Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tôi Không Phải Thiên Tài

Tác giả: Kim Tử

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1342425

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2425 lượt.

g bát lên lại đặt xuống, "Mễ Dương, con nói thật cho mẹ biết, có phải con thích con bé Vi Tinh rồi không?".
Đũa của Mễ Dương suýt thì chọc vào lỗ mũi, ông Mễ cũng sững sờ, ông từ lâu đã biết mối quan hệ giữa con trai và Vi Tinh có phần "biến chất", song thứ nhất biến đến đâu, ông cũng không có cơ sở, thứ hai cô nương họ Vi kia cũng không thấy có thay đổi gì, cho nên ông vẫn chưa nói đến chuyện này với vợ. Dù sao thì ông cũng rất quý Vi Tinh, hoạt bát cởi mở, lại cùng lớn lên với con trai mình, hiểu rõ lẫn nhau, lúc trước bà xã chê người ta học lực thấp không công ăn việc làm, giờ chẳng phải cũng làm rất tốt trong công ty nước ngoài đó thôi.
"Sao lại nói sang chuyện này chứ", ông Mễ cảm thấy hôm nay rõ ràng không phải lúc để nói chuyện này, định nghĩ cách đánh lạc hướng, "Hai đứa nó cùng lớn lên từ nhỏ, thân thiết với nhau là chuyện đương nhiên mà". Song bà Mễ căn bản không thèm đáp lời, chỉ chòng chọc nhìn Mễ Dương. Mễ Dương nhìn bố, rồi lại nhìn mẹ, đặt bát xuống, "Vâng!".
"Hả?", giọng bà Mễ run run, "Con nói cái gì cơ?". "Con nói con thích Vi Tinh", Mễ Dương nghiêm túc đáp. Bà Mễ thấy trước mắt tối sầm, người loạng choạng, ông Mễ vội đỡ lấy vợ, rồi quay sang nhìn Mễ Dương dò xét, "Con trai, thích cũng có nhiều loại, con đừng vì là thanh mai trúc mã với Vi Tinh, mà lầm tưởng một số chuyện là lẽ dĩ nhiên". "Bố, con hiểu mà!", Mễ Dương mỉm cười, ông Mễ không đáp, nụ cười của con trai ông giờ đang lan tỏa niềm hạnh phúc.
"Anh thì hiểu cái cục c.... ấy!", bà Mễ đột nhiên gào lên, Mễ Dương tự hỏi mình có nghe nhầm chăng, người mẹ trước giờ tự cho mình là tao nhã lại biết văng tục. Bà Mễ đẩy ông chồng định ngăn mình qua một bên, hét tướng, "Con bé đó thì có gì tốt, hả?! Xinh đẹp thì không, học lực lại thấp, nói là làm ở công ty BM, ai biết nó đi bưng trà, hay đi quét rác, làm sao xứng với nhà ta chứ? Bố nó thì miễn bàn, nói cho cùng thì cũng chỉ là anh công nhân, còn mẹ nó, cần vô học đến đâu thì có vô học đến đó, định bảo tôi làm thông gia với nhà đó chắc?! Đừng có mơ!".
"Mẹ!", Mễ Dương khẽ thét lên, bà Mễ vô thức ngậm miệng lại, "Nhà chúng ta cũng đâu phải tầng lớp thượng lưu gì, mọi người cũng như nhau thôi, với lại, người con cưới là Vi Tinh, chứ có phải là cô Từ đâu, mẹ sợ cái gì chứ?". "Cưới?!", bà Mễ cao giọng, "Anh còn dám nhắc đến chữ cưới sao, Mễ Dương, tôi nói cho anh biết, anh mà nhất quyết đòi lấy con bé đó, được, vậy anh đừng nhận tôi là mẹ nữa!".
"Mẹ!", Mễ Dương trong lòng vừa cuống vừa bực, chỉ thấy một dòng máu nóng đang cuộn sôi trong người, khó chịu không thể tả, bà Mễ một phân không nhường trừng trừng nhìn anh. "Thôi nào!", ông Mễ lên tiếng, "Mễ Dương, con đi múc cho bố một bát canh lại đây!". Mễ Dương thở hồng hộc đi vào bếp, bà Mễ còn định đuổi theo, song đã bị ông Mễ lôi lại.
Mễ Dương bước vào bếp mà buồn bực vô cùng, chỉ thấy trong lòng rối bời, nhìn cái gì cũng thấy chướng mắt. Anh biết mẹ không ưa nhà Vi Tinh, nhưng không nghĩ là bà lại phản ứng gay gắt đến thế. Trong phòng khách, ông Mễ đang nhẫn nại khuyên giải gì đó, Mễ Dương cũng chẳng buồn nghe, cơn giận qua đi, anh cũng bình tĩnh lại phần nào, hiểu ra chuyện này mình càng vội vàng mẹ lại càng phản đối.
Mễ Dương gượng cười nghĩ, nếu để đội trưởng với bọn Đinh Tử trông thấy dáng vẻ mình bây giờ cầm chắc là bị cười nhạo, dù gì cũng từng là cảnh sát hình sự, một chút bình tĩnh cũng không có. Mễ Dương cảm thấy khá hơn nhiều, cũng nhận ra rằng mình phải từ từ nói chuyện với mẹ chứ không phải đối đầu, anh quay người lấy bát trong tủ ra múc canh, sát vách thấp thoáng nghe có tiếng cười của Vi Tinh, do bếp của hai nhà ở sát cạnh nhau, Mễ Dương bật cười, bụng dạ bảo tất cả những oan ức hôm nay về sau nhất định phải tính sổ hết với cô nàng.
Vừa đến cách tính sổ, Mễ Dương bắt đầu mơ màng trong cõi mộng, "Xoảng, ôi chao", anh mất tập trung lơi tay, canh nóng không múc vào bát mà đổ cả lên tay mình, buông tay, bát rơi xuống nền nhà vỡ tan tành. Mễ Dương lấy nước lạnh xối vào tay, rồi ngồi xổm xuống nhặt mảnh bát vỡ, không may lại bị cứa vào tay, "Người đâu mà xui tận mạng, đến uống nước lọc cũng bị giắt răng là sao!", anh nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm.
Bà Mễ nãy giờ vẫn chăm chú để ý trong bếp, dỏng tai nghe ngóng cả nửa ngày không thấy động tĩnh gì, không yên tâm rón rén bước tới rình mò, thò đầu nhìn vào, Mễ Dương đang cầm mảnh bát vỡ ngồi đơ ra, mặt nhăn nhó, bàn tay kia hình như còn dính cả máu... Bà "Á" lên một tiếng thất thanh, chân mềm nhũn khuỵu luôn xuống đất.
Mễ Dương đang xem xét vết thương thì giật nảy mình không kịp phản ứng, ông Mễ chạy lại lắp bắp hỏi, "Sao thế, sao thế?", rồi thấy vợ mình run cầm cập giơ tay chỉ vào Mễ Dương, khóc lóc thảm thiết, "Mày là cái đồ bất hiếu, không cho mày qua lại với con bé đó, mày định cắt cổ tay tự sát hả?!".
Mễ Dương .....






Ai Cũng Có Bí Mật
“Tôi bảo này, bà vừa vừa thôi có được không”, ông Vi chột dạ hết nhìn trái lại ngó phải, bà Vi vừa múa may cây xẻng xúc cát đổ vào túi nilon


Old school Easter eggs.