Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342369
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2369 lượt.
qua là một hạt nắng, hai người tựa vào nhau…
Đúng lúc tâm hồn văn nghệ của cảnh sát Mễ đang dâng trào, bỗng cảm giác có người đang nhìn mình, vừa quay đầu, Vi Tinh đang trợn đôi mắt không to cũng không nhỏ kia chằm chằm nhìn anh, “Nghĩ cái gì thế hả, cảnh sát Mễ, vẻ mặt của cậu rất chi là dung tục nhá”. Mặt Mễ Dương nóng bừng, may mà gần đây đen đi nên trông không rõ, anh ho một tiếng, “Có nghĩ gì đâu, chỉ cảm thấy cậu thế nào lại mập lên thì phải, cái giường này sắp không chứa nổi nữa rồi”, cậu cố ý nói bằng giọng Đông Bắc.
Vi Tinh đá một phát, “Lượn!”. Mễ Dương tránh đòn, ui cha một tiếng lăn tòm xuống đất. Đợi cậu đứng dậy, Vi Tinh bước xuống giường đẩy cậu ra ngoài, Mễ Dương vừa ra sức chống lại vừa rống lên, “Tức thật rồi à? Chán thế!”. Vi Tinh đẩy cậu ra tới cửa, “Tớ thay đồ!”. Mễ Dương chặc lưỡi, “Trước sau như một ai mà thèm nhìn!”. Vi Tinh hừ mũi, “Dù thế nào cũng không cho cậu nhìn!”, nói rồi đóng cửa cái rầm. Mễ Dương xoa xoa mũi, chợt cười xòa.
Đợi Vi Tinh đánh răng rửa mặt xong xuôi, lót dạ mấy miếng bánh xong, là bị Mễ Dương lôi tuột ra ngoài. Xuống dưới nhà, Vi Tinh dắt Gulit bồn chồn hỏi, “Giờ ta đi đâu đây?”. Mễ Dương vừa mở khóa xe đạp vừa đáp, “Đi chợ, chả phải tớ đã bảo trổ tài cho cậu xem là gì?”, “Cậu làm thật á?”, “Phí lời, chuẩn bị lên xe!”. Mễ Dương phóng khoáng hất đầu, cứ làm như đang dắt không phải xe đạp mà là Audi không bằng.
Vi Tinh lê từng bước chậm rãi lên xe, chợt hỏi, “Này? Đi chợ dắt theo nó làm gì?”. Cô lắc lắc cái xích chó trong tay. Mễ Gulit bình thường cứ trông thấy Vi Tinh là sủa ầm ĩ bổ nhào vào, hôm nay lại rất biết nghe lời, ngoan ngoãn để Vi Tinh dắt. Vĩnh viễn đừng bao giờ đánh giá thấp trí khôn của những loài động vật nhỏ, tụi nó hiểu cả đấy, biết bà Mễ không có nhà, giờ Mễ Dương là soái ca, nó mà dám cắn Vi Tinh, Mễ Dương chắc dám tấn công nó quá.
“Mẹ tớ quy định rõ ràng rồi, bắt buộc phải cho đi dạo, bà về cho lên cân, béo lên hoặc gầy đi đều tìm tớ hỏi tội!”, Mễ Dương đáp. Vi Tinh nhếch khóe môi, “Mẹ cậu cũng hay thật đấy, béo còn không tốt sao?”. Mễ Dương cười ha hả, “Cậu không biết đấy thôi, mẹ tớ bảo, béo là dễ bị cao huyết áp!”. Vi Tinh xì mũi giễu cợt.
Thế thì đi dạo, Mễ Dương đạp xe, Vi Tinh ngồi đằng sau, Gulit… bắt đầu chạy dưới đất. Vi Tinh nhìn Mễ Gulit ra sức co bốn cẳng chạy, thấy vô cùng sung sướng. Nhưng chạy chưa được mười mấy phút, Gulit đã thè cả lưỡi ra, tốc độ cũng giảm dần, rồi dứt khoát không chịu chạy nữa, chấp nhận để Vi Tinh kéo lê trên đất, giở trò chơi xấu triệt để.
Mễ Dương cũng bó tay, đành dừng xe bế Gulit khò khè như bị hen suyễn lên, đặt vào giỏ xe. Vi Tinh ở bên nói mát mẻ, “Con cảnh khuyến[2'> này của cậu chẳng có tố chất nhanh nhẹn gì cả”. Mễ Dương vặn lại, “Chó của cảnh sát với chó cảnh sát là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau nhá? Đừng có mà bôi nhọ cảnh khuyến của bọn tớ!”, nói rồi trèo lên xe tiếp tục đi.
[2'> Chó cảnh sát.
Gulit chuyến này đã rồi, hai chân trước bấu lấy mép giỏ xe ưỡn ngực ngẩng đầu, hai tai bị gió thổi bay phần phật về sau. Mễ Dương tức tối nói, “Giờ lại tinh thần phơi phới rồi, mày thật thà lên một tí cho tao, còn tạo dáng Titanic cái gì nữa!”. Gulit oẳng một tiếng, Vi Tinh ở sau lưng cười bò, rồi dang hai tay ra hét vang, “Thập ma thập ma thập ma world!”. Mễ Dương phá lên cười ha hả.
Hai người tới chợ, chen qua chen lại giữa đám đông, Mễ Dương mua một đống đồ ăn cứ như thật. Vi Tinh phụ trách bế Gulit, không còn cách nào khác, người thì quá đông, mà Gulit thì lùn tịt, rất dễ bị giẫm vào.
Lúc đang bàn xem ăn canh củ cải hay canh trứng cà chua, Gulit bỗng vùng vẫy thoát ra khỏi lòng Vi Tinh, chạy về phía một sạp hàng. Hai người vừa hét vừa gọi đuổi theo, dọc đường còn luôn miệng xin lỗi những người bị va phải, tới gần mới phát hiện ra Gulit đang nhằm một lồng gà mái mà gâu gâu gâu.
Mễ Dương vội vàng xin lỗi người chủ sạp hàng, Vi Tinh tay chống hông thở hổn hển vẫn còn tâm trạng đùa, “Cậu xem chẳng phải Gulit nhà cậu muốn ăn canh gà sao?”. Vừa nghe cô nói thế, bà chủ sạp hàng vốn rất không hài lòng làm kinh động đến gà của bà liền ra sức tiếp thị, nào là béo này, non này, bổ dưỡng đặc biệt này, hôm nay ăn uống đầy đủ, ngày mai sẽ đỏ da thắm thịt.
Vi Tinh và Mễ Dương đưa mắt nhìn nhau, rồi nhìn Gulit vẫn đang gân cổ lên gâu gâu, Mễ Dương đá nó cũng không chịu đi, sắc mặt bà chủ sạp hàng càng lúc càng khó coi, Mễ Dương nghiến răng, “Vậy chị chọn cho tôi một con!”. “Có ngay!”, bà chủ hàng lập tức trổ tài bắt tóm, một phát đã túm được một con, “Con này ngon nhất!”.
Nhìn con gà sắp được giơ tới trước mũi mình, Vi Tinh huých Mễ Dương rì rầm bằng giọng mũi, “Mua thật đấy à?”, “Ờ!”, “Mua làm gì? Phóng sinh à?”, “Phóng sinh cái gì! Hầm chứ!”, Mễ Dương hất hàm với bà chủ sạp gà, “Con này được không?”. Bà chủ trợn tròn hai con mắt, “Được chứ hả? Cậu xem đi, đẹp mã thế này cơ mà, nhìn màu lông nó này!”.
Mễ Dương nhếch môi, “Bà chủ này, gà mua là để ăn, chứ không phải để cúng, đẹp mã thôi thì để làm gì chứ?”. Bà chủ kia trề môi còn trên tài anh, “Vừa trông đã biết cậu chưa