phụ trách chăm sóc cho con gái của Lăng Vạn Cường, nhưng tai vẫn dỏng lên để nghe ngóng.
Mấy người đàn ông tụ tập lại một chỗ để uống rượu, có Hắc Tử đương nhiên cuộc gặp gỡ này rất náo nhiệt. Ngồi cùng bàn với người nhà nước, Lăng Vạn Cường tựa như tìm lại cảm giác của mấy năm về trước, uống tới đỏ mặt tía tai, sắc mặt giảm đi mấy phần tự nhiên. Chỉ có Khương Thượng Nghiêu, mỗi khi nâng cốc khí khái ngạo mạn, nhưng những lúc dừng uống để nhấm nháp thì lại điềm tĩnh như thường.






Khánh Đệ lén liếc mắt quan sát một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Khương Thượng Nghiêu, bất giác thở dài. Như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh mỉm cười an ủi, rồi lại quay đầu sang tiếp tục với đám anh em.
Trong lúc bắt đầu ngà ngà, đội trưởng u, đội trưởng Lương giơ ngón tay cái lên, chỉ vào phòng phía sau lưng, nói oang oang: "Tên tiểu tử đó trước kia là người trong khu, biệt danh là Chung Khôi. Chị gái làm má mì trong ổ của Nhiếp Nhị. Tên còn lại là Từ Lão Tam, thương nhân lưu động khắp nơi, chuyên làm nhiệm vụ liên lạc với bọn chủ mỏ địa phương, móc nối ăn trộm than bán ra ngoài".
Nghe đến hai từ Nhiếp Nhị, Khương Thượng Nghiêu dừng đũa, nụ cười trên mặt nhạt đi mấy phần.
Một người bạn khác của Hắc Tử thuộc phân cục đường sắt, nắm rất rõ tình hình của vùng đất này, nghe thấy vậy kinh ngạc: "Hai người này sao lại ngồi cùng nhau? Người của Nhiếp Nhị vẫn thường cắm chốt ở khu vực thành phố mới, sao hôm nay lại chạy đến đây bày tiệc?".
"Lo làm gì nhiều như thế? Trừ phi không muốn sống nữa, chứ ai dám chạy tới đây gây chuyện?" Hắc Tử tỏ vẻ phóng khoáng: "Nào, nào, nào, uống thêm vòng nữa đổi ly to hơn".
"Không phải do Nhiếp Nhị thì người anh em của tôi có phải ngồi tù oan mấy năm không?" Hắc Tử nói rồi đùng đùng tức giận đứng dậy: "Ông mày phải xem xem, xem đầu bọn nó cứng hay họng súng này cứng?".
"Hắc Tử!" Khương Thượng Nghiêu q


Polaroid