Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342424
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2424 lượt.
ớc tôi với bố anh cũng thế, định lừa ai chứ! Bà Mễ càng nghĩ càng bốc hỏa, con trai lại dám nói dối cả mình, mà còn vì con ranh kia chứ.
"Hic", Mễ Dương bị liên hoàn pháo của mẹ làm cho ngây ra, đúng lúc ấy Vi Tinh bước tới, cô chào khách sáo, "Cháo chào cô!". "Ờ, Vi Tinh này, hai đứa đang làm trò gì thế, lượn hết vòng này đến vòng khác không chịu về nhà?", "Dạ? Không có gì ạ, đi dạo, là đi dạo thôi ạ", Vi Tinh đáp. "Đi dạo? Chưa đến bốn giờ đã đi dạo? Hai đứa định làm gì hả?". Bà Mễ căn bản không tin tí nào bắt đầu bực, từng đứa một bày trò lừa mình sao, con trai ngoan ngoãn của mình bị con bé này làm cho hư mất rồi!
Bị bà Mễ nhìn đến sởn gai ốc, Vi Tinh vội giải thích, nhưng lời nói thật của cô suýt làm bà Mễ tức mà chết, "Có làm gì đâu ạ, chỉ là ăn no quá thôi mà!".
Mắt trông sắc mặt của mẹ mình biến đổi sắp đủ bảy sắc cầu vồng tới nơi, Mễ Dương cất cao giọng đánh lạc hướng chú ý của bà, "Mẹ! Mẹ à, Vi Tinh nói thật đấy, cậu ấy trưa nay ăn nhiều, vừa rồi thấy bảo bụng ấm ách khó chịu, con mới đi dạo cùng hai vòng cho tiêu cơm đấy! Chỉ là ăn no quá thôi mà!".
Bà Mễ thở hồng hộc nghe xong nhìn con trai mình, rồi lại nhìn sang Vi Tinh đang gật lấy gật để, nhìn mình cười gượng, xem điệu bộ thì đứa không giống đang nói dối, đem mình ra làm trò cười, bà nghĩ bụng. Nhưng vẫn có gì đó không đúng, là gì mới được chứ? Lửa giận làm huyết áp tăng vọt, bà Mễ nhất thời nghĩ không ra.
"Thôi, Vi Tinh này, tớ thấy cậu đi thế cũng đủ rồi đấy, chúng ta về thôi", Mễ Dương nhanh chóng đánh mắt ra hiệu cho Vi Tinh đổi chiến thuật rút lui. "Hả? Ừ, được rồi, Mễ Dương, vừa rồi thật làm phiền cậu quá", Vi Tinh lập tức bắt được sóng, cười giả lả khách khí.
Nhìn hai đứa anh kính tôi nhường, bà Mễ đang định lên tiếng, bỗng nghe thấp thoáng có tiếng "Miao". Bà vô thức run rẩy, nhanh chóng quan sát một lượt bốn xung quanh, làm gì có gì đâu, cứ tưởng mình nghe nhầm nên cũng không để ý. "Bác nói này Vi Tinh, cháu... oái, cháu ôm cái gì trong lòng thế, đây là?!", bà Mễ đang định quở trách Vi Tinh thêm mấy câu bỗng phát hiện trong áo mũ của cô thò ra một cái đầu lông lá.
"Cái này, à, là mèo ạ", Vi Tinh vừa nói vừa lôi ra cho bà Mễ xem, "Ôi! Cháu đứng yên đó!", bà Mễ vừa nói vừa lùi lại sau một bước, vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng, chân mày nhăn tít. Mễ Dương cười nói, "Vi Tinh, mẹ tớ khi tham gia đội sản xuất từng bị mèo hoang tấn công, cho nên từ đó đến nay luôn "kính nhi viễn chi" với giống này, cậu đừng lôi nó ra làm gì".
"Ôi, cháu xin lỗi cô", Vi Tinh ái ngại, nghĩ thầm mẹ mình mà biết chuyện này, không sáng tối ba bận thắp hương khấn vái anh hùng mèo này mới là lạ, nó đã làm được việc mà mẹ già luôn muốn làm mà. "Hừm, thôi, thôi, không có chuyện gì thì mau về nhà đi!". Nói xong, bà Mễ vội vàng bước về phía nhà, được mấy bước, bà quay lại trợn mắt với Mễ Dương, "Mễ Dương, về thôi?!". "Tới ngay!", Mễ Dương vội xách đồ chạy đuổi theo, Vi Tinh lè lưỡi, lén cười bước theo.
Lên đến tầng bốn đã nghe tiếng cửa chống trộm tầng trên "Xoạch" một tiếng, Vi Tinh ngoáy ngoáy tai, xem tình hình chuyện này còn chưa xong đâu. Cô lên tới cửa nhà, thấy nào cá, thức ăn cho mèo, cát cho mèo đều đặt ở trước cửa nhà mình, cô bật cười, quay sang nhìn cửa đối diện, lặng lẽ nói, Mễ đại hiệp, cậu không xuống địa ngục thì còn ai vào đây nữa, a men! Rồi với tay bấm chuông cửa.
"Con làm sao thế hả, toàn tiêu tiền mua mấy thứ vô dụng? Cứ phải đốt tiền thế mới chịu được hả?", "Mẹ, con có tiêu tiền của mẹ đâu!", "Tiền của ai cũng không được tiêu lung tung, với lại tiền của con cũng là của mẹ, tiền nào là tiền của con chứ!", "Mẹ tự đổi khái niệm từ bao giờ thế! Với lại cũng có phải một mình con được lợi đâu!", "À! Con còn lý sự với mẹ nữa đấy phải không, con xem mồm con bĩu sắp tới gáy rồi đấy...". Nghe vợ mình ngày càng cao giọng, ông Vi đang gọi điện thoại trong phòng vội khách sáo mấy câu với bạn rồi gác máy chạy ra.
"Nào, có gì từ từ nói, con gái mua mấy thứ đó cũng là để nhà mình dùng mà, bà bực gì chứ", ông Vi cười bắt đầu giảng hòa. Bà Vi nghe xong lại càng nổi khùng lên, ông thì biết cái gì chứ, vừa mở miệng ra là bênh con gái rồi, còn nói mình không đúng nữa.
Bà Vi chỉ đống thức ăn cho mèo trên bàn uống nước, "Ra là thế! Ông lấy cái này mà nhắm rượu hả?", rồi lại chỉ đống cát mèo bên cạnh, "Sau này ông vệ sinh tiết kiệm được ối nước đấy, để tối kiếm thêm cho ông cái chậu với cái cào nữa cho đủ bộ!". Ông Vi sau khi nhìn kỹ mấy thứ trên bàn, rồi ngượng nghịu cười khà, "Ha ha ha!", Vi Tinh cười lăn lộn trên sô pha.
Sau khi làm rõ đầu đuôi câu chuyện, bà Vi vẫn còn bất mãn, "Mễ Dương mua sao cứ phải gửi nhà ta nuôi hộ, kể cả nó mua sẵn thức ăn với cát cho mèo, thêm một con vật là thêm bao nhiêu rắc rối chứ, cứ trông con chó nhà họ là biết!". Vi Tinh vội đánh mắt ra hiệu cho bố.
"E hèm", ông Vi hắng giọng, lấy tay gợi gợi cằm con mèo, "Người ta chẳng đã nói rồi sao, tạm thời cứ nuôi hộ một thời gian, có khi chỉ đôi ba hôm đã mang nó đi cũng nên, bà xem, nó hôm nay đưa Vi Tinh đi chơi, lại còn cho cả một túi cá to, chúng ta cũn