Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342427
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2427 lượt.
g đừng chỉ biết nghĩ đến mình như thế chứ, đúng không?", "Chính xác". Vi Tinh lập tức hùa theo.
"Chính xác cái gì mà chính xác! Bộ tôi thèm cái đống cá đó chắc", bà Vi vẫn khó chịu, Vi Tinh chỉ lo chơi, ông xã cũng không sai bảo được, sau cùng con mèo chả đến tay bà chăm sóc thì ai. Vi Tinh đảo mắt, bỗng nhiên nhớ ra diệu kế của Mễ Dương, vội vàng sáp lại gần làm ra vẻ thần bí kể, "Mẹ, cô Dương nhà đối diện ghét mèo cực!". Bà Vi liếc xéo cô một cái, vẻ không tin, Vi Tinh thêm mắm dặm muối kể lại chuyện xảy ra ban nãy, ông Vi liền cười, "Khoác lác!". Vi Tinh vừa định lên tiếng cãi lại thì nghe bà Vi lên tiếng, "Tôi nuôi con mèo này!".
"Ôi chao, cháu gái về rồi đấy ư?". Liêu Mỹ vừa bước vào cửa đã nghe tiếng oang oang vang lên, đồng tử của cô hơi thu lại, cả phòng khách nghi ngút khói, "Khục khục", Liêu Mỹ ho khùng khục. "Này, ông đừng hút cái mớ thuốc rởm của ông nữa, đã bảo lên Bắc Kinh thiếu gì thuốc ngon cho ông, ông lại không nghe, đấy ông xem, làm cháu gái chúng ta ho rồi kìa!". Giọng nói kia quay lại tiếp tục the thé.
"Thím à, cũng không phải cầu kỳ thế", bà Liêu tay bưng một khay hoa quả mỉm cười nói, "A Mỹ, chú thím con đến đây này, sao còn đứng trơ ra đó?". Liêu Mỹ thong thả thay dép, rồi bước tới phòng khách gật đầu với hai người một nam, một nữ, "Chú ba, thím ba". "Ừ, ừ, chị à, cháu gái chúng ta, ừ, là A Mỹ, càng lớn càng xinh đẹp, hơn khối minh tinh trong ti vi, đúng không, ông xã, này tôi bảo ông đừng hút nữa có được không hả?". Thím ba lấy chân đá chú ba một cái.
Chú ba nhíu mày, lấy ngón tay dụi lửa đầu điếu thuốc, tiện tay vứt luôn lên sàn, Liêu Mỹ tỉnh bơ nhìn những vết bẩn trên sàn gỗ bóng nhoáng. "A Mỹ, con đi rửa tay đi, rồi ăn hoa quả, hôm nay đi chơi mệt không, xem con đến chuyện cũng không buồn nói thế kia, leo Trường Thành chắc vất vả lắm", bà Liêu nhìn vẻ lặng thinh của Liêu Mỹ, vừa xót con gái, lại vừa không muốn em dâu nhiều chuyện, buông một câu đầy ẩn ý.
Liêu Mỹ thở dài trong lòng, mẹ à, cả đời bà dường như dành để nghĩ hộ cho người khác. "Vâng, thật sự mệt vô cùng, chủ yếu là đến để thi thố, cho nên không chỉ leo, mà còn phải nhanh!", Liêu Mỹ mỉm cười đứng dậy bước vào phòng.
"Trường Thành à, tốt thật, chị bảo ở Bắc Kinh có sướng không, Trường Thành thích đi lúc nào thì đi, lần trước thím bảy được con trai đưa đi chơi Bắc Kinh, về thì cứ gọi là thôi rồi, Vương Phủ Tỉnh rồi những gì gì ấy, gặp ai cũng kể!", thím ba chép miệng. Bà Liêu mỉm cười đáp, "Có gì đâu, thím nó à, hôm khác để Liêu Mỹ đưa chú thím đi, chúng ta có xe mà, tiện lắm!".
"Thật không, ôi chao, thế thì...". Liêu Mỹ sập cửa, bỏ lại tiếng ồn bên ngoài, cô một lần nữa thấy yêu cầu cách âm lúc sửa nhà của mình thật là sự lựa chọn sáng suốt. Thím ba ở ngoài quay nghiêng đầu ngó, "Chị dâu à, cháu gái không ghét bỏ gì chúng em chứ, rửa tay việc gì phải vào phòng chứ?".
"Đâu có, thím nghĩ nhiều quá rồi, trong phòng nó có chỗ rửa tay chuyên dụng, là nhà vệ sinh đó, nó dùng quen rồi", bà Liêu vội giải thích. "Ôi chao...", thím ba ngưỡng mộ ra mặt, "Nhà vệ sinh cũng có đến mấy cái, mẹ con chị thật lắm tiền". "Có đâu, mấy năm nay A Mỹ cũng rất vất vả, gọi là có chút thành tựu vậy thôi", bà Liêu liếc nhìn cửa phòng con gái, ánh mắt vừa dịu dàng lại cam chịu.
Thím ba lúc này mới chịu ngồi xuống, vừa cắn hạt dưa vừa ngắm nghía đồ đạc bày biện trong phòng, trước đó trừ phòng của Liêu Mỹ bà chưa vào, còn các phòng khác đã đi hết cả rồi. "Chị dâu này, A Mỹ được như ngày hôm nay, cũng đều là nhờ nó đỗ vào trường đại học xịn của Bắc Kinh, chú nó vì cho nó đi học đại học, mà đâm què cả chân đấy, không đi làm được thì chớ, đến việc nông trong nhà cũng không làm nổi nữa, haizz...", thím ba thở dài thườn thượt. "Phải, phải, chú thím tốt với chúng tôi quá, chúng tôi vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, không bao giờ dám quên", bà Liêu thật thà đáp, thím ba bấy giờ mới gật gù hài lòng.
Liêu Mỹ ở trong phòng làm vệ sinh xong, lười biếng thả mình xuống giường, tạm thời cô không muốn ra đối mặt với người phụ nữ đó, càng không muốn mẹ mình phải khó xử. Nhìn vách tường bị ráng chiều nhuộm màu, vàng nhạt với đỏ nhạt, quện vào nhau vô cùng tự nhiên. Liêu Mỹ chợt nhớ lại lúc rời tiệm thú nuôi lúc trước, Mễ Dương và Vi Tinh đứng bên đường, một cao một thấp, hình bóng đan xen, khóe miệng Liêu Mỹ khẽ mấp máy, "Thật là hạnh phúc...".
Nếu Vi Tinh giải quyết xong vụ nuôi dưỡng bé mèo vẫn được xem là hạnh phúc, thì đồng chí Mễ Dương ở cách cái tiêu chuẩn hạnh phúc ấy còn xa tít mù tắp. Bà Mễ suốt từ lúc về đến nhà cứ mặt nặng mày nhẹ, một mình ngồi trên sô pha vận khí, để thể hiện lấy lòng, cảnh sát Mễ chủ động nấu cơm. Nếu là ngày thường, bà Mễ còn lâu mới để cho con trai chịu mệt thế, nhưng giờ thì kiên quyết không nói câu nào.
Gulit thì chạy lại làm nũng không đúng lúc, cũng bị bà Mễ dùng chân gạt sang một bên, "Đừng quấy rầy tao, đi chỗ khác chơi!". Gulit oẳng một tiếng ai oán, cúp đuôi tội nghiệp quay về ổ vùi đầu nằm bò ra, lòng tự trọng bị tổn thương rồi!
Mễ Dương từ trong bếp nhìn trộm vội rụt cổ vào, chép miệng, cơn