Tác giả: Tưởng Cẩn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 134986
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/986 lượt.
anh chọc tức nhưng lại trút giận lên Ngô Hiểu Quân.
“Ha ha, vốn đã chẳng có quan hệ gì rồi mà!\', Đàm Hiểu Na cố tình giả bộ trấn tĩnh, nhưng lại thầm hướng mắt về phía Ngô Hiểu Quân dò xét, phát hiện Ngô Hiểu Quân cũng thỉnh thoảng nhìn về phía này. Kĩ năng diễn xuất của hai người này thật là tài tình, vừa bình thản quan sát hành vi của đối phương vừa điềm tĩnh ăn uống.
Hai người nhìn qua nhìn lại, cuối cùng Ngô Hiểu Quân không chịu nổi nữa, bắt đầu phát động tấn công. Anh có ý nói chuyện rất thân mật với một cô gái, còn giúp cô ta lấy thức ăn, nước uống, vô cùng ân cần. Đàm Hiểu Na ban đầu còn cảm thấy chẳng có gì đáng nói, nhưng về sau càng lúc càng khó chịu, ấm ức đến phát điên, chẳng phải vẫn chưa chính thức chia tay ư? Thế mà đã đi ra ngoài xem mặt, lại còn liếc mắt đưa tình với một đứa con gái khác, sau này sống chung với nhau thế quái nào được?
Đàm Hiểu Na định bỏ về vì ở đây khiến cô thực sự khó chịu Cô đang định kéo Ngải Lựu Lựu về thì bỗng một người đàn ông cao lớn, tay cầm hai cốc nước hoa quả lại gần. Đàm Hiểu Na phát hiện Ngô Hiểu Quân đang nhìn về phía mình liền thay đổi chủ ý ngay lập tức, quyết định sẽ án binh bắt động, im lìm quan sát
Người đàn ông mỉm cười: “Hai người đẹp, mời dùng nước ép trái cây! Tôi tên là Bành Thao, xin hỏi quý danh của hai em?"
Đàm Hiểu Na đón lấy ly nước hoa quả, mỉm cười đầy mê hoặc: “Tôi họ Đàm, cô ấy họ Ngải...”
Cảnh tượng này bị Ngô Hiểu Quân chứng kién toàn bộ, anh thừa biết Đàm Hiểu Na đang diẻn kịch cho mình xem nhưng trong lòng vẫn cứ thấy thấp thỏm bất an. Thư giãn đi, chẳng có gì to tát hết, tuyệt đối đừng tức giận, để xem ai không rời được ai? Thế là tiếp theo hai người lại giở tuyệt chiêu, ra sức nói chuyện thân mật với đối phương. Chỉ có Lương Tranh và Ngải Lựu Lựu ngồi bên cạnh họ mới biết, Đàm Hiểu Na và Ngô Hiểu Quân đang khiêu chiến với nhau, mà trận chiến này cho dù cả hai có chiến đấu ác liệt đến đâu cũng chẳng có kẻ thắng cuộc.
Thời hạn phục vụ ở nhà hàng búp phê này là hai tiếng, mặc dù nhân viên phục vụ chưa đến thúc giục nhưng mọi người đều biết điều rút lui rồi. Buổi tụ tập ăn uống kết thúc, mọi người tự do sắp xếp hoạt động. Ngụ ý đã rất rõ ràng, những người vừa mắt với đối tượng tìm được cứ thoải mái tìm địa điểm thích hợp để tìm hiểu và bồi dưỡng tình cảm, còn những người không tìm người ưng ý thì ai về nhà nấy, cần làm gì thì làm.
Đàm Hiểu Na và người đàn ông nọ nói chuyện có vẻ rất hợp cạ, hóa ra Bành Thao kinh doanh quần áo, họ có cùng chí hướng. Bành Thao không chỉ mở một cửa hàng quần áo trên phố mà còn bán hảng qua mạng. Trước khi chia tay, Bành Thao một mực đòi lái xe đưa hai cô về. Ngải Lựu Lựu và Đàm Hiểu Na vừa ngồi vào chiếc Spartacus là chiếc xe đã phóng vèo đi. Ngô Hiểu Quân theo sau đã thấy ghen lắm rồi, trong lòng chồng chất bức xức và căm phẫn, anh cười khẩy: “Nhìn thấy chưa, tìm được một gã đàn ông có xe hơi rồi , một đứa con gái thực dụng như vậy có thể lấy về làm vợ được không?"
Trước mặt là những tòa cao ốc chọc trời, đường phố thông suốt, từng hàng ôtô lướt êm trên đường, quang cảnh phồn hoa hiện ra trước mắt. Lương Tranh thở dài:
“Diễn dở quá! Chẳng có kĩ năng gì cả, chẳng phải diễn viên thần tượng, lại chẳng có thực lực, cậu định diễn kịch gì chứ? Đừng chơi trốn tìm nữa, mau đuổi theo tìm lại đi, đàn bà mà thay đổi rồi thì có siêu nhân kéo lại cũng chẳng ăn thua gì!”
“Hài, hai cô kia đâu rồi ?”, Ngô Hiểu Quân hỏi như người mộng du.
Ngải Lựu Lựu nói khẽ như nói thầm: “Không. Anh ta với người đàn ông kia cãi nhau trước, sau đó...”
“Ngô Hiểu Quân ra tay trước phải không?”
“Ừ".
Lương Tranh cười: “Cô thấy hai người họ còn có khả năng không?”
Ngải Lựu Lựu lườm Lương Tranh: "Không biết!”
“Ok, để họ tự giày vò nhau đi. Chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi, hồi đầu cô chọn thành phố này, giờ nghĩ lại có thấy hối hận không?”
“Xin hỏi chuyện này liên quan gì đến anh?”
“Tôi đã biết đáp án rồi !”
“Đúng là dở hơi!”
“Ừm, tôi đã biết đáp án rồi , tôi thấy bọn họ hết cứu vãn được rồi ..."
Hai người đều im lặng nhìn thành phố về đêm, ánh đèn rực rỡ, con đường phía dưới tấp nập xe cộ, tất cả dường như đều trở nên mờ ảo như phủ một lớp vải lụa. Đêm dần về khuya, mơ ước, thành phố, còn cả thứ tình yêu chết tiệt kia nữa, tất cả cùng chìm vào giấc mộng.
***
Tối đó, Ngô Hiểu Quân và Đàm Hiểu Na chẳng ai chịu ai, thậm chí còn cố ý bới móc nhau, cho đến khi Đàm Hiểu Na tức tối tát tai Ngô Hiểu Quân, Ngô Hiểu Quân hậm hực lao ra khỏi cửa, lúc này trận chiến mới kết thúc. Điều bất ngờ là Ngô Hiểu Quân lại đủ kiên cường để gọi cho bố một cú điện thoại trên đường quay về nhà.
Một tiếng sau, Ngô Hiểu Quân say khướt, Lương Tranh không tiếc mình uống với bạn đến cùng, lúc này cũng say mèm. Ngô Hiểu Quân bắt đầu nói nhiều, bắt đầu kể từ chuyện mình số khổ, mất mẹ từ nhỏ, sau đó nói đến người bố lạc quan và cởi mở của mình, lại kể lể bản thân vô dụng, nói rằng mình từng là sinh viên đại học đầu tiên của thôn, nói