Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342415

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2415 lượt.

g bất giác nhìn người phụ nữ ấy như chiếc thuyền con giữa dòng người, bị xô đẩy tới nghiêng ngả, đầu tóc tả tơi, nhưng chị ta vẫn luôn ôm chặt bảo vệ đứa bé trong lòng. Đường hôm nay tắc kinh khủng, xe bò chậm như rùa, vì nóng, trên xe mở điều hòa, nhưng không bao lâu sau, Annie bắt đầu sụt sịt mũi, Đào Hương sợ cô bé bị cảm, đành vừa bật điều hòa vừa mở cửa xe.
Đi hơn nửa tiếng đồng hồ, xe của Đào Hương mới đi tới bến tàu điện gần đó, lại mất thêm một lúc nữa, cuối cùng cũng trông thấy đèn xanh đèn đỏ ở ngã tư, qua ngã tư này là có thể vào đường cao tốc, sẽ không còn tắc nữa, Đào Hương nhẩm tính trong bụng. "Cô ơi", cô bé cất tiếng gọi, "Uhm?", đang chuyên tâm lái xe, Đào Hương tiện miệng dáp. "Là cái cô ban nãy với cả em bé". Đào Hương vô thức quay sang nhìn, quả nhiên là người phụ nữ khi nãy đang đứng ở cửa bến tàu điện đối diện chéo con đường, hình như đang đợi ai đó.
Đúng là có duyên thật, đi đâu gặp đấy thế này, Đào Hương thoáng cười, "Đúng rồi". Nói rồi cô quay lại nhìn đường đi, nghĩ bụng đường giao thông công cộng chuyên dụng nhiều lúc còn tiện mà nhanh hơn lái xe nhiều thật.
"Mỹ Lan?". Lúc Cao Hải Hà tới nơi thì thấy Dương Mỹ Lan đang nắm bàn tay nhỏ xíu của đứa bé vẫy vẫy về một hướng, anh không khỏi ngạc nhiên, người vợ nhút nhát hướng nội của mình đang làm gì thế này? Anh hôm nay có việc vào bộ tổng tư lệnh trong thành phố, đúng lúc vợ anh đưa Ái Gia đi khám bệnh, cũng vào thành phố. Ai lo việc nấy, hẹn nhau thời gian cùng về.
"Bố nó, anh tới rồi à?", Dương Mỹ Lan mừng rỡ nhìn chồng, anh quân trang chỉnh tề, tuy gương mặt rám nắng có lấm tấm mồ hôi, song cái khí chất đàn ông tỏa ra vẫn khiến tim cô loạn nhịp! Cao Hải Hà dừng lại trước mặt cô, Dương Mỹ Lan chìa tay giúp anh lau mồ hôi trên mặt, anh theo bản năng định tránh, song lập tức đứng yên tại chỗ.
Dương Mỹ Lan rất vui, lau mồ hôi xong lại hỏi, "Bố nó à, anh xem sắc mặt con bé nhà chúng ta hôm nay khá chưa?". Cao Hải Hà gật đầu, anh định nói gì song lại kìm lại, để mặc vợ thích gọi thế nào thì gọi, dù gì bố mẹ đẻ của đứa bé này cũng không biết đi đâu rồi. Chỉ có điều anh không hiểu, vợ anh thích trẻ con như thế sao còn giấu anh tránh thai?
Giờ rõ ràng không phải là lúc để nói mấy chuyện đó, Cao Hải Hà vốn định vuốt má Ái Gia, tay giơ ra giữa chừng lại nhớ là không vệ sinh, vội thu lại, chỉ làm mặt hề chọc nó cười. Dương Mỹ Lan thấy chồng thích trẻ con như vậy, vừa vui vừa chột dạ lại xót xa, nhất thời đủ loại cảm xúc đan xen, trái tim nghẹn lại.
"Mỹ Lan, Mỹ Lan?". Cao Hải Hà gọi mấy câu, Dương Mỹ Lan mới tỉnh ra, "Hả?", "Anh hỏi em hôm nay đến viện có thuận lợi không?". Cao Hải Hà nhìn vợ hỏi, "Vâng, rất tốt, rất tốt!". Dưới ánh mắt sáng ngời của chồng, Dương Mỹ Lan có phần hoảng loạn, cô vô thức nghĩ cách chuyển hướng chú ý của chồng, lấy tay chỉ về phía đối diện, "Hôm nay đi viện gặp được người tốt, à, cô ấy vẫn còn đây, là cái xe trắng kia kìa, anh xem bé gái kia, có xinh không?".
Dương Mỹ Lan còn đang lải nhải thuật lại chuyện xảy ra khi nãy, kể mãi kể mãi bỗng nhận ra chồng mình không có phản ứng gì lại, cô dừng kể, nhìn sang chồng, lại nhìn vẻ mặt không chút biểu cảm của anh khi nhìn cái xe đó, chỉ có chút cơ ở bên má là hơi giật giật.
"Bố nó? Anh sao thế?". Dương Mỹ Lan cẩn thận đứng lên theo bản năng, chạm vào cánh tay chồng thăm dò, chỉ cảm thấy cơ bắp nơi cánh tay anh cứng như sắt đá, cô rụt tay lại như phải bỏng.
"Cô, cô ơi!", tiếng gọi của Annie khiến Đào Hương rùng mình, "Ừ?", "Đèn xanh rồi!". Annie chỉ phía trước, Đào Hương mù mờ nhìn phía trước, lúc này tiếng còi xe từ phía sau mới điên cuồng đập vào màng nhĩ. Đào Hương như một cái máy khởi động xe lái về phía trước, ánh mắt chăm chú nhìn về trước, dù có phần mơ hồ, nhưng cô chỉ có thể nhìn về phía trước.
Chiếc xe màu trắng rất nhanh biến mất khỏi tầm nhìn của Cao Hải Hà, trong đầu anh bỗng lóe lên cảnh tượng từ rất lâu rồi, lâu đến nỗi chính anh cũng tưởng mình đã lãng quên. Đào Hương khi ấy thích thơ ca, cô trước nay không thích đội mũ, mái tóc đen nhánh khẽ bay trong gió, lúm đồng tiền thấp thoáng ẩn hiện, tiếng nói trong trẻo ngâm nga bài thơ.
Kẻ mù tịt thơ ca là anh phần lớn đều không còn nhớ rõ, chỉ có một câu vẫn nhớ như in, chưa bao giờ quên, "Dù bàn tay anh có ấm đến đâu, cũng không thể nắm được băng tuyết, dù tầm mắt anh có xa tới cỡ nào, cũng không giữ nổi cảnh không thuộc về anh...".
"Cô nàng Đào Tử này sao vẫn không nhắn tin lại nhỉ?", Vi Tinh giơ tay lên cao định hứng sóng, "Mỳ chính! Làm xong chưa?", Mễ Dương gào lên. "Hả? Sắp rồi! Xong ngay đây!", Vi Tinh vừa đáp vừa nhét điện thoại vào túi chỉnh trang lại, rồi quay người kéo dây, Mễ Dương bên ngoài nghe tiếng nước chảy "rào rào", không lâu sau Vi Tinh vung vẩy bước ra.
"Người ta đi ngắm cảnh đa phần để lại dấu hiệu ta đã từng tới đây, cậu thì hay rồi, đến đâu là đi WC ở đó, sáng là Trường Thành, chiều tới đập nước!", Mễ Dương tay xách hai túi nilon đen to cười nói. Vi Tinh đang bận vẩy tay không đáp, bước đến như không có chuyện gì xảy ra, rồi đột nhiên giơ tay bàn t