Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134993
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/993 lượt.
quyển đó. Lâm Cường tỏ vẻ không vui, do dự một lát rồi cuối cùng vẫn phải đi. Từ Cúc Hương Thư đi ra, họ ngồi xe đến một nhà hàng Hồng Kông. Vừa gọi món xong thì em gái và anh bạn nước ngoài của cô đén, hai ngươi dính nhau như sam, cử như thể xung quanh chẳng có ai nữa cả. Mẹ Lâm Cường nhíu mày, tỏ vẻ không mấy thiện cảm với anh chàng tây này, nhưng miệng thì không nói năng gì.
***
Tại sân bay thủ đô, cửa số hai. Mẹ Lâm Cường nắm tay Ngải Lựu Lựu, bảo cô khi nào rảnh nhất định phải đến Thượng Hải chơi. Ngải Lựu Lựu mỉm cười gật đầu, nói hoan nghênh bác đến Bắc Kinh. Sau khi giải quyết xong thủ tục xã giao, mẹ Lâm Cường kéo anh sang một bên, dặn dò vài câu rồi mới xách vali đi vào cửa kiểm tra. Sau khi kiểm tra xong, bà quay lại nhìn Lâm Cường và Ngải Lựu Lựu rồi mỉm cười hân hoan.
Trên đường từ sân bay thủ đô về; trong xe vang lên bản nhạc Định mệnh.
Tại sao anh không nói trước cho tôi biết?”, Ngải Lựu Lựu chất vấn.
“Em có thích không? Lúc vui hay buồn anh đều thích nghe bài này. Đẹp, đẹp đến bi tráng, đẹp đến cùng cực!”, Lâm Cường tay trái điều khiển vô lăng, tay phải vung vẩy như một nhà chỉ huy dàn nhạc.
“Tôi đang hỏi chuyện anh cơ mà?”
“Cái gì? À, mẹ anh qua đây công tác, cứ đòi gặp em. Chẳng còn cách nào khác, nói với em sợ em lại căng thẳng. Hôm nay em biểu hiện rất tốt, không nóng cũng chẳng lạnh, đạt điểm tuyệt đổi!”
“Tôi thật mong là 0 điểm!”, Ngải Lựu Lựu bĩu môi, mặt mày đầy vẻ bất mãn.
"Thế thì anh mất mặt lắm, về nhà thế nào cũng bị mẹ ca cẩm cho xem. Lúc nào cũng bài ca không quên: đàn ông ba mươi tuổi rồi, phải xây dựng gia đình, phải ổn định đi thôi. Thanh niên không nên quá ích kỉ, cũng phải biết nghĩ bố mẹ già chứ...”
"Liên quan quái gì đến tôi?”
“Oái, gái ngoan nổi đóa rồi !”
Ngải Lựu Lựu cười khẩy, chẳng còn gì để nói, đành yên lặng nhìn ra những chiếc xe lướt qua ngoài cửa sổ. Bản Định mệnhvẫn du dương, vẫn hòa vào từng nhịp bánh xe lăn trên đường.
Thành tích của Hướng Lệ tăng lên hàng tháng, đến tháng Mười đã vượt lên vị trí dẫn đầu khu vực Hoa Đông. Điều này khiến Lương Tranh cảm thấy rất bất mãn, cảm thấy anh chẳng thua kém gì Hướng Lệ, thế nhưng các con số đã bày ra trước mắt, anh không thể không thừa nhận. Chiều thứ Bảy, Hướng Lệ hẹn Lương Tranh ra ngoài ăn cơm, Lương Tranh lấy cớ là có chuyện để khước từ.
Sau đó chú Hoàng lại gọi điện đến, Lương Tranh thực không thể chối từ đành phải đi. Ba người ăn ở một nhà hàng tại đại sảnh Lam Đảo, bởi vì Lương Tranh không mấy tập trung, lại cộng thêm với vai trò "người thừa” của mình nên Lương Tranh cảm thấy nuốt miếng cơm thật khó khăn. Trong thời gian ăn cơm, chú Hoàng có nhắc đến Chung Hiểu Huệ, nói cô ấy chuẩn bị về nhà nghỉ ngơi một thời gian, hỏi Lương Tranh có biết chuyện này không. Lương Tranh nói trái với lòng mình là anh có biết, sau đó cúi đầu uống rượu, không nói thêm gì nữa.
Lúc về đến khu đô thị Quốc Mỹ đã là gần chín giờ tối, Lương Tranh vừa xuống khỏi taxi đã nhìn thấy chiếc Q7 lướt qua, làm anh giật nảy mình, sau đó anh nhìn thấy Ngải Lựu Lựu yểu điệu từ trên xe bước xuống. Lương Tranh định tránh đi nhưng Ngải Lựu Lựu đã nhìn thấy anh, hai người trợn mắt nhìn nhau, rồi lầm lì đi thẳng vào trong, cứ như thể là kẻ thù không đội trời chung vậy. Vừa vào đến tòa chung cư, Lương Tranh liền tạt qua cửa hàng tạp phẩm mua bao thuốc, trong lòng thầm than: Người đàn bà này, thật đúng là xấu xa. Mấy ngày trước còn thân mật với mình, thế mà giờ lại lả lơi đưa tình với thằng khác rồi.
Ngải Lựu Lựu sải bước thật nhanh, chỉ sợ bị Lương Tranh đuổi kịp. Lúc đi vào tòa chung cư, Ngải Lựu Lựu nhìn ra ngoài, không thấy một ai, tự nhủ: Tên này đi đâu rồi nhỉ, suốt ngày mắt la mày lét, cũng chẳng hiếu hôm đấy mình uống nhắm thuốc gì mà lại để hắn lợi dụng như thế, thật đúng là mất mặt!
Ngải Lựu Lựu bước vào phòng, phát hiện trong phòng khách chẳng có ai, còn trong phòng ngủ của mình thì sáng đèn, biết là Đàm Hiểu Na đang ở trong đó, cô liền đi vào, thấy Đàm Hiểu Na đang lên mạng: “Lại chat chít yêu đương hả?”
“Tôi đang mắc phải chứng sợ hôn nhân đây... cứ coi như là đi với tôi cho vui mà? Lần này tôi nhất định phải vượt rào mới được!”
Ngải Lựu Lựu bật cười: “Con ranh, tôi nói trước nhé, đi chơi thì được, nhưng đừng có nghiêm túc đấy, tôi thấy cậu với Ngô Hiểu Quân rất xứng đôi.”
“Trước đây tôi cũng thấy thế, giờ nghĩ lại thấy mình thật là ngốc!”
Lương Tranh về đến nhà, tắm rửa rồi lên giường nằm nghĩ ngợi, nghĩ xem có nên giữ Chung Hiểu Huệ lại. Giữ lại thì trong lòng vẫn ám ảnh, như thế là bất công cho cả mình và cô ấy; không giữ lại, cô ấy đi rồi chắc sẽ không quay lại Bắc Kinh nữa, tất cả những gì có trước đây sẽ tan tành mây khói; bản thân mình chẳng phải say rượu xong cũng từng ngoại tình sao? Ai chẳng có lúc phạm sai lầm? Chỉ cần chịu từ bỏ, chịu thay đổi là tốt rồi. Huống hồ cũng chưa chắc là cô đã làm chuyện gì xấu xa.
Ngô Hiểu Quân không chào hỏi gì mà đi thẳng vào trong phòng Lương Tranh, tay cầm một lon b