Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342328

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2328 lượt.

nh thoảng còn cùng đi chơi, Phì Tam Nhi lúc nào cũng vui cười, có bị mắng thì vẫn hơn hớn cái mặt. Cô em vợ Cao Hải Hà bên kia thì thầm với chị, “Choa nói hắn là tên béo thì hắn làm ầm lên với choa, cô kia mắng hắn là đồ béo chết tiệt mà hắn vui chưa kìa!”, “Xuỵt!”, cô chị sợ sệt xua tay.
“Ivy?” Cô gái xinh đẹp kia mỉm cười gọi Vi Tinh, cô lại chỉ chỉ đồng hồ đeo tay, nhắc khéo Vi Tinh thời gian cấp bách, “Ồ, vâng, tôi đi ngay đây. Mễ Dương tớ về công ty trước đây, Phì Tam Nhi, đi đã nhé!”, Vi Tinh định đón lấy cái thùng, Mễ Dương liền tránh sang, “Để tớ tiễn cậu.”
“Á, Đại Mễ, thế còn tớ thì sao?”, Phì Tam Nhi gân cổ gọi, “Cậu cứ chờ đấy!” Mễ Dương lại ngoái đầu nói với nữ cảnh sát, “Chị Trương, em đi rồi về ngay.” Nói xong cùng Vi Tinh đi ra, chị Trương vẫy tay, “ Mọi người vào cả đi.”
“Vừa nãy chưa kịp hỏi, cậu làm sao mà vành mắt thâm đen thế kia?”, Vi Tinh hỏi lúc đứng bên đường đợi xe. “Đừng nhắc nữa! Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ!”, Mễ Dương thở dài một câu. “Hả?”, Vi Tinh ngơ ngác.
“Thôi, xe tới rồi, cậu đi mau đi, nhìn dáng vẻ đồng sự của cậu xem chừng vội lắm rồi, Phì Tam Nhi còn đang đợi tớ kia kìa, có gì mai nói tiếp”, Mễ Dương đưa Vi Tinh lên taxi. Vi Tinh chợt nhớ ra điều gì liền kéo cửa sổ xuống, “Có chuyện gì cậu giúp được thì cố giúp cô ấy nhé, phải rồi, cô ấy tên là Liêu Mỹ!”, “Biết rồi!”, Mễ Dương gật đầu.
Đến tối gần hết giờ làm, Vi Tinh thấy dạ dày mình lại sôi lên, lúc ấy mới nhớ ra mình vẫn chưa có gì bỏ vào bụng. “Ivy, hôm nay làm phiền cậu rồi”, Liêu Mỹ đi tới trước bàn làm việc của cô, Vi Tinh vội đứng lên cười, “Cậu khách sáo quá, là việc tớ nên làm mà.” Liêu Mỹ cười, “Tớ mời cậu ăn cơm nhé?”, “Thôi, không cần đâu, mẹ tớ ở nhà đã nấu cơm chờ sẵn rồi”, Vi Tinh vội vàng từ chối.
“Thôi nào, khi nãy tớ nghe Á Quân nói rồi, cũng xem như là vì tớ mà cậu chưa kịp ăn cơm, coi như tớ bù cho cậu đi, Á Quân cũng đi, chúng ta tới phố Quỹ[2'> đi, tiện thể ăn cái gì đó”, Liêu Mỹ mỉm cười đáp. “Uhm, vậy thế cũng được, chúng ta AA[3'> nhé”, Vi Tinh thấy từ chối mãi cũng không hay, hơn nữa Á Quân cũng cùng đi. “Không phải vậy đâu, cứ theo tập quán của BM, ai kiếm được nhiều người ấy mời, lát nữa tớ tới tìm nhé”, Liêu Mỹ nháy mắt.
[2'> Phố ẩm thực.
[3'> Chia đôi 50-50.
“Nhà cậu ở đây à?”, Liêu Mỹ hỏi. Ăn cơm xong, cô chủ động lái xe đưa Vi Tinh và Á Quân về. Bữa cơm hôm nay Vi Tinh ăn rất vui vẻ, ngoài cô bạn hợp cạ là Á Quân, giờ lại có thêm một mỹ nữ vừa có khí chất, dung mạo xinh đẹp lại dịu dàng khéo léo, mấy người cười cười nói nói thoắt cái đã hết buổi.
“Ừ, bố mẹ tớ đều làm ở nhà máy XX, rẽ phải, rồi đi tiếp tới chỗ giao lộ là đến khu nhà tớ rồi”, Vi Tinh thuận miệng nói, “À, phải rồi, anh cảnh sát hôm nay là bạn cậu à, tên là…”, Liêu Mỹ nhớ lại. “Mễ Dương!”, Vi Tinh cười tít mắt tiếp lời, “Phải rồi, Mễ Dương, cái họ Mễ này đúng là hiếm gặp”, Liêu Mỹ buột miệng đáp.
“Đúng đấy, cả nhà máy bố tớ mới có một người họ Mễ thôi mà. Phải rồi, bọn tớ còn là hàng xóm, bố cậu ấy cũng làm ở nhà máy XX đấy”, Vi Tinh thuận miệng nói. “Ấy chết!”, Liêu Mỹ đột nhiên phanh lại, Vi Tinh bị giật mạnh một cái, buột miệng kêu lên. “Xin lỗi, là đèn đỏ, xém chút nữa không thấy!”, Liêu Mỹ chỉ về phía trước, Vi Tinh nhìn theo, quả đúng như thế, liền cười đáp, “Cậu hôm nay vì đèn đỏ mà đã phải gặp cảnh sát một lần rồi”. “Chính thế đó, may mà…”, Liêu Mỹ nhún vai.
“Được rồi, tới nơi rồi, cám ơn cậu nhé, A May”, đến cổng khu nhà, Vi Tinh xuống xe cúi người chào Liêu Mỹ trong xe. “Đừng khách sáo, bye bye!”, Liêu Mỹ mỉm cười vẫy tay, rồi xoay vô-lăng, quay xe đi khỏi. Vi Tinh đi về nhà, trong lòng vẫn đang phơi phới, kể từ sau khi vào BM, tối nay là buổi tối vui nhất, xem ra Á Quân nói không sai, Liêu Mỹ đúng là rất được, xinh đẹp, giỏi giang mà lại không kiêu ngạo!
Liêu Mỹ trên đường lái xe về nhà cứ trầm ngâm như đang suy nghĩ điều gì, nhân lúc đợi đèn đỏ, cô lấy ra một chiếc đĩa nhét vào máy CD, làn điệu trong trẻo của “Bài ca hò hẹn[4'>” lập tức phiêu tán trong xe, “Chỉ cần ca ca anh nhẫn nại đợi chờ ơ, người trong tim anh sẽ tới ơ hò…”. Liêu Mỹ khẽ ngâm nga hát theo.
[4'> Bài dân ca Mông Cổ.
“Về rồi hả?”, bà Vi ra mở cửa cho Vi Tinh khịt khịt mũi, “Toàn là mùi lẩu!”. “Mẹ nhầm rồi, đây là mùi tôm hùm cay, hôm nay bọn con còn ăn cả hàu nướng nữa, mùi vị rất ổn. Lần sau con sẽ đưa mẹ với bố đi nếm thử!”, Vi Tinh quẳng túi sang một bên, lười biếng thả mình xuống sô pha.
“Con gái bố về rồi hả, thế nào, hôm nay có mệt không? Nghe mẹ con nói con đi ăn với đồng nghiệp? Ăn ngon miệng chứ?”. Ông Vi vừa tắm xong còn đang lau đầu bước đến, ngồi xuống cạnh con gái, vỗ vỗ đầu cô. “Hừ, sáng nay thì xui tận mạng, tối đến còn tạm được!”, Vi Tinh tức tối đem chuyện của Amy kể lại một lượt.
“Chuyện đó quá bình thường, loại người ấy đâu chả có, từ sau đề phòng cô ta một chút là được rồi, vả lại chịu thiệt là phúc, mình lại mới vào, sau rồi sẽ ổn thôi”, ông Vi an ủi. Vi Tinh gật gù, “Con hiểu mà, chỉ là trong lòng thấy khó chịu thôi, muốn cãi lộn chết đi được!”. “Thế thì cứ mắng cứ chửi, để ch