Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2363 lượt.

ời con gái anh quen không nhiều, mẹ anh thì đang du lịch bên ngoài chưa về, Vi Tinh chắc cũng không đến tận đơn vị tìm anh, cho nên cũng không để tâm lắm.
“Là cô con gái của cái bác ngất xỉu lần trước ấy”, Chu Lượng nói, Mễ Dương ngẩn người, nghĩ bụng Liêu Mỹ tìm mình làm gì? Chuyện bác gái lần trước chẳng phải đã nói với cô ấy rồi sao, lúc nào bắt được tên trộm đó tự khắc sẽ thông báo cho họ mà.
Chu Lượng tưởng anh vẫn chưa nhớ ra, lại nhắc, “Lần trước cô ấy cùng cậu bạn cậu còn xô xát với hai cô gái ngoại tỉnh đấy, vẫn chưa nhớ ra à?”. “Ừ, nhưng tìm tớ có việc gì mới được chứ?”, Mễ Dương lơ đễnh hỏi. “Không thấy nói, tớ bảo cậu ra ngoài có việc rồi, có việc gì cứ nhắn lại, người ta bảo không cần, sẽ tới tìm cậu sau”, nói đến đây, Chu Lương xoa xoa cằm, “Cậu bảo mỹ nhân ấy chắc không phải đã chấm cậu rồi đấy chứ?”.
Mễ Dương phì cười, “Chấm thì đã làm sao?”. Chu Lượng nhìn Mễ Dương một lượt từ trên xuống dưới, “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!”. Mễ Dương còn chưa đáp, một đồng nghiệp kế bên đã cười nói, “Kể cả không chấm Mễ Dương đi nữa, cô gái xinh xắn như thế nhất định là đã có chủ rồi, cậu còn lo lắng cái nỗi gì?”. Chu Lượng nói vẻ vô cùng nghiêm túc, “Có chủ thì đã làm sao, không nghe người ta nói sao, kể cả hoa có chủ, thỉnh thoảng vẫn có thể tới xới đất chơi cơ mà!”. Anh chị em cảnh sát trong phòng cười ồ.
Mễ Dương cũng cười, vừa bấm điện thoại vừa nói, “Nhìn tướng tá cậu trông cũng giống cái bừa xới đất đấy… A lô? Xin chào, xin lỗi có phải anh Cao Hải Hà không? Tôi họ Mễ, ở đồn công an Lục Giác Viên, ơ, vâng, cảm ơn!”.
“Cảm ơn nhé, Mễ Dương, được, vậy tôi không khách sáo nữa, hôm nào mời cậu uống rượu, được, cứ thế nhé! Tạm biệt!”. Cao Hải Hà cúp máy. Lão Hà chính trị viên hỏi anh, “Có chuyện gì thế, sao cảnh sát lại tìm anh?”. Cao Hải Hà cười, “Chuyện tốt, cậu cảnh sát này chính là người lần trước tôi kể với anh đấy, đúng là không đánh thì không quen nhau, không ngờ người ta vẫn nhớ, tôi về nhà một chuyến, lát nói chuyện với anh sau nhé”. Nói rồi đội mũ lên là đi, mặc kệ lão Hà gọi ơi ới đằng sau.
Về đến khu nhà ở, vừa đẩy cửa vào, Cao Hải Hà đã ngửi thấy mùi hương nồng nặc, anh khịt mũi ngửi, “Mùi gì thế này?”. Đang nhồi bột chuẩn bị cơm tối, Dương Mỹ Lan vội vã phủi tạp dề, bước tới đón lấy mũ cho chồng, “Chị vợ anh Hà tặng em gái nước hoa gì đó, em gái dùng luôn rồi”.
Cao Hải Hà nhíu mày, “Thế người đâu?”, “Nói là đi tìm việc rồi, trước giờ cơm nhất định quay về!”. Dương Mỹ Lan có thể cảm nhận được sự không bằng lòng của chồng, vội bật quạt để thổi bớt mùi hương kia đi. Nhìn vợ mồ hôi lấm tấm trán, Cao Hải Hà hỏi, “Sao vừa rồi em không bật quạt, phòng này vốn đã kín gió rồi, nóng lắm!”. Dương Mỹ Lan vâng dạ, “Bật quạt đồng hồ điện lại nhảy số, vả lại em cũng không nóng, tốn tiền thế làm gì, em không nóng thật mà!”.
“Từ sau cần bật thì bật, chút tiền đó mình vẫn trả được”, Cao Hải Hà trầm giọng, nhìn vợ cứ vâng vâng dạ dạ, trong lòng khó chịu không diễn tả nổi. Một lát sau, anh lấy tinh thần cười nói, “Mỹ Lan, em rất thích trẻ con đúng không?”. Dương Mỹ Lan thoáng sững sờ, trố mắt nhìn chồng, hai chữ trẻ con giờ như tiếng mắng, cứ mỗi lần có ai nhắc tới, tim cô thắt lại như bị điện giật.
Cao Hải Hà căn bản không hiểu những vướng mắc trong lòng vợ, chỉ cười nói, “Bạn anh tìm được một việc cho em, chăm sóc lũ trẻ ở viện phúc lợi, tuy lương không nhiều, nhưng bao ăn, nghỉ lễ tết đều theo quy định của nhà nước, mọi người thay phiên nhau nghỉ, nơi làm việc cách nhà ta không xa lắm, đi xe buýt chỉ bốn mươi phút là tới rồi”.
“Thật không?”, Dương Mỹ Lan không dám tin vào tai mình. “Sao lại không thật, bạn anh là cảnh sát, quen với viện trưởng ở đấy, em lại còn là người nhà quân nhân nữa, chúng ta cứ thử xem sao, dù sao cũng hơn là cả ngày từ sáng tới tối quanh quẩn ở nhà, em thấy thế nào?”. “Em đồng ý!”, Dương Mỹ Lan gật mạnh đầu. Trông thấy vẻ vui mừng hiếm thấy của vợ, Cao Hải Hà cũng cười theo.
Hai vợ chồng còn đang cười, thì cửa bị ai đó đẩy mở ra, “Có chuyện gì mà vui thế, chị, cho em hớp nước, ơ, anh rể về sớm vậy!”, Dương Mỹ Ngọc vừa vào phòng đã định đá giày, nhưng nhìn thấy Cao Hải Hà, lập tức ngừng lại. Cao Hải Hà ngửi thấy mùi nước hoa rẻ tiền kia là thấy khó chịu, lại không tiện nói gì, chỉ gật đầu, “Ừ”.
Dương Mỹ Lan vội rót nước, đón lấy túi xách trong tay cô em gái, rồi lại sắp lại ngay ngắn đôi giày cô vừa cởi, chân mày Cao Hải Hà càng lúc càng nhíu chặt hơn. Dương Mỹ Ngọc hoàn toàn không hề hay biết suy nghĩ của Cao Hải Hà, cô nghịch nghịch mái tóc mới sấy của mình, ngồi xuống bên Cao Hải Hà, “Anh chị vừa nói chuyện gì, sao mà vui thế?”.
Mùi nước hoa cộng thêm mùi mồ hôi nồng nồng bay ra, Cao Hải Hà gắng gượng nén bực tức trong lòng lại đứng lên vờ đi chỉnh quạt, tiện thế cho mình hít thở chút không khí trong lành. “Anh rể em đã tìm được việc cho chị rồi, ở viện phúc lợi, chăm sóc trẻ con! Một tháng được những 600 tệ đấy!”, Dương Mỹ Lan nói, vui mừng ra mặt.
Dương Mỹ Ngọc thấy Cao Hải Hà không ngó ngàng gì tới mình, trong lòng vô cùng tức tố