Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.
thít trong lòng bỗng khóc òa lên, Đào Hương giật thót tim. Người phụ nữ vội đặt chai nước xuống đất, bắt đầu dịu dàng vỗ về đứa bé.
Trên đời này có hàng nghìn hàng vạn thứ tiếng địa phương, song tiếng người mẹ dỗ dành con đều như nhau, dịu dàng, mềm mại. Khẩu âm của chị ta có hơi nặng, Đào Hương cẩn thận lắng nghe mấy câu, mới hiểu chị ta đang nói gì, "Ngoan nào, con yêu, mẹ yêu con...".
Ngọn Nguồn (2)
Đứa bé dần nín khóc, thỉnh thoảng mới nức nở một tiếng, đôi đồng tử bị nước mắt thấm ướt lại bắt đầu di chuyển linh hoạt, hiếu kỳ nhìn Đào Hương và cô bé bên cạnh cô. Người phụ nữ cười mừng rỡ, lấy mu bàn tay lau nước nơi khóe mắt và cả mũi dãi vương trên mặt đứa bé, động tác cực kỳ nhẹ nhàng.
Đào Hương nghĩ bụng chắc cũng chỉ có người làm mẹ mới có thể không quản ngại gì lau chùi cho con mình. Tuy có hơi cảm động trước biểu hiện bản năng của người mẹ, song Đào Hương vẫn thấy không được hợp vệ sinh cho lắm, trên tay có rất nhiều vi khuẩn, vừa rồi lúc chị ấy tái phát bệnh còn lấy tay chống đất nữa. Nghĩ tới đó, Đào Hương liền lấy trong túi ra một gói khăn giấy khử trùng Johnson\'s baby, đây là của mẹ Annie bảo cô mang theo, nói trong bệnh viện nguồn bệnh nhiều, trẻ con khó tránh khỏi sờ lung tung, sức đề kháng kém rất dễ bị nhiễm khuẩn.
"Chị dùng cái này đi", Đào Hương đưa gói khăn giấy ra, người phụ nữ ngẩn ra, vội vàng lắc đầu, "Không cần, không cần đâu, cám ơn cô". Đào Hương mỉm cười, "Chị đừng khách sáo, loại này chuyên dùng cho trẻ con, đây là bệnh viện, vi khuẩn nhiều, chúng ta người lớn thì không sao, trẻ nhỏ sức đề kháng yếu hơn nhiều, chị thấy có đúng không?". Vừa nói cô vừa giơ tay đưa ra phía trước.
Nhìn nụ cười của Đào Hương, người phụ nữ đỏ cả mặt, chị nhìn thấy ở cô gái sự thành tâm, không giống như cô y tá ban nãy, vì chị nói không sõi tiếng phổ thông, hỏi thêm đôi câu đã chẳng thèm nghe. "Cám ơn", người phụ nữ ấp úng, nhận lấy gói giấy màu hồng.
[1'> Lôi Phong: tấm gương người chiến sĩ Trung Quốc toàn tâm toàn ý vì nhân dân phục vụ.
Cô dựa lưng vào ghế thư giãn, nhận ra cạnh tay có một chai sữa trái cây, lúc trước Annie đã uống một chai rồi, lúc mua vẫn còn lạnh, giờ trên thân chai toàn các hạt nước, sờ vào không còn lạnh nữa. Mẹ Annie rất coi trọng chuyện dinh dưỡng của con, thứ đồ này cũng không cho uống nhiều, để tránh lãng phí, Đào Hương mở chai, uống chậm chậm.
Annie đúng là một đứa bé đáng yêu, giá mà mình cũng có một đứa con như thế có phải tốt không, hình như trước đây cũng từng tranh luận với Vi Tinh về chủ đề này, Đào Hương vừa uống vừa nghĩ. Vi đại tiểu thư vừa nghĩ dến trẻ con là đã đau đầu, cô thuộc loại toàn bị lũ trẻ con nhà họ hàng thân thích làm cho khổ sở, ba anh họ đằng bố, hai chị họ, hai anh họ đằng mẹ, đều tranh nhau lấy vợ lấy chồng, rồi nhanh chóng sinh con. Nguy hiểm là ở chỗ, Vi Tinh bắt đầu đi làm năm nào, họ bắt đầu kết hôn sinh con đẻ cái năm ấy.
Cưới thì mình phải mừng, sinh con mình cũng phải mừng, suốt hai năm ấy Vi Tinh cứ nghe nhắc tới góp tiền đám cưới với sinh con là mặt mũi xanh lét, khi ấy lương tháng của cô mới được 800 đồng bạc, ông bà Vy đều rất sỹ diện, đưa phong bì cũng phải đủ cân đủ lượng. Cô âm thầm trút bức xúc với Đào Hương, đúng là nhà nước sáng suốt, quả nhiên là chỉ sinh một con vẫn hơn, nếu không hạn chế với mỗi người, chắc tớ cách ngày đầu thai lại không còn xa nữa. Cậu bảo thời gian bảo quản cái giống tinh trùng ấy dù sao cũng phải được chục năm, có phải như sữa chua, để hai ngày là loãng đâu, mấy ông anh tớ không hiểu vội cái gì chứ!!!
"Phì! Khục khục, khục....". Đào Hương vừa ho vừa tìm khăn giấy lau chỗ sữa trái cây bị phun ra trên vô-lăng, "Mỳ chính chết tiệt!". So với cả sánh! "Cô ơi?", Annie đi vệ sinh quay về đang gõ gõ ngoài cửa xe, Đào Hương khi ấy mới bỏ ý định nhắn tin mắng Vi Tinh một trận.
Cuối cùng cũng ra khỏi bệnh viện, Đào Hương thở dài một hơi, mùi thuốc sát trùng ở đó luôn khiến cô khó chịu. Vừa ra tới đường, người và xe lập tức trở nên đông đúc, Đào Hương thuần thục điều khiển xe luồn trái lách phải. Không có cách nào khác, giao thông ở Bắc Kinh là thế, người nhường xe, người đi không nổi, xe nhường người, xe chạy không xong, dứt khoát... không ai nhường ai, mọi người tự dựa sức mình!
Ngoài bệnh viện lại càng như thế, bệnh viện lớn không bao giờ thiếu người đến khám bệnh, do đó giao thông xung quanh bệnh viện lộn xộn cũng là chuyện thường, xe buýt cũng chật ních những người là người! Người trước xuống, người sau lên, từng chiếc từng chiếc xe buýt đến rồi đi, nhưng vẫn luôn có người không chen lên được, ví dụ như, người phụ nữ bế con nào đó. Đang chậm rãi bò từng bước trong đám tắc đường, Đào Hương trông thấy người phụ nữ khi nãy gặp ở nhà vệ sinh đã ba lần không chen lên được xe rồi. Bên ngoài bệnh viện nhi, nam có nữ có, đa phần là những người bế theo trẻ con, mọi người đều ở cùng một xuất phát điểm, đương nhiên không có cái gọi là ưu tiên người già, người tàn tật, phụ nữ có thai gì ở đây rồi.
Đào Hươn