Tác giả: Kim Tử
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2423 lượt.
giận của bà mẹ chuyến này không vừa rồi, lát nữa làm sao mà dỗ được đây. Cơm nấu xong, ông Mễ ra ngoài làm việc cũng trở về, vừa vào nhà đã thấy không khí khác thường, vợ thì rõ ràng là đang cố nén cơn giận, Gulit thường ngày tung tăng hớn hở là thế cũng cụp tai ủ rũ nằm bất động trong ổ.
"Bố, bố về rồi à", Mễ Dương từ trong bếp thò cổ ra chào, "Ừ, bố về rồi. Mễ Dương hôm nay không phải đi leo núi à? Sao còn vào bếp nấu cơm, không mệt à?". Ông Mễ vừa cởi áo khoác ngoài vừa bước vào bếp. "Hèm!", bà Mễ ngồi trên sô pha tằng hắng một tiếng, Mễ Dương nhìn bố giơ tay làm động tác cắt cổ. Ông Mễ mỉm cười, vợ mình tính khí nóng nảy, động một tí là giận dỗi, có điều giận đến cả con trai thì cũng hiếm thấy.
Ông đổi hướng đến ngồi xuống sô pha, khẽ hỏi, "Bà nó sao thế?". "Ông đi mà hỏi nó!", bà Mễ lạnh lùng buông một câu. Ông Mễ nhìn con trai đang bê đĩa thức ăn lên, hỏi, "Mễ Dương, con làm mẹ giận hả, biết sai còn không mau tới tạ tội đi!".
"Vâng, vâng, vâng, là con sai rồi, mẫu thân đại nhân xá tội cho, con trai xin cúi lạy ạ!". Mễ Dương đặt cái đĩa xuống, giả làm động tác cúi lạy. "Con!", bà Mễ trợn mắt dựng mày định quát tháo, liền bị ông Mễ chặn lại, "Thôi nào, bà xã, đừng giận nữa, đừng giận nữa, chúng ta ăn cơm thôi, có chuyện gì từ từ rồi nói". Nói rồi quay sang hất hàm với Mễ Dương, "Xới cơm đi", Mễ Dương cười làm mặt hề.
Thấy vợ vẫn mặt nặng mày nhẹ, ông Mễ hạ thấp giọng, "Con trai cũng mệt cả ngày trời rồi, còn nấu cơm cho bà, bà để cho nó ăn cơm đã rồi có gì nói sau, tụi nó làm cảnh sát, dễ mắc nhất là bệnh dạ dày đấy". Bà Mễ nhìn chồng, rồi bỗng thở dài một cái, đứng dậy ngồi xuống bên bàn ăn. Ông Mễ cười thầm trong bụng, ra vẻ hung tợn thế, hóa ra là vẫn xót con trai.
Đợi thức ăn bày biện đầy đủ, cả nhà ba người bắt đầu ăn. Nếu là ngày thường, bà Mễ đã lo gắp cho Mễ Dương hết món này món nọ rồi, còn bây giờ trên bàn ăn chỉ có tiếng nhai lặng lẽ. "Con trai, cá này được đấy, vừa tươi vừa ngọt, ăn đứt con cá lần trước bố với chú Vi câu được, cá ở đập nước đúng không?". Ông Vi vốn định thay đổi tình hình căng thẳng trước mắt, nên tìm chuyện để nói, ông nào biết nguồn gốc cơn giận của bà xã là gì. Mễ Dương thầm kêu lên ôi bố ơi, bố nói gì không nói lại nói đúng chuyện đấy.
Quả nhiên, "Pặc" một cái, bà Mễ đập đũa xuống bàn, "Vâng, ngon, ông bạn quý của ông tối nay chắc cũng được ăn rồi đấy!". Ông Mễ ngẩn người, "Hả?". Mễ Dương nhìn thái độ của mẹ, không cần nói cũng biết bữa cơm này không xong rồi, liên đặt bát xuống, vừa cười vừa nói, "Mẹ, chỉ là một túi cá thôi mà, đâu có đáng bao nhiêu tiền, mọi người đều là hàng xóm láng giềng cả, thoải mái một chút đi mà!".
"Anh tưởng tôi tiếc cái túi cá đó sao, anh có cho họ cả chục túi, để cho cái đứa họ Vi kia ăn cả tháng tôi cũng không thèm quan tâm, nhưng sao anh phải lừa tôi, hả?", bà Vi trừng mắt nhìn con trai. "Ôi", Mễ Dương thở dài, "Con lừa mẹ gì nào, hôm nay đơn vị con tổ chức đi chơi, đúng lúc Vi Tinh rảnh rỗi, thế là cùng đi thôi". "Vậy sao anh không nói với tôi chứ?", bà Mễ trợn mắt, "Mẹ cũng có hỏi đâu?", Mễ Dương cười khì khì đáp.
"Anh! Được, được, được, chuyện này xem như tôi không hỏi, thế con mèo đấy là thế nào?", bà Mễ nói. "Mèo, không phải là của Vi Tinh sao, mẹ yên tâm, dù sao mèo cũng không như chó, phải đưa đi dạo hằng ngày, mẹ không gặp là được, lo gì!". Mễ Dương vừa nói vừa thò đũa định gắp thức ăn.
"Phịch" một tiếng, bát đĩa trên bàn rung hết cả lên, ông Mễ giật nảy người, sợi khoai tây mà Mễ Dương vừa gắp tung tóe khắp bàn, Gulit trong ổ ở góc nhà cũng run như cầy sấy, sáu mắt của ba "người đàn ông" trong nhà. đều ngây ra nhìn cơn thịnh nộ của bà Mễ. Ông Mễ hoàn hồn lại mới trông thấy tờ giấy bà xã đập lên bàn lúc nãy, cầm lại xem, "Mèo cụp tai, thức ăn mèo, cát mèo...". Ông Mễ ngẩng đầu hỏi Mễ Dương, "Hóa đơn của tiệm thú nuôi sao lại ở chỗ con, con mua à?".
Mễ Dương khẽ nhíu mày, buông đũa xuống, "Mẹ, sao mẹ lại lục túi áo con?". "Anh vẫn còn biết không vui à? Đừng nói là có hay không, chuyện con mèo đó là thế nào hả?". Bà Mễ kiên quyết không tha. Mễ Dương lúc này cũng có phần không vui, ông Mễ khẽ ho khan một tiếng, lấy tay ấn xuống đầu gối anh ý bảo anh bình tĩnh.
Mễ Dương bó tay thở dài, đem chuyện con mèo kể lại một lượt, "Đấy bố xem, con có thể đứng nhìn con mèo bị người ta để cho chết không? Vi Tinh cũng là có lòng giúp đỡ, mấy thứ đồ dùng cho mèo đó con không nên mua hay sao, bố bảo có phải không?". Lời nói có thật có giả, song cũng không cần phải nói cụ thể quá.
"Ừ!", ông Mễ gật gù, quay sang nói với vợ, "Đấy bà xem, cũng không thèm hỏi rõ ràng đã nổi cáu, oan cho con trai rồi còn gì?". Bà Mễ nhất thời không biết nói sao, cứ ngây ra, ông Mễ dùng mắt ra hiệu, Mễ Dương hiểu ý phải mở đường cho bà mẹ, bèn cười khì khì, "Đúng thế, tủi thân con quá đi mất!".
"Được rồi, giờ đã nói rõ ràng hết rồi, ăn cơm thôi, tôi thích nhất là món cá, nhìn cả nửa ngày mà chưa được ăn, thèm chết đi mất thôi", ông Mễ pha trò. Mễ Dương tự nhiên hưởng ứng lời kêu gọi bưng bát gắp thức ăn, bà Mễ ngần ngừ mất một lúc, bưn