Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134985
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/985 lượt.
ia. Lương Tranh có vẻ khó chịu, gắt lên với anh: "Đừng có làm bộ đáng thương trước mặt tôi, cần làm gì thì cứ làm, chẳng qua chỉ là một người đàn bà thôi mà!”
Ngô Hiểu Quân không nghĩ như vậy: “Tôi khát thì làm lon bia thỏi, liên quan gì đến đàn bà?”
“Là tim khát chứ gì?”
"Hài, cậu nói xem, đám con gái hiện giờ thật là ham hư vinh, bọn họ sao mà yêu tiền thế không biết? Đợi khi nào có tiền, tôi sẽ bao mấy chục đứa con gái, ngày ngày nhốt trong phòng, cho bọn họ chết chung với đống tiền ấy!”
“Ngô Hiểu Quân này, cậu mà nói thế e có vẻ hơi biến thái đấy. Trước đây cậu là người nho nhã, có tri thức, hiểu lễ nghĩa cơ mà!”
Ngô Hiểu Quân tay cầm lon bia, huơ huơ: "Chẳng qua chỉ là một con mọt sách vô dụng, không có tiền chẳng khác nào con rùa rụt cổ!”
“Xem ra chuyện nhà cửa đã bức bách cậu ra nông nỗi này, đến cả thế giới quan cũng thay đổi rồi !”
“Đúng thế, ngày mai có đi chơi không? Mấy người bạn chat tổ chức một cuộc tụ tập ở công viên Triều Dương, nghe nói nhiều người đẹp lắm..."
“Thôi đừng nghe bọn họ lừa phỉnh nữa, tôi không đi đâu!”
“Ra ngoài đi, ra ngoài hít thở không khí, mấy hôm nay tôi bức bối đến phát điên rồi!”
“Ngày mai hãy nói, tôi buồn ngủ lắm! Cậu cũng cứ bình tĩnh đi, ngủ ngon nhé!”
Ngô Hiểu Quân không để Lương Tranh ngủ mà lôi anh lại:
"Vẫn còn sớm mà, ngồi dậy uống đi. Ngồi dậy đi, tôi mua ít thịt bò, ngon lắm...”
***
Chiều ngày hôm sau, bởi vì thời tiết không đẹp lắm nên số người ít đi hẳn một nửa, địa điểm tụ tập cũng chuyển từ công viên Triều Dương sang nhà hàng búp phê Hảo Luân Ca. Theo như sự sắp đặt của nhà tổ chức, con gái ngồi một hàng, con trai ngồi một hàng, mặt đối mặt sẽ tiện cho việc giao lưu.
Ngải Lựu Lựu và Đàm Hiểu Na trang điểm nhẹ, cộng thêm với vẻ xinh đẹp có sẵn nên càng thêm nổi bật. Vừa ngồi xuống ghé, mấy gã đàn ông không hẹn mà cùng nhau xuất hiện trước mặt họ, tranh nhau bắt chuyện với hai người. Một anh béo còn lịch sự đưa họ danh thiếp, định xin số điện thoại nhưng không thành. Một người đàn ông cao gầy kể mấy câu chuyện cười nhạt toét định chọc cười họ nhưng cả hai cô đều chẳng đếm xỉa đến anh ta. Một gã trung niên chừng bốn mươi còn cố tình thể hiện mình điềm đạm, chín chắn nhưng chỉ đổi lại cái nhìn khinh bỉ và chẳng buồn đoái hoài của hai cô...
Ngải Lựu Lựu và Đàm Hiểu Na đâu phải đến xem mặt, chỉ đơn thuần là cuối tuần đến đây chơi cho đỡ chán, vì vậy các cô coi như mấy gã đàn ông kia đều không tồn tại. Hai người đặt túi xuống và bắt đầu đi lấy đồ ăn. Đến lúc hai người họ mang thức ăn về đến bàn, phát hiện mấy gã đàn ông kia đều mặt mày thất sắc, cả hai bỗng thấy buồn cười.
Ngải Lựu Lựu quyết định sẽ ăn tới mức phải bám vào tường mà đi, thế nên cứ mặc sức mà ăn. Đang ăn uống vui vẻ thì cô bị Đàm Hiểu Na cáu mạnh mấy phát, ngẩng đầu lên thấy Đàm Hiểu Na phẫn uất chỉ tay về phía góc bên trái, đánh mắt nhìn theo thấy Lương Tranh và Ngô Hiểu Quân đang tán phét rất vui vẻ với hai gái khác. Tại sao đi đến đâu cũng đụng độ gã này nhỉ? Ngải Lựu Lựu cảm thấy trong lòng rất khó chịu, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình tĩnh, hỏi Đàm Hiểu Na: \'Kia chẳng phải là Ngô Hiểu Quân sao, có cần qua chào hỏi cái không?"
Đàm Hiểu Na tỏ vẻ bất cần: “Ai lại đi phá bĩnh người ta như thế, ăn quan trọng hơn !"
Ngải Lựu Lựu cười: “Thực tế gớm nhỉ ! Chàng nhà cậu cũng to gan gớm, thế mà lâu nay không nhận ra!”
“Cái gì mà chàng nhà cậu, tôi với anh ta đã cắt đứt quan hệ rồi !”
"Ha ha, đừng nóng, để tôi qua đó thám thính tình hình!”
Đàm Hiểu Na định ngăn lại nhưng không kịp. Ngải Lựu Lựu bê đĩa đi về phía Ngô Hiểu Quân trước, sau đó giả bộ ngạc nhiên: “Ớ, sao hai người lại ở đây?”
Lương Tranh ngẩng mặt nhìn Ngải Lựu Lựu một cái rồi không nói gì thêm. Ngô Hiểu Quân cười bảo: “Trùng hợp thế, em cũng ở đây à? Đi một mình à?” Ngô Hiểu Quân nói xong liền đưa mắt nhìn quanh. Do Đàm Hiểu Na cúi đầu, có ý tránh họ nên Ngô Hiểu Quân không nhìn thấy cô.
“Sao, sợ tôi đi với Đàm Hiểu Na chứ gì?”, Ngải Lựu Lựu liếc hai cô gái, sau đó cười ngọt ngào với Ngô Hiểu Quân.
“Sợ á? Có gì mà phải sợ, cô ta là gì của anh chứ?”, Ngô Hiểu Quân mạnh miệng nói.
“Ok, vậy tôi qua nói với Đàm Hiểu Na nhé!”
“Sao mà giống bà già nhiều chuyện thế nhỉ, chuyện của họ họ cô thích xía vào làm gì? Lương Tranh lên tiếng đả kích lại Ngải Lựu Lựu
Tâm trạng Ngải Lựu Lựu vốn đã khó chịu, lại cộng thêm câu mỉa mai của Lương Tranh khiến cho máu nóng bốc lên đầu: "Tôi cứ thích thế đấy, liên quan quái gì đến anh ?”
Ngải Lựu Lựu thấy hai cô kia mở to mắt nhìn mình liền ưỡn ngực bê đĩa bỏ đi. Cả mấy người đều bật cười, Lương Tranh cũng cười, nhưng chẳng chút tự nhiên.
Ngải Lựu Lựu tức tối ngồi phịch xuống, đưa thức ăn lên miệng thoăn thoắt. Đàm Hiểu Na thấy thế liền hỏi: “Qua đấy bị chọc tức phải không? Chắc chắn lại đấu khẩu với Lương Tranh rồi, hai người các cậu đúng là hết thuốc chữa!”
“Hai người bọn cậu mới là hét thuốc chữa ấy, tôi qua đó nói cậu ngồi bên này, Ngô Hiểu Quân dám nói anh ta chẳng có quan hệ gì với cậu cả...”, Ngải Lựu Lựu bị Lương Tr