Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài
Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342631
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2631 lượt.
càng lúc càng mạnh, không đẩy được thì cấu, thì véo, "Đồ đáng ghét, chó ngoan không ngáng đường!".
Mễ Dương hít thở phì phì nhưng sống chết không chịu nhường đường, anh bây giờ đang sung sướng không tả nổi, sướng tới nỗi nổi da gà, rõ ràng da thịt bị Vi Tinh véo đến sắp rời cả ra, anh vẫn mong Vi Tinh cấu thêm nữa, để tất cả mọi người đều nhìn thấy, người con gái này đang làm nũng với anh, chỉ nũng nịu với riêng anh thôi!
"Liêu Mỹ, chuẩn bị xuống núi rồi, chúng ta đi thôi?", Chu Lượng khẽ chạm vào cánh tay Liêu Mỹ, tim anh cứ đập bình bịch. "Uhm, được". Liêu Mỹ cười gật đầu, quay lưng bước, Chu Lượng vội vàng theo sau. Trên Trường Thành rõ ràng tiếng người huyên náo, Liêu Mỹ lại chỉ nghe tiếng "hờn dỗi" của Vi Tinh văng vẳng bên tai, gương mặt tươi cười của Mễ Dương cũng như ở ngay trước mắt, "Thú vị thật, mình cuối cùng lại thành tay đẩy". "Gì cơ", Chu Lượng hỏi. "Không có gì, đi thôi", Liêu Mỹ nhướn môi.
Bên này Vi Tinh tức đến đầm đìa mồ hôi vẫn không xê dịch nổi, chỉ biết tức tối hầm hầm nhìn Mễ Dương, Mễ Dương thì như liệt dây thần kinh mặt chỉ còn lại duy nhất một biểu cảm, cười, ngây ngô cười, ngây ngô cười trong tâm trạng cực kỳ sung sướng. Trái tim Vi Tinh bỗng mềm lại, quen biết từ nhỏ, cứ gặp là đấu khẩu, Mễ Dương gần như luôn luôn lạc quan, nhưng lần gần đây nhất thấy anh vui như thế này là khi nào, thi đỗ đại học cảnh sát ư? Hay là....
"Cậu nói với Liêu Mỹ tớ bị táo bón?", Vi Tinh đột nhiên thấp giọng hỏi, câu hỏi vô duyên vô cớ này khiến Mễ Dương ngẩn ra. Hoạt động đầu óc một chút, anh lập tức phản ứng ra, thu lại nụ cười, kể lại một lượt tình hình khi ấy, đồng thời hỏi Vi Tinh làm sao mà biết, Vi Tinh thuật lại mới nhận ra, Liêu Mỹ cũng không nói là Mễ Dương nói riêng cho cô ấy biết.
Nhìn Mễ Dương thường ngày toàn cười cười ruồi gian xảo, giờ lại tỏ vẻ rất nghiêm túc, nghĩ lại một mỹ nhân vừa giỏi giang lại biết kiếm tiền như Liêu Mỹ chắc không chấm cậu ta chứ, không đẹp trai, lại chỉ là anh cảnh sát quèn không tiền, không thế. Có lẽ là mình đã nghĩ nhiều quá rồi thì phải? Vi Tinh bỗng thấy tâm trạng khá lên nhiều.
Cô làm bộ làm tịch chỉnh lại đầu tóc, lơ đãng hỏi, "Ngửi mùi đã biết không phải tớ, cậu thuộc họ khuyển à?". "Hì hì", Mễ Dương cười đáp, "Không cần họ khuyển tớ cũng biết là cậu, người ta sực nức mùi nước hoa, cậu thì toàn mùi mồ hôi hôi rình, phân biệt dễ ợt!".
"Shit!". Nụ cười của Vi Tinh tắt ngúm, liền sau đó là một cú song phi, cảnh sát Mễ đã chuẩn bị sẵn nhanh nhẹn xoay người né sang bên, làm mặt xấu rồi co cẳng chạy xuống dưới, Vi Tinh lập tức kêu la đuổi theo. Những du khách khác la thất thanh, né tránh và lườm nguýt, song hai người họ cũng chẳng có thời gian đâu mà để ý, cứ thế cười đùa la hét đuổi nhau suốt dọc đường, kẻ trước người sau, cậu sang trái, cô hướng trái, cậu hướng phải, cô sang phải.
Cùng lúc ấy, trong bệnh viện, Đào Hương dắt một đứa trẻ ra khỏi phòng khám, "Annie ngoan quá, cô đưa cháu đi ăn pizza được không?". Đứa trẻ mừng rỡ gật đầu, "Cháu muốn ăn vị xúc xích Ý!", "OK", Đào Hương giơ tay thể hiện không vấn đề gì.
Annie là con của một người bạn, lai Trung - Anh. Bố mẹ cô bé đều là phóng viên, vốn đã hẹn hôm nay đi tiêm vắc-xin cúm, đúng lúc bố mẹ cô bé có cuộc phỏng vấn gấp, mẹ cô bé đành nhờ Đào Hương giúp. Đào Hương dự họp xong liền vội vội vàng vàng đến chung cư đón cô bé đưa tới bệnh viện.
"Cô ơi, cháu muốn đi nhà vệ sinh, cô đợi cháu một lát nhé?". Cô bé bảy tuổi được người cha thân sỹ Anh kia dạy dỗ thành một tiểu thục nữ đích thực, nhưng rất đáng yêu. Đào Hương đưa cho cô bé một túi khăn giấy, rồi cười nói, "Cô đợi cháu!". Trong nhà vệ sinh hình như có tiếng trẻ con khóc, Đào Hương cũng không để ý lắm, đây là bệnh viện nhi, nhiều nhất chính là tiếng khóc trẻ con.
Đợi cô bé đi vào nhà vệ sinh, Đào Hương bước sang một bên định gửi tin nhắn cho Vi Tinh hỏi tình hình. Vi Tinh và Mễ Dương cô đều hiểu rõ, song cái "tiểu thư oanh oanh" kia ở đâu mà ra? Vừa rồi cũng chưa kịp hỏi ngọn nguồn...
"Cô, cô ơi", cô bé bỗng chạy ra níu lấy vạt áo Đào Hương, "Trong đó có một cô không được khỏe, còn cả một em bé đang khóc nữa!", cô bé vừa nói vừa lôi cô vào trong. Hả? Đào Hương thoáng ngớ ra rồi lập tức bước vào nhà vệ sinh, vừa vào đã thấy một phụ nữ sắc mặt tái xanh đang đứng dựa vào tấm sưởi, tay còn ôm một đứa bé, dáng nghiêng nghiêng như sắp ngã.
"Đồng chí, có sao không?". Đào Hương trước giờ không có thói quen gọi cô hay bà gì đó, bất luận nam nữ đều là đồng chí, tiện biết bao nhiêu. Vi Tinh còn cười nói cô ở bộ đội lâu quá, xưng hô cũng cách mạng hết rồi.
Người phụ nữ đó ánh mắt có phần mơ màng, song đứa bé thì sống chết ôm chặt trong lòng, Đào Hương dìu chị ta chầm chậm ngồi xuống, đoạn lôi chai nước khoáng trong túi ra, mở nắp đưa cho chị, "Chị uống chút nước đi, tôi chưa uống đâu, nước sạch đấy". "Cảm ơn cô!", người phụ nữ cảm kích nhìn cô cười, nói giọng địa phương.
Sau khi uống mấy ngụm nước, người phụ nữ rõ ràng đã tỉnh lại, sắc mặt bắt đầu có chút sức sống, đang định nói đôi câu gì đó, đứa bé vừa rồi còn thút