Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342376
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.
i, mấy tháng nay, cô tìm đủ mọi cách tiếp cận anh nhưng không thành công. Cô tuy không học hành gì nhiều, nhưng đâu có ngốc, thái độ của Cao Hải Hà với cô thế nào cô hiểu rất rõ.
Giờ nhìn chị gái vui mừng hớn hở, Dương Mỹ Ngọc thấy xót xa trong lòng, cô cố tình cười cợt, “Chị, bọn trẻ trong viện phúc lợi không đần độn thì cũng là khuyết tật gì đó, chị còn vui thế sao, mà 600 tệ có là gì!”. Nói đến đây cô đắc ý vênh cằm, “Em cũng tìm được việc rồi, một tháng 1.500 tệ, còn chưa kể thưởng nữa cơ!”
Uy Lực Không Gian 60 (2)
“Két kẹt, két kẹt, két kẹt …”. Vi Tinh nói với bà Vi ra mở cửa, “Mẹ à, chuông cửa nhà ta phải thay pin đi thôi, hôm kia thì cứ như là nghiến răng, hôm nay thì ỉu xìu xìu rồi!”. Bà Vi ừ một tiếng rồi đáp, “Con có chìa khóa sao không tự mở cửa, lần sau là mẹ không mở cho nữa đâu đấy!”. Vi Tinh vừa cởi giày vừa làu nhàu, “Mẹ già càng ngày càng lười rồi”. Bà Vi liếc nhìn cô, “Con thì không lười đấy, không lười sao không tự mở cửa đi!”.
“Con gái về rồi đấy à?”. Ông Vi từ trong bếp thò đầu ra, chào con gái một câu rồi lại chui trở lại. Vi Tinh ngẩn người, có gì khang khác, bình thường bố rất thích nói chuyện với mình cơ mà, hôm nay không nói thì thôi, sao nụ cười trên mặt cũng méo xẹo thế kia. Cô khều bà Vi, “Mẹ, bố con làm sao thế?”.
Bà Vi ngoái đầu nhìn về phía bếp một cái, bên trong đang “ào ào”, rõ ràng là ông Vi đang bắc bếp xào rau. Bà Vi kéo Vi Tinh vào nhà vệ sinh, khẽ nói, “Đơn xun nghỉ hưu của bố con chắc là được duyệt rồi”. “Hả? Chuyện từ bao giờ thế? Sao con không hay biết chứ?”, Vi Tinh chau mày hỏi.
“Gần đây con bận tối tăm mặt mũi, nên mẹ chưa nói cho con biết, tóm lại là đơn vị họ khuyến khích về hưu non, bố con chẳng phải ưa thể diện sao, người ta nịnh cho đôi câu, ông liền nhất quyết xung phong phát huy vai trò người đảng viên đi đầu, ông ấy cứ tưởng người ta sẽ không để ông ấy về, phải mời ở lại, ai ngờ người ta nhân cơ hội báo lên trên, mà còn nhanh chóng duyệt luôn, làm bố con giận lắm”. Bà Vi thở dài, bà vừa bực lại vừa thương chồng mình.
Vi Tinh bĩu môi, “Cậu là KGB[1'> à, sao biết bố mẹ tớ hôm nay không có nhà?”. Mễ Dương ra chiều đắc ý, “Thế cậu tưởng cảnh sát là để cho vui à!”. Vi Tinh động não tí liền hiểu ra vấn đề, “Thôi đi ông tướng, chắc sáng chạy bộ gặp bố mẹ tôi đi ra chứ gì?”. Mễ Dương cười khì khì, chúng ta thật hiểu nhau quá mà, định bốc phét tí mà cũng khó. Đúng là sáng nay cậu gặp ông Vi, biết Vi Tinh hôm nay không ai nấu cơm cho, vừa hay mình cũng được nghỉ, thế là dứt khoát rủ cô ăn cùng.
[1'> Tổ chức gián điệp Liên Xô, cơ quan bảo vệ an ninh nhà nước viết tắt.
“Đã biết thế rồi, còn không mau dậy đi, khó khăn lắm tớ hôm nay mới được nghỉ một hôm, lâu lắm rồi mới biết thế nào là cuối tuần đấy, anh em thì không phải, tớ toàn đi với cậu, lần này tới lượt cậu xả thân vì quân tử rồi! Dậy mau! Không dậy tớ lôi chăn ra đấy nhé!”. Mễ Dương đẩy Vi Tinh, “Rồi rồi rồi, cậu để tớ nhắm mắt thêm một lát nữa có được không?”. “Hai mươi phút? Mười phút… Năm phút là được chứ gì!”, Vi Tinh gắt lên.
Mễ Dương cười hì hì, “Thế thì được, tớ bắt đầu tính giờ nhá”, nói rồi làm ra vẻ bấm đồng hồ, thấy Vi Tinh không đoái hoài gì tới mình, đảo mắt một cái, đẩy Vi Tinh lùi vào trong, nằm xuống cạnh cô, miệng còn bô bô, “Cho xin ít gối!”. Vi Tinh lập tức mở trừng mắt, lấy tay chặn lại, “Chen cái gì chứ, không biết nam nữ thụ thụ bất thân à!”. Mễ Dương bĩu môi, “Thôi đi, cậu còn đi nhà vệ sinh nam với tớ còn gì, tớ coi cậu như đàn ông luôn rồi!”.
Vi Tinh nguýt anh một cái, “Vòng vo định chửi khéo ai hả, đừng tưởng tớ không nghe ra!”. Nói rồi tức tối nhắm mắt lại, quyết định trong vòng năm phút kiên quyết không thèm để ý tới thằng cha này nữa. Mễ Dương hả hê nhìn bốn xung quanh, xem chừng chưa có gì thay đổi, căn phòng này mình phải gần một năm nay không tới, lần trước tới là giúp Vi Tinh cài máy tính.
Nhớ hồi nhỏ cứ được nghỉ, nếu không kéo Vi Tinh đi chơi, thì là hai đứa trốn trong nhà cô bày trò, đương nhiên là phải giấu bà Mễ, nhà mình Vi Tinh cũng rất ít qua. Không có cách nào khác, bà Mễ là giáo viên, bà cũng được nghỉ hè, nghỉ đông. Với cảm quan của bà với nhà đối diện, khi ấy Vi Tinh còn là một đứa trẻ cũng biết, mình không được chào đón cho lắm, ít nhất bà Mễ cũng không thích cô rủ Mễ Dương đi chơi.
Mễ Dương quay sang nhìn Vi Tinh đang nhắm mắt ngủ gà ngủ gật, cô mặc áo ba lỗ với quần cộc, chăn bông thì ôm trước ngực, nhìn không ra tí nội dung thực chất nào. Ánh mắt tiện thể trượt xuống chân Vi Tinh, Mễ Dương tấm tắc, cô nàng này lại béo lên rồi chăng. Người ta đều là càng bận càng gầy, cô thì ngược lại.
Ánh mặt trời giữa hè chỉ có buổi sáng còn gọi là dịu dàng, lúc này ánh nắng nhè nhẹ len qua cửa sổ chiếu vào phòng, từng mảnh từng mảng rơi lên mặt, lên người hai đứa, còn có chút gió mát hiu hiu với tiếng ve. Mễ Dương bỗng nhớ tới một bài văn từng đọc hồi học đại học, nội dung đã không còn nhớ rõ, nhưng có một câu mà anh vẫn luôn ghi nhớ: Vì đâu mà hạnh phúc, chẳng