Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342330
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2330 lượt.
i hi hi nói với Chu Lượng, tiếng trưởng Ngưu gầm lên khi nãy, cảnh sát và quần chúng bên ngoài đều đã nghe thấy cả. Chu Lượng vốn cũng đang trộm cười, trông thấy cái vẻ cười đùa hí hửng của Phì Tam Nhi, anh lập tức đanh mặt lại, “Đừng có giở giọng nịnh nọt, yêu cầu trình chứng minh thư!”.
Phì Tam Nhi liền toét miệng, “Người anh em, chúng ta là người một nhà mà, anh thấy không”, anh giơ tay ngón tay cái chỉ chỉ về hướng phòng đồn trưởng phía bên phải, “Đại Mễ, người anh em tốt của tôi, cực kỳ thân!”. Chu Lượng nhếch mép đáp, “Thế thì đã làm sao, dẫu anh ta có là bố ruột anh, tôi cũng vẫn phải làm theo quy định, chứng minh thư!”. Phì Tam Nhi nghẹn mất một lúc, “Được rồi, được rồi”, vừa nói vừa lôi bằng lái xe của mình ra, “Chứng minh thư tôi không mang, anh dùng tạm cái này vậy”, dứt lời liền quăng bằng lái lên bàn, “bộp” một cái.
“Này, cô nói chuyện lịch sự một chút không được sao? Chúng tôi gọi đây là “phúc hậu” nhé! Mà cô bảo ai đâm vào cô cơ, tự cô qua đường mà không chú ý đèn xanh đèn đỏ, cứ thế là lao sang đường, nếu không phải là tôi kịp thời nhanh chân phanh lại, cô bây giờ không biết còn đang yên nghỉ ở đâu rồi ấy!”, Phì Tam Nhi không thèm nghe nữa, mở miệng là tên béo này nọ, thế chả phải làm hòa thượng rồi quay lại chê lừa đầu trọc hay sao!
“Đồng chí, xin thứ lỗi, đừng để bụng”, Cao Hải Hà vội chen vào trước khi cô em vợ phản pháo, vừa rồi anh tìm hiểu qua tình hình, thật sự không thể trách hai người chủ xe này, nếu không phải người ta phanh lại kịp thời, không biết liệu xảy ra chuyện gì nữa. Anh ta bước lên trước một bước nói với Mễ Dương, “Đồng chí này, vừa rồi tôi có hơi quá tay, rất xin lỗi”, nhìn vẻ mặt chân thành của Cao Hải Hà, Mễ Dương lắc lắc đầu, “Chỉ là hiểu nhầm thôi, là tôi cũng sai nữa.”
Hai người đàn ông nhìn nhau cười, đưa tay ra bắt chặt, “Cao Hải Hà, Bộ tư lệnh trinh sát bộ đội XXX”, “ Mễ Dương, cảnh sát khu vực”, nói xong Mễ Dương nhướn mày hỏi, “Là lính trinh sát hả?”, thấy Cao Hải Hà gật đầu, Mễ Dương xoa xoa khóe miệng, “Thảo nào mà tôi bị anh đánh bại, hôm khác có dịp lại giao lưu tiếp nhé? Coi như tăng cường tố chất quốc dân nhỉ”. “Được thôi”, Cao Hải Hà phóng khoáng gật đầu.
“Vậy phiền cô mang cái này về trước, xử lý xong ở đây tôi sẽ về công ty, tôi sẽ nói với Jane, cảm ơn cô nhé, làm cô phải chạy một chuyến rồi.” Một giọng nữ trong veo ngọt lịm vang lên, mọi người khi ấy đều bị giọng nói ấy thu hút, cùng lúc quay đầu sang nhìn, mọi người đều thấy trước mắt sáng rực, một cô gái dáng cao gầy đang bước về phía này.
Cô mặc một chiếc váy liền thân màu đen, khoác ngoài là áo khoác âu phục kẻ nhỏ, tay áo nhỏ ngắn xắn tới khuỷu, đôi giày cao cổ da dê màu nâu mềm mại ôm khít lấy đôi chân thon dài. Mái tóc ngắn gọn gàng vén sau tai, để lộ làn da trắng ngần và cái cổ xinh xắn, trang điểm nhẹ nhàng càng làm nổi bật những đường nét trên khuôn mặt, cho nên… cô nàng Vi Tinh ở bên cạnh cô gần như bị lu mờ.
Đương nhiên chỉ là gần như thôi, Mễ Dương trông thấy Vi Tinh đang bê cái thùng có vẻ hơi quá sức, anh nhíu mày lại. Vi Tinh xốc lại cái thùng, để bê được vững hơn, cô vừa ngẩng lên đúng lúc bắt gặp ánh mắt Mễ Dương đang nhìn. Vội vàng bước hai bước tiến lại, nhìn miệng Mễ Dương hỏi, “Cậu không sao chứ?”
Mễ Dương cười hề hề, “Không sao”, nói xong tiện thể đón lấy cái thùng. “Cậu xem cậu trổ tài cái gì chứ hả?”, nhìn khóe miệng Mễ Dương tím bầm, Vi Tinh thấy khó chịu trong lòng, vừa oán trách mình đồng thời không kìm được quay sang lườm Cao Hải Hà một cái xém mặt. Cao Hải Hà lúng túng xoa xoa mũi.
Phì Tam Nhi bước đến cười nói, “Vi Tinh, riêng cái việc thấy cô khóc khi nãy, đừng nói Đại Mễ, đổi lại là tôi thì cũng xông lên rồi.” Vi Tinh mặt nóng bừng, vừa rồi tâm trạng buồn bực lên tới đỉnh điểm, trông thấy Mễ Dương liền òa ra khóc. Như trẻ con vậy, nếu bị ngã mà không có ai đỡ dậy, nó cũng chẳng làm sao, nhưng cứ hễ có người chạy lại dỗ, thì lại thấy tủi thân, khóc lóc thảm thiết.
Lúc trước nắm đấm Mễ Dương vừa tung ra, Cao Hải Hà theo phản xạ thủ thế phản công, giở bài vặn cổ tay ngã sang bên, nếu không phải Mễ Dương phản ứng nhanh nhạy, chắc khi nãy không chỉ ngã rách khóe miệng thôi đâu. Mễ Dương lĩnh xong cú ngã của Cao Hải Hà, nghiêng chân định quét trở lại, “Mễ Dương, cậu đang làm cái trò gì thế hả!” Tiếng hét như hổ gầm chặn đứng lại động tác của anh. Vừa ngẩng đầu lên, gương mặt xám xịt của đồn trưởng Ngưu đã ở ngay trước mắt.
Đồn trưởng Ngưu từ nhà vệ sinh quay lại quả không hổ danh là cảnh sát nhân dân lão luyện, rất nhanh chóng, đã làm rõ đầu đuôi câu chuyện, ông một mặt nhận lỗi với Cao Hải Hà, một mặt trừng mắt nhìn Mễ Dương, đồng thời lôi cả bọn về đồn. Vi Tinh lúc này mới phát hiện ra, chỗ cô cần tới chính là ở con ngõ đối diện, cách chỗ cô bị đâm còn không tới mười mét, cho nên vừa vào đồn, Phì Tam Nhi không biết ở đâu chui ra làm ra vẻ tỉnh ngộ nói, vừa rồi nghe có người khóc gọi Mễ Dương, còn tưởng mình nghe nhầm, hóa ra là cô à?
“Đồ béo chết tiệt, lắm lời vô ích!”, Vi Tinh trợn mắt nhìn Phì Tam Nhi, bọn họ đều nhẵn mặt nhau cả, thỉ